Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Tác giả: An Miên Miên

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Ta chết trong lúc đọc dở chương 30 của một cuốn tiểu thuyết cổ trang. Chương ấy, nữ phụ Cố Tiểu Đường bị vu tráo ngọc bội gia truyền, cả nhà xua đuổi, chết trong tuyết. Mở mắt ra, ta chính là Cố Tiểu Đường đó, sáu tuổi, nằm trong chăn bông thơm mùi long não, cha hầu phủ đang ngồi phe phẩy quạt bên giường. Ta còn 12 năm trước khi kịch bản gốc lặp lại. 12 năm để ba huynh trưởng tranh nhau bế ta ra vườn thành thật lòng thương, không phải diễn cho xong bổn phận. 12 năm để cha mẹ tin ta tuyệt đối, để một mảnh ngọc bội khắc dấu bí mật không ai tráo nổi. Và có một huynh nuôi lạnh lùng, ít cười, nhưng năm nào cũng là người đầu tiên nhận ra ta ốm. Nữ chính gốc của truyện rồi cũng sẽ đến, mang theo văn tài, nước mắt, và một âm mưu tráo ngọc chờ đúng ngày chín muồi mới ra tay. Ta biết trước toàn bộ kịch bản. Ta chỉ không biết liệu biết trước có đủ để đổi được kết cục, hay cuối cùng ta vẫn chết trong tuyết y như nữ phụ đã chết. Lần này, để xem ai xua đuổi ai.

Sương sớm còn đọng trên khe cửa gỗ nghiến, hơi lạnh len qua tấm rèm lụa mỏng, ta mở mắt trong một tấm chăn bông thơm mùi hoa quế phơi nắng.

Cảm giác đầu tiên không phải là mùi hương, mà là sức nặng. Chăn bông dày cỡ ba lớp, phủ từ cằm xuống tận bàn chân, ấm đến nỗi tay chân ta như tan trong một bát nước đường phèn hầm nóng. Ta thử động đậy ngón tay. Đầu ngón tay mềm oặt, cong lại thành nắm bé xíu, chỉ bằng một quả chuối tiêu vừa mới chín tới.

Ta nhìn xuống.

Rồi ngồi bật dậy như bị lửa dí.

Tay ta. Đôi bàn tay này không phải của ta.

30/30 chương ~117K chữ ~10h đọc Full

Bắt đầu đọc Chương 1 →

Mục lục