Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 19: Đại Hội Cưỡi Ngựa
Mùa xuân năm Tiểu Đường mười hai tuổi đến sớm hơn dự tính chừng nửa tháng.
Hoa lê trước hầu phủ vừa bung hết chùm đầu tiên, cây bốn mươi tuổi vẫn theo lệ cũ mỗi năm nở đúng vào tuần thứ hai của tháng ba, sương sớm còn đọng trên cánh hoa như những giọt ngọc nhỏ. Nàng đứng bên khung cửa sổ, tay đặt trên bậu gỗ, hai bàn tay đã dài ra bằng bàn tay thiếu nữ, không còn bé bằng chuối tiêu như hồi sáu tuổi nữa. Trong lồng ngực nàng, một cái tôi hai mươi lăm tuổi đang khẽ thở dài. Chớp mắt sáu năm, mà hoa lê vẫn nở đúng ngày, không sớm không muộn, kiên nhẫn như thể chờ nàng.
Bích Đào đẩy cửa vào, tay bưng chậu nước ấm thơm hương vỏ bưởi, phía sau còn có hai nha hoàn nhỏ khiêng theo một chiếc rương gỗ dán vải điều.
“Tiểu thư, phu nhân dặn hôm nay ra bãi cưỡi ngựa đông, phải mặc áo dày lót trong. Sáng tuy có nắng nhưng gió Biện Kinh tháng ba vẫn hanh. Nô tì đã hâm nước ấm sẵn, tiểu thư rửa mặt đi.”
“Muội cảm ơn Bích Đào tỷ.”
Tiểu Đường ngoan ngoãn ngồi xuống, để tỷ tỷ vắt khăn ấm lau mặt cho mình. Cái cảm giác được người khác chăm sóc từng chút một, sau sáu năm, nàng vẫn chưa bao giờ quen hoàn toàn. Kiếp trước ta ăn cơm hộp một mình, ngủ trong căn phòng ba mét vuông, chưa từng có ai giúp ta lau mặt. Kiếp này ngày nào cũng có. Nghĩ đến đây, hai khoé mắt nàng cay cay, phải chớp thật nhanh để giấu.
Bích Đào không thấy nước mắt, chỉ thấy đôi má con bé út của hầu phủ đỏ ửng lên vì hơi nước ấm. Tỷ tỷ cười tủm tỉm, đưa cái lược ngà ra chải tóc cho nàng. Mái tóc Tiểu Đường mười hai tuổi đã dài quá lưng, đen mượt như dòng nước sương sớm chảy qua khe đá. Bích Đào chải hai bên, rồi buộc thành hai cái đuôi vòng nhỏ bằng dải lụa hồng nhạt, để lộ vầng trán cao và đôi mắt to hơi kéo dài đuôi.
“Tiểu thư đẹp lắm.”
“Chỉ đẹp khi có Bích Đào tỷ chải tóc thôi.”
Bích Đào bật cười, đưa tay véo yêu má nàng. “Miệng ngọt như đường phèn, ai chịu nổi. Nhị công tử sáng dậy đã sang phòng nội đường, cầm theo cái này, dặn nô tì đưa cho tiểu thư trước lúc ra khỏi phủ.”
Bích Đào mở chiếc rương gỗ dán vải điều. Bên trong, trên nền lụa vàng nhạt gấp gọn, là một chiếc quạt lụa gấp cán trúc. Cán trúc mài nhẵn bóng, đầu quạt có tua tơ hồng đào rủ xuống. Lụa quạt sơn nền trắng ngà, vẽ mấy nhành mơ chớm nở bằng mực xanh nhạt, một cánh chim én điểm giữa như đang bay ngang mà bị hoạ sĩ giữ lại đúng lúc.
Tiểu Đường cầm quạt lên, mở ra một cách, gấp lại một cách, xoay nhẹ trong tay. Nội tâm hai mươi lăm tuổi của nàng chợt nhớ ra hồi kiếp trước từng đứng ngoài cửa hàng cổ trang ở Hàng Châu, nhìn một chiếc quạt hao hao thế này, giá tag ghi con số dài ba số không, ta chỉ dám ngắm rồi quay đi. Kiếp này nhị ca lẳng lặng đặt vào rương gỗ đưa cho ta, không nói một tiếng công lao.
“Nhị ca đâu rồi?”
“Đang ở sân sau tập cưỡi ngựa. Nhị công tử bảo trưa nay đưa tiểu thư ra đại hội, phải ngựa gọn gàng nhất.”
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa — phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →Tiểu Đường gấp quạt cẩn thận, giấu vào ống tay áo trong. Nàng đứng dậy, để Bích Đào khoác thêm cho một chiếc áo lụa mỏng màu hồng đào nhạt bên ngoài áo lót màu ngà. Trước gương đồng, nàng nhìn mình trong bốn nét: đôi mắt to, khoé môi mỏng, hai chỏm tóc đối xứng, cái dáng thiếu nữ mười hai tuổi vẫn còn hơi vụng. Muội có phải Tiểu Đường không đây? Nàng khẽ hỏi cái tôi hai mươi lăm tuổi bên trong. Có, cũng có. Cả hai cùng là muội cả.
Ngoài cửa, giọng mẹ vọng vào ấm và chậm, giống như tiếng chuông đồng nhỏ trong đêm.
“Đường Đường xuống nội đường ăn sáng. Mẹ đợi con.”
Tiểu Đường “vâng” một tiếng thật ngoan, chạy ra hành lang. Đêm qua nàng ngủ không được sâu. Trong đầu nàng, câu tam ca hỏi hôm trước còn lửng lơ chưa rơi xuống. Muội biết? Nghiệt đứng dưới cây lê, mặt nghiêng nghiêng, hai chữ ấy hắn nhả ra thấp gần như thì thầm. Ta trả lời “muội biết” một cách quá tự nhiên, không giống một đứa mười hai tuổi. Nghiệt đã sững lại. Từ hôm đó đến giờ hắn vào cung tiếp việc, chưa về, nhưng ta biết ánh mắt hắn khi hắn về sẽ khác.
Vườn hoa lê buổi sáng thơm dịu, mấy con chào mào đậu trên cành ríu rít. Nàng đi qua cây lê, đưa tay lướt nhẹ trên vỏ cây, thầm cầu một câu như cầu một người bạn cũ. Hôm nay muội ra ngoài. Cây lê giữ nhà cho muội nha.
Ở nội đường, cha đã đi từ sáng sớm để lên chầu. Đại ca Cố Trẫm cắm cúi trước cuốn sách chuẩn bị cho kỳ thi mùa hạ, chỉ ngước lên gật đầu với muội một cái. Nhị ca Cố Nghê đang húp cháo, thấy nàng vào thì miệng còn nguyên nửa muỗng cháo, gọi:
“Đường Đường. Muội thấy quạt được không?”
“Được. Rất đẹp. Muội cảm ơn nhị ca.”
“Cảm ơn cái gì. Nhị ca xin bà cụ ở phố Đông làm riêng cho muội, không giống mấy đứa khác. Ra đại hội mà đứa nào cầm quạt giống thì nhị ca đánh đứa đó.”
Mẹ Tống thị đang chải tóc bên bàn trang điểm, quay lại lườm nhị ca một cái. “Nghê. Ăn cơm mà mở miệng đánh với dọa, con mấy tuổi rồi hả?”
“Con mười lăm tuổi. Sắp đủ tuổi thi võ.”
“Miệng thi võ trước mà.”
Cả nội đường cười. Tiểu Đường ngồi cạnh mẹ, đưa tay bưng bát cháo củ sen mẹ đã bày sẵn. Bát cháo còn ấm, có mấy hạt táo tàu đỏ đặt lên trên như mấy đốm son. Nàng vừa múc muỗng cháo lên miệng thì phía cửa nội đường, một bóng nhỏ nhẹ nhàng đi vào.
Lâm Tú Vân, mười lăm tuổi, mặc áo lụa xanh nhạt cổ tròn, tay ôm khăn quàng cổ. Cô ta cúi chào mẹ trước, giọng nhỏ và ngọt.
“Nghĩa mẫu.”
“Vân nhi ngồi xuống. Ăn sáng đi con, hôm nay đường đi xa.”
“Vâng.”
Vân ngồi đối diện Tiểu Đường, khẽ liếc chiếc quạt lấp ló trong ống tay áo nàng, nụ cười đầu môi tỷ tỷ ngoan hiền không rơi đi được nửa phần. Nội tâm Tiểu Đường thầm ghi lại một dấu: Vân đã thấy quạt, và Vân đã ghi nhớ. Trong sách gốc, ta nhớ được câu Vân từng nghĩ. “Vật gì hầu phủ cưng, ta nhất định phải khiến vật ấy biến mất.” Câu ấy tối hôm trước cầm cuốn sách đọc kiếp trước, ta còn nghĩ là câu văn hay. Kiếp này, muội nghe lại từ chính mắt Vân, thấy nó lạnh.
Bãi cưỡi ngựa của giới quý tộc Biện Kinh nằm ở phía đông thành, cách hầu phủ chừng nửa canh giờ đi xe. Trên nền cỏ xuân xanh mướt, người ta đã dựng sẵn mấy dãy đài lụa che nắng bằng vải điều đỏ cam, mỗi phủ một khoảnh, chia bởi mấy hàng lư đồng thấp có xâu chuông đồng nhỏ, gió lay là kêu leng keng như tiếng nước rơi trong đêm.
Xe hầu phủ dừng lại. Nghê nhảy xuống trước, tự dắt ngựa. Mẹ, Tiểu Đường và Vân xuống sau. Bích Đào đỡ tay từng người. Trên đài lụa đỏ nhà Cố phủ đã có sẵn bàn thấp, ấm trà, bình mứt sen, mấy cái gối lụa. Tiểu Đường ngồi vào chỗ mẹ chỉ, chỗ cạnh mẹ, mặt hướng ra bãi cỏ. Vân ngồi bên tay trái mẹ. Trong sách gốc, chỗ Vân ngồi hôm nay là chỗ Tiểu Đường gốc ngồi, còn Tiểu Đường gốc bị đẩy ra rìa đài. Kiếp này, mẹ đã tự tay xếp lại chỗ ngồi. Trứng khôn hơn vịt, tính toán con nít của Vân trước con gái ruột hầu phủ, không lừa được đôi mắt tỷ mỉ của Tống thị.
Ngoài bãi, tiếng vó ngựa bắt đầu vang. Mấy công tử nhà quý tộc lần lượt xuất phát. Cố Nghê phi ngựa đầu tiên, dáng ngồi thẳng như một cây trúc mới đâm măng, chiếc đai lưng đỏ tung bay sau gáy. Cả đài lụa Cố phủ vỗ tay. Vân cũng vỗ tay, kêu lên: “Nhị ca cưỡi hay quá.”
Tiểu Đường không vỗ tay, chỉ cầm quạt lụa mở ra một cách, che nắng cho mắt. Mẹ liếc nàng, khoé môi cong lên rất khẽ. Mẹ hiểu con gái út mình không thích vỗ tay trước đám đông, nhưng biết yêu nhị ca theo cách khác. Đêm qua ta còn ngồi bên nhị ca một canh giờ, bịa chuyện Tôn Ngộ Không dụ nhị ca cười khoái chí, cho nhị ca ngủ ngon. Vỗ tay chỗ đông người là chuyện của người ngoài. Yêu là chuyện của muội với nhị ca.
Đợt cưỡi ngựa thứ hai xong, Nghê về đài, mặt đỏ vì hơi thở gấp. Nhị ca cầm chiếc khăn ướt Bích Đào đưa, lau mặt xoạch một cái, rồi nhìn Tiểu Đường.
“Đường Đường, quạt có che nắng được không?”
“Được nhị ca. Rất mát.”
“Ừ. Cầm chắc kẻo rớt.”
Nàng gật đầu ngoan. Nhị ca đi lấy nước. Vân đứng dậy bên tay trái mẹ, xin phép ra sau đài “đứng cho khoẻ chân”. Mẹ ừ. Tiểu Đường không nhìn theo, chỉ nghe tiếng lụa áo Vân sột soạt lướt qua sau lưng.
Nội tâm nàng khẽ đếm. Một, hai, ba. Vân sẽ vòng ra sau đài, đi men theo mép cỏ, giả bộ ngắm hoa xuân, rồi tiến vào nhóm khách bên đài Vương phủ. Sau đó Vân sẽ quay lại, đi ngang chỗ ta ngồi, “vô tình” giẫm phải chân ta hoặc chạm phải quạt của ta. Kiếp trước ta đã đọc phân đoạn này ba lần. Lần thứ ba ta còn nhớ Vân giẫm rách quạt của Tiểu Đường gốc, mà Tiểu Đường gốc khóc ầm ĩ trước mặt cả đại hội, Vân được các phu nhân bênh, mẹ Tống thị mất mặt vì “dạy con nhõng nhẽo”. Từ vụ ấy trở đi, uy tín của Tiểu Đường gốc trong giới quý tộc Biện Kinh tụt hẳn.
Kiếp này, muội không khóc. Muội chỉ cần đứng thẳng, và nói đúng ba câu.
Đúng bốn phút sau, đám đông trước đài chợt xôn xao. Đợt cưỡi ngựa thứ ba của bọn con trai nhà Vương phủ và Trịnh phủ vừa xong, các phu nhân đứng dậy vẫy quạt khen ngợi, đám nha hoàn bưng khay trà đi lại như thoi. Vân từ phía sau đài Cố phủ vòng ra, tay ôm nhánh hoa xuân nhỏ, mặt cười ngoan như búp bê. Cô ta đi qua chỗ Tiểu Đường ngồi. Bước chân Vân đúng lúc ấy hơi loạng choạng, một tà áo lụa hất ngang, chiếc gót giày thêu chỉ đỏ giẫm thẳng lên nếp lụa quạt Tiểu Đường vừa đặt xuống bàn thấp.
Rắc.
Một tiếng nhỏ. Cán trúc mảnh của quạt gãy đôi. Lụa quạt rách một đường xéo từ mép trên xuống giữa, một cánh chim én bị xé đôi cánh. Tua tơ hồng đào rủ xuống, một sợi đứt.
Vân sững người. Mặt tái đi. Cô ta lùi lại nửa bước, đưa hai tay lên che miệng.
“Đường Đường, muội… tỷ… tỷ không cố ý…”
Nước mắt Vân rơi xuống ngay tức khắc. Kỹ năng khóc là biết khóc, ngã là biết ngã, đúng chất “nữ chính” của Phượng Hoàng Đài. Mấy phu nhân đài kế bên đã quay sang nhìn. Vài đôi mắt hiếu kỳ dừng lại. Phu nhân họ Đường (khác họ với Tiểu Đường), người thân thiết với mẹ Vân đẻ hồi xưa, đã đứng dậy đi xuống.
Tiểu Đường không nhìn Vân trước. Nàng cúi xuống, cầm chiếc quạt gãy lên, cầm bằng hai tay, chậm rãi. Nàng cầm quạt bằng cái cách người ta cầm một vật quý bị vỡ, không phải cách người ta cầm một chiếc đồ đã hỏng.
Nàng ngẩng lên, mắt không có nước mắt. Giọng nàng đủ vừa cho ba đài lụa gần nhất nghe rõ.
“Vân tỷ tỷ.”
Vân nghẹn: “Đường Đường… tỷ…”
“Quạt này của nhị ca.”
Nàng ngắt nhịp một cái rất nhỏ, đủ cho câu vừa nói lắng vào tai người đang tò mò.
“Nhị ca mua ở phố Đông, đặt riêng bà cụ Trịnh làm. Bà cụ Trịnh đã ngoài bảy mươi, mỗi tháng chỉ nhận đặt hai chiếc. Quạt này là chiếc thứ nhất mùa xuân năm nay. Vân tỷ tỷ đền được không?”
Ba câu, không nặng, không nhẹ, không có nước mắt, không có oán trách. Nhưng ba câu ấy, mỗi câu là một mũi kim nhỏ. Câu một, quy trách nhiệm cho một đồ vật cụ thể của một huynh cụ thể. Câu hai, xác định giá trị và tính duy nhất của vật. Câu ba, chuyển gánh nặng qua Vân, không phải bằng lời buộc tội, mà bằng câu hỏi rất bình thường của một cô muội muội mười hai tuổi.
Vân đứng chôn chân. Đôi tay cô ta run, không phải run vì đau, mà run vì đúng lúc ấy cô ta chưa kịp nghĩ ra kịch bản trả lời. Trong sách gốc, đối phương Tiểu Đường khóc, Vân xin lỗi, các phu nhân bênh. Trong kịch bản này, Tiểu Đường không khóc, câu hỏi Vân đền được không nằm giữa không khí như một hòn than nóng, mà đám đông đã bắt đầu ngoái lại.
Đúng lúc ấy, tiếng vó ngựa lao đến từ hướng bãi cỏ.
“Ai đứng đó.”
Cố Nghê ném dây cương cho tuỳ tùng, nhảy khỏi ngựa, đi phăm phăm lên đài lụa Cố phủ. Nhị ca mười lăm tuổi, mặt còn ướt mồ hôi, mắt sáng như hai đốm lửa. Nhị ca liếc chiếc quạt gãy trong tay Tiểu Đường, liếc Vân đang khóc, liếc luôn phu nhân họ Đường vừa bước xuống, rồi quay hẳn về phía Vân.
“Vân.”
“Tam… tam ca… không, nhị ca…”
“Ai cho cô gọi ta là nhị ca.”
Cả đài lụa chung quanh im bặt. Câu nhị ca của Vân lỡ miệng, nhưng cũng có thể là cố ý để kéo mối quan hệ thân hơn trước mặt công chúng. Cố Nghê không cho Vân kéo. Nhị ca quay ngón tay chỉ vào chiếc quạt.
“Cái này ta đặt bà cụ Trịnh làm cho muội ta. Từ tháng chạp năm ngoái đã đặt. Chiếc quạt này bà cụ làm ba tháng, mỗi mũi kim thêu bà cụ đều đưa lên đèn kiểm tra một lần. Muội ta cầm được bốn ngày, cô giẫm rách.”
Vân khóc to hơn: “Vân… Vân không cố ý. Vân sẽ đền…”
“Cô đền bằng gì. Bà cụ Trịnh không nhận đền, cô có mua ba tháng của bà cụ được không. Cô đền cho ta hay đền cho muội ta.”
Nhị ca không nói to, nhưng giọng đủ nặng để mấy đài chung quanh phải cúi đầu giả bộ không nghe. Câu nào của nhị ca cũng vạch trần một lớp: giá trị của quạt, thời gian làm quạt, tính không thể đền của quạt, và cuối cùng là câu hỏi Vân đền cho ai. Nếu Vân trả lời đền cho ta (Nghê), Vân bị coi thường vì đã đi vượt quan hệ; nếu Vân trả lời đền cho muội ta (Tiểu Đường), Vân đã tự nhận việc mình gây ra là lỗi với Tiểu Đường.
Vân câm nín. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, và cây kim của Vân hôm nay lòi ra không đúng lúc.
Phu nhân họ Đường đã đi tới, định lên tiếng bênh Vân, nhưng mẹ Tống thị của Tiểu Đường đứng dậy trước. Mẹ khoác nhẹ vào vai Tiểu Đường, giọng bình thản như đang bàn giá vải với chưởng quầy.
“Vân nhi, con lên xe ngựa trước. Đường Đường ở lại xem hết đợt cưỡi ngựa với mẹ. Ta về sau.”
Câu đơn giản, không mắng Vân, không bênh Tiểu Đường, nhưng chia rạch ròi hai bên. Vân bị đưa ra khỏi hiện trường, Tiểu Đường được giữ lại. Trong ngôn ngữ ngầm của giới quý tộc, mẹ đã chọn phe rồi.
Phu nhân họ Đường mở miệng định nói, rồi nhìn ánh mắt mẹ, lại thôi. Bà cụ ngồi cùng đài Đường phủ ngoáy cổ nhìn, thấy Vân bước lên xe, khẽ tặc lưỡi.
Vân đi. Nhị ca cầm chiếc quạt gãy, xoay xoay trong tay hai vòng, rồi cẩn thận đặt vào lòng Tiểu Đường. Nhị ca ngồi xuống bên nàng, một tay vòng qua vai muội.
“Đường Đường.”
“Muội đây.”
“Không tiếc nha.”
“Muội không tiếc. Muội cảm ơn nhị ca.”
“Bà cụ Trịnh còn nhận đặt tháng năm. Nhị ca đặt chiếc khác.”
“Vâng.”
Nội tâm nàng lặng lẽ ghi lại. Chiếc quạt gãy này, muội sẽ giữ. Không phải để trưng, mà để làm tang chứng nhỏ đầu tiên. Trong sách gốc, Tiểu Đường gốc đã vứt quạt gãy vào lò lửa vì tức. Kiếp này muội gấp lại, bỏ vào hộp trang sức khảm trai để đầu giường, cạnh di vật mẹ đẻ. Ai đã đụng đến vật của muội một lần, muội nhớ mãi.
Đường về hầu phủ, trên xe ngựa, mẹ ngồi bên Tiểu Đường, tay vịn vào vai con gái út. Vân đi xe ngựa trước, đã về phủ trước cả canh giờ. Bãi cưỡi ngựa đợt sau vẫn tiếp diễn, Nghê cưỡi thêm một vòng cho hết bài, cả nhà chờ nhị ca xong mới về.
Trong xe ngựa, mẹ không nói gì về chuyện quạt. Mẹ chỉ đưa tay vuốt tóc Tiểu Đường, giọng thấp và ấm.
“Đường Đường.”
“Muội đây.”
“Con hôm nay ngoan lắm.”
Nàng nghiêng đầu tựa vào vai mẹ. Nội tâm hai mươi lăm tuổi của nàng cong lên như một dải ruy băng, không nói. Trong sáu năm qua, ta đã học lại nghĩa của một câu “ngoan lắm” từ miệng mẹ. Kiếp trước ta chỉ nghe câu này từ giáo viên tiểu học, và câu ấy không có mùi hương thảo dược, không có nhịp thở ấm, không có bàn tay vuốt tóc. Kiếp này, câu “ngoan lắm” của mẹ là một chiếc chăn bông đắp lên ngực ta. Muội biết ơn.
Về đến hầu phủ, mẹ dặn Tiểu Đường xuống phòng riêng nghỉ. Bích Đào đã chuẩn bị nước ấm rửa mặt. Nàng ngoan ngoãn “vâng”, nhưng vừa quay lưng, nàng đi vòng qua vườn hoa lê, tiến về phía nội đường của mẹ. Trong sách gốc, đây là đoạn Vân đến khóc với Tống thị. Nàng muốn nghe.
Nàng dừng lại ở sau cây trúc trước cửa nội đường. Cửa hé mở, có tiếng Vân nghẹn ngào bên trong.
“Nghĩa mẫu… Vân không cố ý… Vân trẻ người non dạ… Cố nhị công tử mắng Vân trước cả đại hội, mai này Vân còn dám ra khỏi phủ nữa không…”
Tiếng Vân sụt sịt, khéo léo, không quá to, không quá nhỏ, đủ gợi lòng thương của một người mẹ.
Trong đầu Tiểu Đường, câu Vân vừa nói vang lên như một cái bẫy. Vân đang chuyển hướng: từ “Vân giẫm rách quạt” sang “Cố Nghê mắng Vân trước đám đông”. Nếu Tống thị nghe theo, mẹ sẽ trách Nghê, và Vân được đền bù bằng cách được mẹ ôm dỗ. Kiếp trước Tống thị đã sập bẫy này, vì Tống thị vốn hiền, và Vân là nghĩa nữ mới về, dễ bắt lòng thương.
Kiếp này, mẹ đã có sáu năm ngồi bên chăn của Tiểu Đường, chải tóc, dạy chữ, ăn cháo cùng.
Mẹ không đáp Vân ngay. Có tiếng chén trà đặt xuống bàn.
“Vân nhi.”
“Vâng.”
“Con ngồi ngay ngắn nghe mẹ nói.”
Tiếng Vân sụt sịt yếu đi. Có tiếng cô ta ngồi thẳng dậy.
“Con về hầu phủ hơn một tháng. Trong tháng ấy mẹ đối con thế nào, con biết. Áo con mặc, đũa con dùng, chén con ăn, đều là loại mẹ dặn Bích Đào làm cho Đường Đường. Mẹ không giấu con, mẹ cũng không chia. Ai vào phủ này, mẹ đều đối bằng lòng.”
“Vâng…”
“Nhưng hôm nay có việc mẹ phải nói cho con hiểu.”
Giọng mẹ vẫn ấm, vẫn chậm, không cao lên nửa cung. Nhưng câu chữ đã tĩnh lại.
“Ta thương con như con gái. Ta cho con mặc lụa cùng loại, ăn cơm cùng bàn, ở phòng cùng dãy. Nhưng ta không cưng con hơn con gái ruột của ta. Con hiểu chưa?”
Trong nội đường, im bặt. Ngoài cửa, Tiểu Đường đứng lặng sau cây trúc, hơi thở nhẹ đi một nhịp. Câu ấy của mẹ, kiếp trước ta chưa từng đọc trong bất kỳ chương nào của Phượng Hoàng Đài. Câu ấy là câu mẹ tự nghĩ ra, tự nói ra, không cần ta hé một tiếng.
Có tiếng Vân sụt sịt lần nữa, nhưng lần này không còn giòn như hồi trước. Sụt sịt của Vân yếu đi vì cô ta biết mẹ đã nhìn ra khoảng cách giữa “nghĩa nữ” và “con gái ruột”. Vân không thể vượt qua khoảng cách ấy bằng nước mắt.
Mẹ nói tiếp, giọng vẫn ấm.
“Chiếc quạt hôm nay là do nhị ca của Đường Đường đặt riêng bà cụ Trịnh làm ba tháng, giá không tính bằng bạc. Con giẫm rách, không phải lỗi lớn nếu là vô tình. Nhưng nhị ca của Đường Đường có quyền nổi giận trước cả đại hội, vì cái quạt ấy là tấm lòng của huynh nó dành cho muội nó. Con không được trách nhị ca. Con hiểu chưa?”
“Con… con hiểu.”
“Còn một chuyện nữa. Từ hôm nay, khi con đi ra ngoài cùng nhà, con đi sau Đường Đường một bước. Không phải để ta phân biệt con và nó. Mà vì con lớn hơn Đường Đường ba tuổi, con phải hộ nó, không phải nó hộ con. Con hiểu chưa?”
“Vâng…”
Ba câu, mỗi câu là một lớp. Câu một, thiết lập vị trí. Câu hai, bảo vệ Nghê. Câu ba, đặt Vân vào vai “tỷ tỷ có trách nhiệm”, không phải “nghĩa nữ đáng thương”. Tống thị Cố phu nhân, xuất thân danh môn văn phái, dạy con bằng một giọng ấm mà từng câu đi rất chậm, chạm rất sâu.
Ngoài cửa, Tiểu Đường lùi một bước sau cây trúc, rồi lùi thêm một bước nữa. Nàng không muốn Vân đi ra bắt gặp mình đứng nghe. Nàng lặng lẽ vòng qua hành lang, ra vườn hoa lê.
Dưới cây lê bốn mươi tuổi, hoa trắng đang rơi. Nàng đứng ngước lên, để một cánh hoa rơi trên tóc mình. Trong lồng ngực, cô Tiểu Đường mười hai tuổi và cô hai mươi lăm tuổi cùng cười một tiếng khẽ.
Muội có mẹ. Muội có một người mẹ đủ tinh, đủ ấm, đủ cứng, và đủ hiểu.
Kiếp này, cuộc chiến giữa muội và Vân, muội chưa đánh trận nào, mà đã thắng nửa trận. Nửa trận còn lại, muội đợi ngày ngọc bội gia truyền lên bàn cân.
Trên cành lê, một cánh hoa nữa rơi. Nàng đưa tay hứng, và trong tà áo trong ống tay áo, chiếc quạt gãy vẫn nằm im, chờ ngày được cất vào hộp trang sức khảm trai.