Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 11: Cung Yến Trung Thu

Hộp gỗ mun. Không khoá.

Uyển Ngôn đặt tay lên nắp một lúc lâu. Ngoài cửa sổ, sương thu đã xuống, mỏng như tơ giăng dưới đèn lồng. Chàng đưa hộp rồi đi. Không giải thích. Không hẹn giờ. Chỉ để lại một câu: “Đọc trước, không hỏi tại sao.”

Nàng mở hộp.

Bên trong là một tập giấy mỏng, đóng bằng chỉ đỏ. Chữ chép rành rọt, mực còn hơi ướt: tên, tuổi, chức vị, ngày ra vào Trấn phủ, thời khắc đứng ngoài cổng Túc phủ. Có kẻ giả bán rong ngoài phố Thanh Hoè. Có kẻ đội lốt thợ vá ngói trèo lên mái Đông sương. Có kẻ ngồi trong hàng trà đối diện suốt ba canh giờ liền, tay không đụng một chén trà.

Chín người. Mỗi người một ngõ. Mỗi ngõ một mắt.

Uyển Ngôn đếm. Ngón tay lướt từng dòng, khô ráo. Đến dòng cuối cùng, ngón tay dừng.

Dòng ấy chép: “Một nữ, khoảng hai lăm tuổi, mặc áo hồng nhạt, ba lần đi ngang cổng Túc phủ, hai lần dừng lại. Nhận diện: nha hoàn Túc vương phủ.”

Nha hoàn Túc phủ. Người trong nhà.

Nàng gấp giấy. Đặt lại vào hộp. Đóng nắp. Chốt gỗ khớp nhẹ, kêu một tiếng nhỏ như đá rơi xuống nước.

Chàng biết. Chàng đã biết trong nhà chàng có tai của Đông Cung, và chàng chọn cho ta thấy trước cả một lời trấn an. Không một câu buộc miệng “hãy tin ta”. Không một câu vỗ về “đừng lo”. Chỉ một hộp gỗ, và một câu ngắn.

Chàng biết ta không cần lời. Chàng biết ta cần bằng chứng.

Uyển Ngôn ngồi thẳng lưng trước gương, tay đặt trên đùi. Trong đồng bóng, gương mặt nàng vẫn dịu như buổi sáng cưới. Chỉ có mắt là đã già đi. Đôi mắt hạnh dài, có một nốt ruồi nhỏ dưới khoé mắt trái, nàng vẫn gọi là “nốt ruồi lệ”. Kiếp trước nốt ruồi ấy chảy nước mắt cho bao nhiêu người, nay không chảy nữa.

Ta hiểu rồi.

Nàng thổi tắt ngọn đèn bàn. Sương thu chầm chậm men vào phòng, chạm mặt lạnh như tay ai kéo lại từ kiếp trước.

Ba ngày sau. Cung yến Trung Thu.

Sáng nay Uyển Ngôn dậy trước giờ Thìn. Bích Đào đứng sau lưng, tay cầm lược ngà, tay giữ mảnh vải mỏng. Trên bàn trang điểm, đèn lồng nến đỏ đã thắp sẵn từ đêm hôm qua, chưa tắt một lúc nào.

Một canh giờ điểm trang. Không kém một khắc.

Bích Đào chải tóc. Từng đường lược đi xuống, nhẹ như tơ. “Vương phi hôm nay dùng son gì ạ?” Nàng ta hỏi, giọng nhỏ, sợ làm hỏng thanh vắng của căn phòng.

“Son đỏ nhung. Chấm nhạt.”

“Vòng cổ?”

“Vòng châu đỏ. Ba vòng.”

“Trâm?”

“Trâm bạc mẹ để lại.”

Bích Đào ngừng lược nửa nhịp. Trâm bạc, không phải trâm phượng vàng đích mẫu ép cắm ngày cưới. Nàng ta không hỏi thêm. Bích Đào theo hầu Uyển Ngôn từ năm mười tuổi, biết rõ mỗi khi tiểu thư cài trâm bạc là ngày ấy trong lòng đang có ba con dao xoay ngược.

Bích Đào lấy ra hộp trang sức gỗ. Bên trong, sợi hạt châu đỏ nằm quấn vòng, mỗi hạt tròn đều như một giọt máu ngưng dưới nến. Nàng nâng lên, đưa qua đầu Uyển Ngôn. Ba vòng chạm cổ. Nặng vừa. Không lạnh.

Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Uyển Ngôn ngắm mình trong gương. Cổ nàng cao. Da trắng dưới ánh đèn vàng như tuyết đầu đông. Ba vòng châu đỏ nằm vắt ngang xương đòn, đúng nơi kiếp trước lửa từng liếm qua trước khi ý thức tắt.

Nàng khẽ cười. Cười với chính bóng mình trong gương.

Bích Đào ngẩng lên: “Vương phi?”

“Không sao. Ta nhớ chút chuyện cũ.”

Bích Đào không dám hỏi thêm. Nàng ta lặng lẽ chải tiếp, cài trâm bạc hoa mai lên đỉnh đầu Uyển Ngôn. Trâm nhỏ, dáng cong, hoa mai năm cánh mở ra như bàn tay trẻ con đưa ra đón sương. Cha nàng từng nói mẹ nàng thích hoa mai vì hoa mai nở giữa tuyết, còn tuyết thì không giết được hoa.

Từ đêm tân hôn đến nay, trâm bạc chưa rời đầu nàng một lúc nào. Ninh phu nhân biết. Nguyệt Nhi biết. Cả triều rồi cũng sẽ biết. Cắm trâm của mẹ ruột lên đầu, ta là con của một người đã chết oan. Đế đô này không có luật cấm con nhớ mẹ.

Bích Đào cầm bình pha lê nhỏ lên. Bình lưng gọn trong lòng bàn tay, thắt cổ hẹp, nắp vặn đồng. Bên trong là loại hương chàng đưa. Chàng, không phải mẹ chồng. Thái phi Diệp thị đã mất từ khi Túc vương mười hai tuổi. Uyển Ngôn không có mẹ chồng dạy dâu, không có mẹ chồng bảo hộ. Vào cung lần đầu, đứng bên nàng chỉ có bức áo choàng của chồng, và bình hương này.

Bình hương do chính chàng sai người pha, sáng nay đưa vào phòng nàng cùng lời nhắn chỉ ba chữ: “Không dùng Trấn.”

Ta hiểu. Trấn phủ có tai. Hương của Trấn phủ có thể lộ mùi cho kẻ theo dõi định vị. Chàng không muốn ta bước vào cung mang theo hơi thở của kẻ đang bán ta.

Uyển Ngôn xoay cổ tay, để Bích Đào chấm hai giọt vào mạch nhỏ. Hương trầm bốc lên, dịu, chậm. Không phải loại hương đàn bà đế đô ưa. Đây là hương chỉ Túc vương phủ có, pha từ trầm hương ba mươi năm trộn với một chút cam thảo và một vị dược liệu nàng chưa nhận ra. Vị lạ ấy nàng ngờ ngợ là cam tùng, có thể là bạch chỉ, hoặc gì đó chưa từng có trong sách của y phụ mẹ ruột dạy nàng.

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve — có hương gỗ/trầm

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve — có hương gỗ/trầm

279.000đ

Xem chi tiết →

“Đủ chưa vương phi?” Bích Đào hỏi.

“Đủ. Đóng bình lại.”

Uyển Ngôn đứng dậy. Bích Đào giúp nàng khoác áo choàng ngoài màu tro. Tháng chín Trường An, gió thu đã lạnh, hanh khô. Đúng loại tiết trời dễ cháy, giống đêm tân hôn kiếp trước.

Nàng nhớ. Nàng không quên.

Nhưng kiếp này nàng không mặc áo cưới đi vào cung. Nàng mặc áo tơ đỏ, tay áo dài, cổ áo cao ba tấc, thêu hoa cưới ở gấu. Áo này Bích Đào may từ tuần trước, đúng theo dặn dò của nàng: đỏ, không phải đỏ cưới. Đỏ ăn được rượu.

Kiếp trước đích mẫu ép nàng đội trâm phượng vàng vào ngày cưới, kiếp này nàng chọn trâm bạc mẹ. Kiếp trước nàng bị lửa liếm qua áo, kiếp này nàng may sẵn một chiếc áo ăn được lửa. Đêm tân hôn ấy đã dạy nàng một câu: đến đế đô này, quần áo cũng phải làm áo giáp.

Kiệu hồng đưa nàng qua ba dặm đường vào cung. Ngoài kiệu, dân thành xếp hàng nhìn. Có kẻ vái, có kẻ tò mò, có kẻ cố ngước xem mặt “vương phi hạ giá” trong đồn. Uyển Ngôn ngồi thẳng, tay áo dài chồng lên đùi, mắt nhìn xuống, tai lắng những lời rơi bên đường.

“Thứ nữ Trấn phủ đấy?”

“Nghe nói ban đầu đích nữ Nguyệt Nhi được nhắm…”

“Cưới Túc vương ba tháng còn sống là giỏi rồi.”

Nàng nghe. Nàng ghi nhớ. Mỗi câu đồn đại là một mảnh mà kẻ đứng sau đã gieo. Đế đô này không có tiếng gió tự thổi, gieo gió thì phải có ngày gặt bão.

Vào cung.

Cửa Chu Tước mở. Nữ quan dẫn nàng qua ba lớp hành lang, đến đại điện Trường Sinh. Bên trong, cung yến đã bày. Đèn lồng đỏ treo dọc theo cột chu sa. Sàn ngọc bích lát mờ, phản chiếu bóng nữ quan bước qua bước lại như một đàn cá đỏ trôi ngược dòng.

Uyển Ngôn cúi đầu, chấp tay. Diện kiến vua và hoàng hậu.

Vua ngồi giữa. Mặt xanh hơn nàng nhớ trong kiếp trước. Bệnh đã đi vào giai đoạn khó giấu, hai gò má hõm sâu, môi khô. Nhưng mắt vẫn còn tinh, và cái tinh ấy đang quét lên nàng như quét lên một quân cờ mới chưa biết đặt vào ô nào.

Hoàng hậu bên phải, mặc áo tím vàng, mắt sắc như dao. Ánh mắt của người đã sống trong cửu trọng cung ba mươi năm, biết rõ mỗi kẻ bước vào đại điện đều là quân cờ của một ván khác. Hoàng hậu là mẹ Đông Cung. Ánh mắt bà quét qua Uyển Ngôn, dừng nửa giây ở trâm bạc hoa mai trên đầu nàng, rồi dời đi.

“Túc vương phi.” Vua nhìn nàng chầm chậm. “Nhan sắc thứ nữ Trấn phủ ta nghe đã lâu. Nay gặp mặt, quả không sai.”

“Bệ hạ khen quá lời. Thần thiếp không dám nhận.”

“Ngồi. Chỗ này ta để cho ngươi.”

Nàng cúi đầu tạ ơn, ngồi xuống bên trái, hàng ghế vương phi, sau bàn thái tử phi đang bỏ trống. Áo tơ tay dài chạm nhẹ mặt ngọc bích, không kêu. Bàn nàng đối diện với bàn trống của thái tử phi. Bàn trống ấy đế đô đã đồn ba năm nay, ai cũng biết vì sao trống, không ai nói ra.

Túc vương đến sau vài phút. Chàng đứng ngoài cửa lớn, nhìn nàng một cái, rồi mới bước vào. Bước chân chàng luôn nhẹ. Kẻ khác đi vào đại điện có tiếng ngọc bích rít dưới đế giày. Chàng đi vào không tiếng.

Chàng cao. Chàng gầy. Chàng mặc áo đen viền bạc, tay áo dài che kín tay trái, che luôn vết sẹo chạy từ cổ tay đến khuỷu mà nàng đã thấy đêm tân hôn khi chàng thắp nến. Vết sẹo ấy chàng chưa nói với ai, và cũng chưa ai dám hỏi.

Chàng ngồi bàn dưới, chếch bên phải. Không nhìn ai khác trong suốt phần khai yến. Chỉ nhìn nàng, một cái, rồi mắt hạ xuống ly.

Ta hiểu ý. Chàng thấy nàng an toàn, chàng yên tâm nửa phần. Nửa phần kia chàng để dành cho việc quan sát cả gian.

Rồi Nguyệt Nhi đến.

Cửa lớn mở. Một tiếng “Trấn quốc công tiểu thư đến” vang lên. Cả yến ngoái nhìn.

Nguyệt Nhi mặc áo phù dung đỏ nhạt. Kiểu áo thu, gấu lượn nhẹ, tay áo dài che nửa bàn tay. Tóc chải kiểu Đường, cài một cây trâm ngọc bích. Bước vào không vội, không chậm, dáng thanh thoát như bức tranh treo trong Đông Cung.

Đế đô gọi nàng ta là hoa khôi Trường An. Đế đô không sai. Nguyệt Nhi đẹp. Đẹp đúng loại đẹp mà cung đình cần: đủ dịu để không đe doạ hoàng hậu, đủ sáng để hắt ánh vào bên cạnh một thái tử ba mươi tuổi chưa có phi.

Nàng ta đến trước bàn vua, chấp tay, cúi đầu. Giọng nhẹ, có chút run vừa đủ để nghe là “khiêm nhường”: “Thần nữ Tô Nguyệt Nhi bái kiến bệ hạ và hoàng hậu.”

Vua nhấc chén rượu, cười: “Cô nương Trấn phủ. Ngồi đi.”

Nguyệt Nhi ngước lên. Ánh mắt lướt qua vua, qua hoàng hậu, rồi dừng ở Uyển Ngôn.

Trong ánh mắt ấy có ba chữ: chị. chưa. chết.

Uyển Ngôn cầm chén trà, mỉm cười. Đưa lên môi, nhấp một ngụm. Miệng chén mát, trà đắng nhẹ. Nàng không đáp mắt.

Đáp mắt tức là nhận đấu. Ta chưa cho phép nàng ta chọn thời điểm.

Nguyệt Nhi ngồi xuống bàn dành cho tiểu thư danh gia. Cách bàn Uyển Ngôn ba bàn. Đúng chỗ thuận cho một buổi “vô tình” đi ngang. Ta hiểu ý.

Ít lâu sau, Đông Cung thái tử Diệp Kính đến. Áo xanh nhạt, dáng nho sinh. Nét mặt hiền, đôi mắt kín. Ai không quen sẽ bảo hắn là kẻ quân tử ôn hoà.

Uyển Ngôn nhớ kiếp trước. Hắn cũng đến chào nàng trong buổi giao lưu trước hôn lễ, cũng bằng nụ cười này, cũng bằng dáng đứng này. Rồi sau lễ, chính hắn cùng Nguyệt Nhi bàn kịch bản đặt phong thư dưới gối nàng đêm tân hôn.

Nay hắn đến trước bàn nàng, cúi đầu: “Chị dâu.”

Hai chữ ấy, kiếp trước từng khiến nàng đứng lên trả lễ, mặt đỏ ngượng vì được thái tử gọi thân. Kiếp này nàng chỉ hơi cúi đầu đáp: “Thái tử.”

Diệp Kính nhìn nàng lâu một khắc. “Chị dâu nay khí sắc tốt. Ta nghe Túc vương hoàng thúc đang chăm sóc rất chu đáo.”

“Đa tạ thái tử quan tâm.”

“Chị dâu vừa cưới ba tháng đã dần quen sinh hoạt vương phủ. Đàn bà nhà ta có tiếng đảm. Trấn công phủ dạy con gái quả có phương pháp.”

Câu này nghe êm, đọc kỹ mới thấy sắc. Trấn công phủ, không phải Trấn quốc công phủ. Rớt một chữ “quốc”. Ý là hạ bậc phủ đệ, hạ luôn cả cha nàng. Đế đô này khoảng cách giữa “quốc công” và “công” là hai nấc quyền, và ai nói rớt chữ trong nơi vua ngồi thì tuyệt không phải nhỡ miệng.

Uyển Ngôn cười, mắt vẫn cụp: “Thái tử ngợi khen quá lời. Trấn phủ dạy con gái không bằng cung phía Đông có thái tử phi tương lai.”

Câu trả không sắc bằng, nhưng đẹp và tránh đòn. Nàng đá bóng về cái chỗ Diệp Kính đang không có: thái tử phi hắn hứa cưới ba năm nay vẫn chưa có. Trong đế đô, một thái tử ba mươi tuổi mà chưa lập chính phi là một tin đồn dai như dây thừng.

Diệp Kính khẽ gật đầu. Không nói thêm. Quay đi.

Ta biết ngươi. Ngươi biết ta biết. Cả hai giả không biết. Ván này vốn dĩ vậy, ăn miếng trả miếng, không ai ép ai xé mặt trước.

Trên bàn dưới, Túc vương đã ngước mắt. Chàng nhìn Diệp Kính rời bàn nàng. Ánh mắt chàng không đổi, nhưng ngón tay chàng đặt trên chén rượu đã siết một khắc, rồi thả. Nàng nhìn thấy cái siết ấy. Không ai khác trong đại điện nhìn thấy.

Chàng biết Diệp Kính vừa hạ bậc cha nàng. Chàng nghe được cả chữ “quốc” bị rơi. Chàng để nàng tự trả đòn, vì chàng biết nàng đủ sức. Nhưng chàng cũng để lại một dấu: chỗ ngón tay siết ly là chỗ chàng ghi nợ Diệp Kính.

Ta hiểu. Chàng không quên. Chàng chỉ đợi.

Nhạc lễ vang lên. Hoàng thượng phất tay, các bàn bắt đầu bày rượu bày món. Nữ quan bưng bình rượu mai qua từng bàn, tay áo trắng lượn theo nhịp bước.

Uyển Ngôn nghiêng chén, thị nữ rót cho nàng ba phần bảy. Rượu mai đỏ sẫm, thơm nhẹ, một trong những vị rượu quý của đế đô. Bên bàn dưới, Nguyệt Nhi cũng nhận rượu, cười với thị nữ, tay bưng chén, dáng thong dong. Không ai trong gian nhận ra là Nguyệt Nhi ngồi ở vị trí có thể đi ngang bàn Uyển Ngôn mà không phải đi vòng.

Nửa canh giờ trôi. Hoàng thượng bắt đầu nói vài lời khai yến. Chuyện cũ về Trung Thu năm xưa, khi tiên vương còn tại vị. Cả triều nghiêm túc nghe. Có người khe khẽ gật, có người ánh mắt xa xăm. Uyển Ngôn ngồi nghe, nửa tai nghe vua, nửa tai nghe không gian.

Trong nửa tai kia, nàng nghe thấy bước chân.

Bước chân đến từ bàn dưới. Nhẹ. Đều. Không vội. Không chậm.

Đúng lúc vua đang nói đến câu “trăng thu đêm nay lại đầy hơn năm ngoái”, Nguyệt Nhi đứng dậy.

Nàng ta cầm bình rượu nhỏ trên bàn, bình rót thêm dùng riêng cho từng bàn. Bước qua. Bước qua. Bước qua. Ba bước.

Đến sát bàn Uyển Ngôn.

“Chị dâu.” Nguyệt Nhi cúi nhẹ, nụ cười dịu như đường mật vừa nấu. “Muội xin phép rót thêm cho chị dâu chén rượu Trung Thu. Đêm nay là đêm chị dâu ra mắt triều, muội muốn chúc chị dâu bách niên giai lão với Túc vương gia.”

Uyển Ngôn ngước mắt.

Trong khoảnh khắc mắt hai người chạm nhau, nàng đã đọc được kịch bản.

Kiếp trước, ở tuổi này, Nguyệt Nhi rót rượu bằng tay chắc như đá. Kiếp này, tay Nguyệt Nhi run. Không run vì sợ. Run vì diễn. Đế đô này ai cũng biết Nguyệt Nhi cưỡi ngựa bắn cung không hề vụng, nhưng đêm nay tay nàng ta phải run cho vừa cái vai “muội muội vụng về”.

Nguyệt Nhi để bình rượu nghiêng. Một góc mười lăm độ. Một góc chỉ đủ để đổ mà vẫn giữ dáng “vô tình”. Góc ấy nàng ta chắc đã tập nửa canh giờ trước gương ở Trấn phủ.

Rượu đỏ bắn ra.

Bắn thành đường vòng. Bắn lên tay áo tơ đỏ của Uyển Ngôn, đúng chỗ thêu hoa cưới. Rượu ngấm vào lớp tơ. Đỏ trên đỏ. Nhìn xa như không có gì. Nhìn gần, vệt loang ra như máu tươi vừa ứa.

Cả yến im.

Nguyệt Nhi buông bình. Bình rơi xuống bàn, kêu một tiếng gỗ đập trong tĩnh mịch. Nàng ta lùi lại một bước, tay che miệng, đôi mắt tròn giả bộ hoảng, hai giọt nước mắt vừa đủ ứa nơi khoé.

Rồi giọng nàng ta cất lên. To, rõ, đủ để cả đại điện Trường Sinh nghe từ bàn vua tới bàn cuối.

“Chị dâu. Muội xin lỗi. Muội… muội vụng quá.”

Trên bàn thái tử, Diệp Kính đặt chén rượu xuống, mặt vẫn hiền như nho sinh vừa đọc xong một trang sách. Dưới bàn khách, Túc vương đứng dậy. Chậm. Cẩn thận. Mắt hạ xuống hai độ, đen như đêm không đèn.

Vua ngẩng lên. Hoàng hậu nhíu mày. Triều thần bắt đầu xì xào. Rượu vấy áo trong lễ Trung Thu, đối với vương phi lần đầu ra triều, là điềm xui. Có thể bị vua khiển. Có thể bị bắt buộc lui vào thay áo, vắng mặt phần chính yến, không ra mắt được thần dân.

Kịch bản kiếp trước lặp lại y hệt. Cùng một Nguyệt Nhi. Cùng một bình rượu. Cùng một câu “muội vụng quá”.

Uyển Ngôn không nhìn Túc vương. Không nhìn Nguyệt Nhi. Không nhìn vua.

Nàng cúi đầu, nhìn vệt rượu trên tay áo mình.

Đỏ trên đỏ.

Ba tháng trước, nàng chết trong áo cưới đỏ vì một ngọn lửa. Ba tháng sau, đêm nay, có kẻ dám vấy máu giả lên áo nàng ngay giữa đại điện Trường Sinh, ngay trước mặt vua, ngay trước mặt chồng nàng.

Trâm bạc hoa mai trên đầu Uyển Ngôn lay nhẹ theo hơi thở của nàng.

Nàng ngẩng lên.