Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 18: Cố Nghiệt Không Ưa Vân

Sáng thứ bảy đầu tháng, sương sớm còn đọng trên đầu cỏ ngoài sân trước hầu phủ, hoa lê chưa nở nhưng nụ đã tròn như hạt gạo trắng lấm tấm khắp cành. Cố Tiểu Đường ngồi trước gương, để Bích Đào chải tóc thành hai chỏm cao, dây buộc màu hồng đào cột thành hình bươm bướm nhỏ. Nàng đã mười hai tuổi. Cổ áo bông lụa xanh nhạt vén xuống gọn gàng, cổ tay để lộ chiếc vòng bạc nhỏ khắc chữ “an”, quà đại ca tặng năm nàng chín tuổi khi huynh ấy đỗ tú tài.

Bích Đào chải xong, lùi lại một bước, ngắm.

“Tiểu thư hôm nay xinh lắm. Chốc nữa tam công tử về, thấy tiểu thư chắc lại đứng nhìn thêm mấy nhịp.”

“Bích Đào tỷ đừng trêu muội.”

Tiểu Đường quay đầu, hai chỏm tóc rung nhẹ. Nội tâm 25 tuổi của nàng cười khẽ. Ta nghe tin Cố Nghiệt hôm nay về ăn cơm cuối tuần từ ba hôm trước, ta cũng có căng thẳng chứ, chỉ là căng thẳng không phải kiểu chờ người thương. Ta căng thẳng vì hôm nay là bữa cơm đầu tiên tam ca ngồi cùng bàn với Lâm Tú Vân. Ta đã đọc kỹ đoạn này trong plot gốc Phượng Hoàng Đài, tác giả viết chỉ hai câu: Trịnh công tử ngồi xuống, nhìn Lâm nữ tử một cái, khoé môi cong lên nửa nhịp, rồi hỏi nàng có ăn ngon miệng. Hai câu ấy trong bản gốc là điểm mở đầu cho toàn bộ tuyến tình cảm Cố Nghiệt và Lâm Tú Vân sau này. Nhưng bản gốc ấy là bản không có ta. Bản kia là bản có Cố Nghiệt bị đầu độc biên ải rồi lành, không có bàn tay nhỏ của một đứa bé tám tuổi ba đêm không ngủ ngồi cạnh giường hắn. Bản kia không có bốn năm liền tam ca cứ dăm hôm lại gửi từ Đại lý tự về hầu phủ một hộp bánh kèm mẩu giấy ba dòng.

Bản kia không có nàng. Bản này có.

Nàng đứng dậy, kéo tà áo cho phẳng, đi ra chính đường.

Cố phu nhân Tống thị đang đứng bên bàn dài trong sảnh, xem lại thực đơn. Trên bàn đã bày sáu đĩa nhỏ, đợi thêm bốn món chính đưa từ nhà bếp lên. Mẹ thấy nàng vào, khoé mắt hơi cong.

“Đường Đường, chải tóc xong rồi à. Con vào ngồi đi, chốc nữa tam ca về ngay.”

“Vâng mẹ.”

Tiểu Đường ngồi xuống vị trí quen thuộc bên trái mẹ, đối diện với ghế cha. Bên phải nàng còn chừa ghế cho đại ca, tiếp đến là nhị ca. Ghế đối diện đại ca vốn là của tam ca. Nhưng hôm nay, giữa ghế tam ca và ghế nhị ca, có thêm một ghế mới đặt vào. Ghế của Lâm Tú Vân.

Nàng nhìn cái ghế ấy một nhịp. Không lâu, đủ để không lộ. Nội tâm 25 tuổi lại lên tiếng. Trước đây bàn ăn nhà ta không có cái ghế thứ sáu này. Từ ngày Lâm Tú Vân đến ở làm nghĩa nữ, mẹ đã cho thợ mộc đóng thêm một ghế cùng loại gỗ, cùng chạm hoa, xếp cạnh bàn như thể lẽ tự nhiên. Ta không có ý kiến với chuyện thêm ghế. Ta có ý kiến với chuyện chiếc ghế ấy hôm nay đặt cạnh ghế tam ca. Vị trí đó không phải ngẫu nhiên.

Đúng lúc ấy, Lâm Tú Vân đi vào.

Nàng ta mặc bộ váy tơ tằm màu hồng nhạt, cổ áo viền chỉ trắng, mái tóc buông xuống nửa lưng, chỉ cài một chiếc trâm bạc thanh mảnh. Vẻ ngoài rất chuẩn “nữ nhi khuê các nết na”, đúng như hình mẫu tác giả Phượng Hoàng Đài miêu tả ở chương một. Nàng bước tới bàn, khẽ cúi đầu chào mẹ, giọng nhỏ dịu như nước chảy dưới cầu tre.

“Con chào mẹ.”

“Vân nhi vào ngồi đi. Hôm nay tam ca các con về ăn cơm, mẹ dặn nhà bếp làm thêm món canh vịt hầm sen, cha con thích.”

“Mẹ chu đáo quá. Con đã học được từ mẹ nhiều thứ.”

Tú Vân đáp, giọng ngân đúng nốt. Nàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh vị trí của tam ca, tay đặt lên vạt váy cho gọn, mắt nhìn xuống bàn.

Tiểu Đường không nhìn nàng ta. Nàng cầm chén trà nhỏ bên tay, nâng lên nhấp một ngụm. Trà sen buổi sớm, thơm nhẹ. Nội tâm nàng nhớ lại đoạn tối hôm qua. Vân “vô tình” đổ trà lên áo nàng ở phòng mẹ, dưới lớp trà có vệt thảo dược đắng nhẹ, thử độ nhạy da nàng với vị đắng cay. Nàng đã thay áo, đã cởi ra soi kỹ, đã ghi nhớ. Vân đang chuẩn bị. Chuẩn bị cái gì thì nàng chưa rõ, nhưng chắc chắn không phải chuyện vụn.

Tiếng chân cha vọng vào từ ngoài sân. Cố Định bước vào chính đường trước, sau lưng là đại ca Cố Trẫm mười tám tuổi, tay cầm cuốn sách còn dán giấy note. Cố Nghê nhị ca mười lăm tuổi chạy theo sau, tay vác cây roi ngựa vừa ở chuồng ngựa ra chưa kịp cất.

“Nghê, cất roi đi, không được đem vào chính đường.”

Cha quở. Nghê cười khì, chạy ngược ra sảnh phụ. Mẹ liếc nhìn cha, khoé môi cong.

“Ba cha con bên ngoài bàn chuyện gì mà lâu vậy?”

“Chuyện ngựa của thằng Nghê. Nó đòi đổi con hắc mã sang bạch mã. Ta nói không cần.”

“Ừ. Chốc nữa Nghiệt về, ba cha con lại có việc bàn tiếp.”

Vừa nói dứt câu, ngoài cổng chính đường có tiếng chân đanh gọn quen thuộc. Nhịp bước không nặng, không nhẹ, cách đều nhau, không dài quá bốn thốn. Tiểu Đường nghe tiếng ấy nhận ra ngay, không cần ngẩng đầu.

Cố Nghiệt vào.

Hai mươi mốt tuổi, cao chín thước, mặc áo bào quan màu xanh thẫm của Đại lý tự, đai lụa đen buộc gọn ngang eo, tay bên phải cầm một quyển sổ nhỏ bọc lụa. Mắt sắc như lưỡi bút chì mài sắc, mày kiếm, khoé môi mỏng. Vẻ mặt vẫn lạnh như thường lệ, chỉ khi ánh mắt chạm phải nàng, mới hơi dịu xuống nửa nhịp.

“Cha, mẹ.”

Hắn cúi chào. Giọng trầm, gọn. Cha gật đầu, chỉ ghế đối diện.

“Ngồi đi con. Cả tuần Đại lý tự có gì bận không?”

“Có một vụ đầu tháng chưa xong. Con xin phép về sớm chiều nay.”

Hắn ngồi xuống ghế đối diện đại ca. Ngồi xuống rồi mới nhìn Tiểu Đường một cái. Chỉ một cái. Nhưng cái nhìn ấy khác cái nhìn hắn dành cho cả gian phòng. Nội tâm 25 tuổi của nàng đọc được ngay. Tam ca vừa vào đã tìm muội đầu tiên. Không phải tìm ghế trống, không phải tìm mẹ, không phải tìm cha. Tìm muội. Ánh mắt ấy hắn không giấu, chỉ là hắn tự tin rằng ngoài muội ra, không ai đọc được.

“Tam ca.”

Nàng cười, hai chỏm tóc rung. Cố Nghiệt “ừm” một tiếng, khoé môi hơi cong. Nhưng khi ánh mắt hắn dịch sang bên cạnh, chạm phải Lâm Tú Vân đang ngồi ghế mới, khoé môi lập tức thẳng lại. Không cong lên chào, không gật đầu, không có cử chỉ khách khí nào. Hắn chỉ dịch mắt trở về nhìn bàn, cầm chén trà.

Lâm Tú Vân đã chuẩn bị sẵn nụ cười. Nụ cười ấy nàng ta cầm giữ chừng một canh khắc trong không khí trước khi mất đi độ tự nhiên. Nàng ta khẽ cúi đầu, giọng nhu mì.

“Con chào tam ca. Nghe nói tam ca dạo này ở Đại lý tự bận lắm. Không biết con có thể giúp được việc gì không.”

Cả bàn im. Cha khẽ nhướng mày. Mẹ chưa kịp đỡ câu. Cố Trẫm ngồi bên cạnh Tiểu Đường, mắt hơi cụp xuống, tay cầm đũa gõ nhẹ một nhịp lên bát. Nội tâm Tiểu Đường bật cười. Vân tỷ tỷ, chị đang mời tam ca giúp việc Đại lý tự. Chị là con gái không tước, ở nhờ hầu phủ, chưa được phong nghĩa nữ hoàng thất, không có tư cách chen vào việc quan. Câu này chị nói ra là để làm gì, tôi biết. Chị đang thử ném một cái mồi câu ra để tam ca đáp lại. Chỉ cần tam ca đáp lại nửa câu khách khí, chị có cớ hôm sau tới thư phòng tam ca đưa bánh, đưa trà, đưa lời hỏi thăm. Chị tính khá kỹ.

Nhưng Cố Nghiệt nâng chén trà, uống một ngụm chậm, đặt chén xuống. Không đáp. Không nhìn nàng ta lần thứ hai.

Tú Vân giữ nụ cười thêm nửa nhịp nữa. Vẫn không có đáp.

Cha ho một tiếng, kéo câu chuyện sang.

“Nghê đâu, ngồi vào. Cơm sắp lên rồi.”

Nghê từ sảnh phụ chạy vào, sà xuống ghế cạnh Vân. Nghê chưa kịp nhìn ai, đã hỏi thẳng đại ca.

“Đại ca, sách hôm qua muội mượn muội trả được chưa? Muội chưa đọc xong.”

“Ta cho muội một tuần. Chưa xong à?”

“Trong sách có đoạn Xuân Thu khó quá. Đọc mãi vẫn không hiểu Tề Hoàn công định làm gì.”

Tiểu Đường ngồi bên, cố nén cười. Nội tâm 25 tuổi lại nói. Nghê nhị ca, huynh đọc sách nửa buổi rồi bỏ đi cưỡi ngựa, ai bảo huynh không hiểu. Nàng nhìn Cố Nghiệt lén một cái, phát hiện tam ca cũng đang lén nhìn nàng. Bốn mắt chạm nhau nửa nhịp. Hắn nhanh chóng dịch mắt về nhị ca, khoé môi lại thẳng.

Nhà bếp bưng cơm lên. Bốn món chính, hai canh, một đĩa rau xào, một đĩa cá kho. Mùi canh vịt sen bốc lên thơm ngát cả phòng. Mẹ tự tay múc cho cha một chén. Đại ca đưa bát cho mẹ trước. Nghê múc luôn nửa đĩa cá kho vào bát mình, cha lườm, Nghê rụt tay.

Tiểu Đường đang cầm đũa gắp miếng rau xào bí. Vừa chạm đũa vào đĩa, đã có bàn tay dài đưa đến trước mặt nàng.

Cố Nghiệt gắp miếng cá kho ngon nhất, đặt vào bát nàng. Không nói gì. Đặt xong rút tay về.

Cả bàn im nửa nhịp.

Mẹ cười.

“Tam ca thương muội quá.”

Nghê rên. “Tam ca thương Đường Đường hơn thương con. Trước giờ tam ca có bao giờ gắp cho con miếng nào đâu.”

“Bởi vì con ăn to hơn con voi, không cần ai gắp.”

Cha đỡ lời. Cả bàn cười. Cố Nghiệt vẫn không cười. Chỉ khoé môi hơi cong, cong ẩn dưới nếp mỏng, chỉ Tiểu Đường ngồi đối diện thấy.

Nàng nhìn miếng cá kho trong bát mình. Cá thu, kho đường, xương gỡ sạch, không còn miếng nào ngại nhọn. Tam ca luôn nhớ nàng ăn cá dễ nghẹn từ hồi bảy tuổi có lần bị mắc xương cổ họng phải mẹ gõ lưng nửa canh giờ. Từ hôm đó về sau, mỗi lần hắn ngồi cùng bàn có cá, hắn đều lặng lẽ gỡ xương một miếng, gắp cho nàng. Không ai để ý cử chỉ ấy đã bốn năm liền. Chỉ Tiểu Đường để ý. Vì kiếp trước ta hai mươi lăm tuổi từng có một mối tình vụn không đi đến đâu, ta biết một người đàn ông lặng lẽ gỡ xương cá cho ai là dấu hiệu gì. Chỉ là lúc ấy ta tưởng mình sẽ được người thương gỡ. Ai ngờ kiếp này người gỡ xương cho ta lại là một thiếu niên hai mươi mốt tuổi vẻ mặt vô cảm ngồi đối diện.

Nàng nâng bát, cắn một miếng. Miếng cá vào lưỡi, mềm, ngọt, thơm mùi gừng.

“Ngon lắm cha ơi, mẹ ơi.”

“Ừm.”

Cố Nghiệt “ừm” một tiếng nữa. Không phải cha mẹ đáp. Là hắn. Hắn “ừm” như thể “ngon” là hắn đích thân xác nhận thay bếp trưởng hầu phủ.

Nội tâm nàng lại cười khì trong lồng ngực. Tam ca, huynh đang tự lộ ra. Huynh có biết không.

Lâm Tú Vân bên cạnh khẽ đặt đũa xuống. Nàng ta cũng gắp miếng cá kho, nhưng miếng cá của nàng ta còn xương nhỏ. Nàng ta cắn phải, khẽ nhăn mặt, đưa tay lên miệng gạt xương ra.

“Ôi, con vụng. Xin lỗi cha mẹ.”

Mẹ nhìn qua, dịu.

“Vân nhi cẩn thận. Có xương thì gạt nhẹ ra.”

Nàng ta gạt xương, mặt hơi đỏ. Nàng ta liếc Tiểu Đường một cái. Trong ánh mắt ấy có chút gì rất mỏng, mỏng đến độ chỉ Tiểu Đường mới thấy. Tú Vân đang so sánh. So sánh miếng cá gỡ xương và miếng cá còn xương. Đang so sánh chén trà nàng ta rót cho cha lúc nãy và chén trà Tiểu Đường không cần rót đã được đại ca chủ động đưa. Đang so sánh mọi thứ. Và trong lòng nàng ta đang ghim từng cái một.

Nội tâm Tiểu Đường thở khẽ. Vân tỷ tỷ, chị so sánh cả đời cũng không đổi được kết quả. Tôi có bốn năm sống ở đây trước chị. Bốn năm gia đình này chỉ có một đứa con gái út. Chị vào sau, đến bây giờ mới ngồi bàn cơm chung chưa được năm tháng, chị lấy đâu ra credit balance để đối lại tôi. Không phải tôi cưng chị nhé. Là gia đình tôi cưng tôi trước. Chị vào rồi tôi mới có cái để so.

Bữa cơm tiếp tục. Đại ca kể chuyện triều đường có kỳ thi mới, chuẩn bị kỳ Hạ tuyển tú tài lên cử nhân. Cha bàn với đại ca xem có nên đăng ký năm nay hay chờ năm sau. Cố Nghiệt lâu lâu chen vào một câu ngắn, câu nào cũng đúng chỗ, đủ nghe. Hắn nói với đại ca, với cha, với mẹ. Không nói với Vân. Không nhìn Vân.

Vân cố lần thứ hai.

“Tam ca, con nghe nói Đại lý tự có vụ ám sát mới ở phía đông thành. Không biết vụ ấy khó gỡ đến đâu.”

Câu này Vân nhắc đến vụ án cụ thể của Đại lý tự. Nghĩa là nàng ta đã dò hỏi trước. Nàng ta đang cho tam ca thấy nàng ta biết chuyện quan trường, không phải khuê nữ mù tin. Bước này Vân nhắm chuẩn. Nếu tam ca là hoàng tử thất lạc trong tương lai, hắn phải có thê tử biết chuyện triều đình, không thể là con búp bê chỉ biết thêu chỉ.

Cha nhìn Vân một cái. Cha là võ quan biên ải, cha không thích khuê nữ chen vào chuyện án mạng. Nhưng cha là chủ nhà, cha giữ khách khí.

Cố Nghiệt trả lời. Nhưng câu trả lời của hắn khiến cả bàn giật mình.

“Cô đọc gì thì đọc, không cần đem lên bàn ăn.”

Giọng hắn không nặng, không cao, không thể hiện giận. Chỉ là câu ngắn, đanh, gọn, dứt điểm. Hắn không gọi Vân là “Vân tỷ tỷ” hay “Vân muội”. Hắn gọi “cô”. Từ “cô” ấy dùng cho khách xa lạ, dùng cho người không quen. Từ “cô” ấy trong bữa cơm gia đình có nghĩa là “cô không phải người của gia đình này”.

Vân đỏ mặt. Không phải kiểu đỏ dịu dàng nhu mì. Là đỏ vì mất mặt. Mắt nàng ta cụp xuống nửa nhịp, tay siết chặt vào đũa. Nàng ta không đáp lại được câu nào.

Cha ho một tiếng nữa, cứu tình thế.

“Nghê ơi, đưa cha bát canh vịt.”

Mẹ liếc Cố Nghiệt một cái. Mắt mẹ không giận, chỉ hơi ý tứ. Ý mẹ là “con lời hơi thẳng”. Nhưng mẹ cũng không nhắc lại, cũng không xin lỗi Vân giúp. Mẹ cầm đũa, gắp cho đại ca một miếng đậu hũ. Cả bàn tiếp tục ăn.

Nội tâm Tiểu Đường sững nửa nhịp. Ta không ngờ Cố Nghiệt lại thẳng đến vậy. Trong plot gốc Phượng Hoàng Đài, Cố Nghiệt gặp Lâm Tú Vân lần đầu ở yến hội cung đình chứ không phải bàn cơm hầu phủ, tình huống khác. Bản gốc hắn không nhận nuôi ở Cố phủ, hắn ở phủ Trịnh, hắn không có “muội muội” nào để so, không có “gia đình” nào để bảo vệ. Bản gốc hắn gặp Vân trong tư thế trung lập. Kiếp này hắn gặp Vân ở nhà mình, cạnh muội muội mình. Không trung lập. Hắn đã chọn phía rồi.

Nội tâm nàng thầm thốt. Gậy ông đập lưng ông, Vân tỷ tỷ. Chị chọn nhắc chuyện Đại lý tự để gây ấn tượng, nhưng chị quên là Đại lý tự là địa bàn tam ca. Ai chen vào địa bàn tam ca không đúng chỗ, tam ca đóng cửa. Chị vừa gõ, tam ca đóng luôn cửa cái.

Cố Nghiệt sau câu ấy quay sang Tiểu Đường.

“Đường Đường, hôm nay có ăn ngon miệng không?”

Câu này hỏi rất nhỏ, rất nhẹ, rất bình thường. Nhưng đặt sau câu “cô đọc gì thì đọc, không cần đem lên bàn ăn” thì trở thành một câu tuyên bố. Câu tuyên bố rằng: người tam ca cần hỏi có ăn ngon miệng ở bàn này chỉ có một người, và người ấy không phải Vân.

Tiểu Đường ngẩng đầu. Nụ cười của nàng bảo bối, tự nhiên, ngoan lành. Hai chỏm tóc lại rung nhẹ.

“Muội ăn ngon lắm, tam ca. Canh vịt sen của mẹ hôm nay ngọt hơn tuần trước.”

“Ừm.”

Hắn lại “ừm”. Rồi cúi xuống ăn tiếp. Không nói gì thêm.

Cả bàn còn lại tự nhiên chuyển sang chủ đề khác. Đại ca hỏi cha về chuyện đóng thuyền mới cho lính biên ải. Nghê xin phép ra ngoài trước vì bạn hắn đợi ở chuồng ngựa. Mẹ đứng dậy đi dặn bếp món tráng miệng. Vân ngồi đó, ăn thêm ba miếng cơm nữa, khoé mắt hơi ướt, không dám khóc, không dám phàn nàn. Nàng ta hiểu rất nhanh: nếu bây giờ khóc, mất mặt lần thứ hai. Nếu bây giờ đứng dậy đi, mất mặt lần thứ hai. Nàng ta phải ngồi hết bữa.

Nội tâm Tiểu Đường thoáng chút thương. Rất thoáng. Ta không quên Vân là ai trong plot gốc. Ta không quên chính Vân là người vu ta trộm ngọc bội, khiến ta chết ở chương 30. Chỉ là bây giờ ta thấy Vân ngồi đó, mặt đỏ, mắt ướt, ăn cơm không nuốt được, ta thấy một chút gì như thương một con mèo con đói ăn nhầm cửa. Nhưng thương chỉ đến đó thôi. Nồi cơm nhà ta không nuôi con mèo con định cắn muội muội út nhà ta.

Bữa cơm kết thúc lúc mặt trời lên đứng nửa vòm mái ngói phủ. Cha mẹ đi ra hoa viên tiếp môn khách. Đại ca xin phép về thư phòng chép sách. Nghê đi thẳng ra chuồng ngựa. Vân đứng dậy cúi đầu chào cha mẹ trước, rồi lui về hậu viện. Nàng ta bước không nhanh, không chậm, giữ tư thế đúng khuê nữ. Nhưng khoé môi nàng ta hơi bặm.

Còn lại Tiểu Đường và Cố Nghiệt trong chính đường.

Hắn đứng dậy trước, chỉnh lại tà áo bào. Rồi quay đầu nhìn nàng.

“Đường Đường.”

“Tam ca.”

“Ra vườn với ta một lát.”

Nàng gật đầu, đứng dậy. Hắn không đưa tay ra dắt. Nàng cũng không đưa tay lên đòi. Hai người đi cạnh nhau, cách nhau nửa cánh tay, ra cửa sau chính đường, xuyên qua hành lang gỗ dài, tới hoa viên phía tây. Ở đó có cây lê 40 năm tuổi. Ở đó có bậc đá thấp Cố Nghiệt thường ngồi mỗi lần về hầu phủ. Ở đó không ai làm phiền.

Đến gốc lê, hắn đứng lại. Nàng đứng lại theo. Sương sớm đã tan hết, gió xuân đầu tháng thổi qua cành, làm những nụ hoa lê chưa nở khẽ rung. Trên đầu cỏ dưới chân nàng còn một hạt sương chưa khô, phản chiếu ánh nắng sớm, nhỏ như hạt đường phèn.

Cố Nghiệt cúi xuống. Chín thước cao của hắn cúi xuống ngang đầu nàng mười hai tuổi, tay hắn để trên đầu gối, mắt hắn ngang mắt nàng. Nàng thấy trong đồng tử hắn có bóng cây lê. Có bóng chính nàng.

“Cô ta không phải người tốt.”

Hắn nói câu ấy bằng giọng thấp, không lên gân, không giả bộ. Chỉ là câu chốt của một kết luận đã hoàn thành từ trước.

“Muội tránh xa.”

Hai từ “muội tránh xa” hắn nói chậm hơn, mỗi từ nặng thêm nửa nhịp. Nội tâm Tiểu Đường ấm lên một nhịp. Tam ca vừa nhìn thấy Vân một lần, ngồi cùng bàn ba mươi khắc, đã ra được kết luận này. Ta ngạc nhiên. Không phải ngạc nhiên vì hắn đúng, mà ngạc nhiên vì tốc độ. Nội tâm 25 tuổi của nàng bật cười khẽ trong lồng ngực. Đại lý tự đúng là nơi rèn dũa mắt người. Tam ca ba năm ở Đại lý tự, phá không biết bao nhiêu vụ tình cảm giả bộ, nhìn Vân một cái đã đọc ra.

Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. Không cụp mắt như một đứa mười hai tuổi bình thường. Không rụt rè. Không giả ngoan.

“Muội biết.”

Hai chữ ấy nàng nói rất nhẹ. Nhẹ đến mức chỉ đủ để hắn nghe.

Cố Nghiệt sững một nhịp. Không phải sững vì bất ngờ nội dung câu, mà sững vì cách trả lời. Câu “muội biết” ấy không phải câu của một cô bé mười hai tuổi tin tam ca của mình. Câu ấy là câu của người đã có kết luận riêng từ trước. Câu ấy nghe không giống “vâng tam ca dạy phải”. Câu ấy nghe giống “muội đã theo dõi cô ta lâu rồi, tam ca chỉ vừa xác nhận thêm điều muội đã biết”.

Hắn nhìn nàng lâu hơn thường lệ. Đồng tử hắn khẽ co lại.

“Muội biết?”

Hai chữ hắn lặp lại. Không phải hỏi để đòi giải thích. Là hỏi để xác nhận rằng nàng vừa nói câu đó nghiêm túc.

Tiểu Đường cười. Nụ cười nàng đủ ngoan, đủ trong. Hai chỏm tóc rung một cái theo gió. Nàng không nói thêm. Không phủ định câu vừa rồi. Không giải thích. Không trẻ con hoá lại. Chỉ cười.

Nội tâm 25 tuổi của nàng thầm nhắc mình. Ta lỡ lời rồi. Nhưng ta không muốn giải thích. Có những chuyện chỉ cần cười một cái, giữ nguyên trong lòng, để tam ca tự đọc tiếp. Nếu ta giả bộ ngoan hơn, tam ca cũng sẽ đọc ra là ta đang giả. Chi bằng để hắn thấy đúng cái ta muốn cho hắn thấy. Ta là đứa em gái út mười hai tuổi biết một chút, chỉ một chút mà thôi. Hắn có thể tự bổ sung phần còn lại.

Cố Nghiệt không dồn tiếp. Hắn đứng thẳng dậy, cao trở lại chín thước, nhìn xuống mái đầu chỏm cao của nàng. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp. Rồi hắn đưa tay lên, đặt lên đầu nàng, xoa nhẹ.

“Được. Muội biết là được.”

Bốn chữ ấy hắn nói mà khoé môi cong lên rõ rệt lần đầu tiên trong buổi sáng. Cong không nhiều, chỉ nửa nhịp mỏng, nhưng đủ để nội tâm 25 tuổi của nàng thấy tim mình đập lệch nhịp một cái.

Nàng vươn tay bé nắm vạt áo bào xanh thẫm của hắn, kéo nhẹ.

“Tam ca, hôm nay tam ca ăn cơm với muội thêm lần nữa được không? Chiều nay muội có bánh đậu xanh mẹ làm.”

“Ta có việc chiều nay. Đại lý tự.”

“Ừ…”

Nàng cụp mắt. Giả bộ buồn hai nhịp. Nội tâm nàng biết chắc hắn sẽ đổi ý.

“Bánh đậu xanh để ta mang đi. Chiều nay ta ăn ở Đại lý tự.”

Hắn đổi ý đúng nhịp. Nàng cong khoé môi. Nội tâm thầm bảo. Đường Đường à, ta hai mươi lăm tuổi thao túng tâm lý một thiếu niên hai mươi mốt tuổi, có phải hơi thất đức không. Nhưng thao túng cái này là thao túng để hắn được ăn bánh đậu xanh, không hại ai, thôi cứ tính là công đức lành.

Hắn xoay lưng đi trước. Nàng lẽo đẽo theo sau, hai bàn tay bé ôm vạt áo mình cho khỏi vướng cỏ. Đi được nửa vườn, hắn dừng lại đợi. Nàng bước tới sát cạnh hắn. Hắn cúi xuống bồng nàng lên tay.

“Đường xa. Ta bồng.”

“Vườn có mười bước cha muội chăm cỏ mềm mà tam ca.”

“Ta bồng.”

Hắn cứ bồng. Nàng ngồi trên tay hắn, hai bàn tay đặt lên vạt áo bào của hắn, cảm thấy dưới lớp lụa bào là một khung ngực gầy nhưng chắc. Trong lồng ngực ấy có nhịp tim đều đặn, mạnh, không gấp. Nội tâm nàng nghĩ. Tam ca à, tim tam ca đều đặn quá. Ta ước tim ta cũng đều đặn được như tam ca. Nhưng tim ta hôm nay đập không đều rồi.

Ra khỏi hoa viên, hắn đặt nàng xuống trước cửa chính đường. Chỉnh lại vạt áo cho nàng khỏi lệch. Sương sớm cuối cùng cũng đã tan hết, mặt trời đứng bóng lên nửa canh giờ nữa là qua trưa.

“Vào ăn tráng miệng với mẹ.”

“Vâng tam ca.”

Hắn quay đầu đi. Đi được hai bước, hắn dừng lại lần nữa, không quay đầu, chỉ nói vọng qua vai.

“Đường Đường, ai đưa gì ăn, muội đưa ta xem trước.”

Câu này hắn nói xong, đi luôn. Không đợi nàng đáp.

Tiểu Đường đứng dưới hiên chính đường, ngước nhìn theo bóng lưng áo bào xanh thẫm khuất sau khúc quanh hành lang. Nội tâm 25 tuổi của nàng khẽ cong khoé môi. Tam ca vừa dặn ta đưa hắn xem trước mọi đồ ăn ai đưa. Câu ấy có nghĩa là hắn nhận ra Vân đã có ý định gì với ta rồi. Hắn không hỏi ta thêm câu nào, không dò xét gì thêm, hắn chỉ dặn ta một câu duy nhất, câu duy nhất ấy là câu bảo vệ.

Nàng đưa tay bé lên xoa lại chỏm tóc cho gọn, xoay người đi vào chính đường tìm mẹ.

Ngoài hoa viên, một nụ hoa lê đầu mùa vừa hé nửa cánh, trắng như hạt sương chưa khô. Trên bậc đá cạnh gốc lê, chỗ Cố Nghiệt vừa đứng, còn in một vệt bóng dài mỏng. Vệt bóng ấy sau nửa canh giờ nữa cũng sẽ tan như sương. Nhưng dấu chân trên cỏ mềm dưới gốc lê thì còn. Còn hai bộ. Một bộ dấu chân bé của một đứa mười hai tuổi. Một bộ dấu chân dài của một thiếu niên hai mươi mốt tuổi. Hai bộ dấu chân ấy đi song song, không lệch, không đứt.

Ở phía sau hậu viện, Lâm Tú Vân đóng cửa phòng mình. Trong phòng, nàng ta ngồi trước bàn phấn, tay siết chiếc khăn tay đến trắng bệch. Trong gương phản chiếu khuôn mặt nàng ta lúc này không còn nét khuê nữ nhu mì. Chỉ có một đôi mắt đỏ ửng, ngâm nước, ghim vào cái gì đó rất sâu trong đầu nàng ta.

Nàng ta khẽ nghiến chân răng. Câu nàng ta nghĩ trong đầu chỉ ba từ.

Cố Tiểu Đường.

Ba từ ấy nàng ta nghiến hai lần, rồi ba lần, rồi tay siết khăn chặt thêm một nhịp.

Ngoài chính đường, Tiểu Đường đã ngồi vào lòng mẹ, tay bưng chén chè đậu xanh nóng, cười khì. Mẹ hỏi nàng buổi cơm sáng có chuyện gì không, nàng đáp gọn.

“Không có gì mẹ ơi. Tam ca dặn muội chiều nay đem bánh đậu xanh cho tam ca. Muội xin mẹ hai hộp được không?”

“Đường Đường thương tam ca thật.”

“Muội thương tam ca. Tam ca thương muội. Cả nhà thương nhau.”

Câu ấy nàng nói với giọng bé, tay khoác vai mẹ, đầu tựa vào vai áo mẹ. Nội tâm 25 tuổi của nàng thầm bổ sung một câu nữa mà mẹ không nghe được.

Cả nhà thương nhau. Ai chen vào giữa cả nhà thương nhau, ta không đánh, ta chỉ đóng cửa. Nhưng cửa đóng của một nhà hầu phủ mười hai năm cưng chiều nhau, có khi lại chặt hơn cả tường cung.