Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 17: Trà Xanh Đầu Tiên

Tháng năm, Biện Kinh chớm vào mùa hè, buổi sáng còn vướng chút hơi sương mát, chiều buông xuống lại có gió nam thổi ngang qua tán lá xanh non trước hầu phủ. Cây lê bốn mươi tuổi đã qua mùa hoa từ lâu, giờ chỉ còn lá xanh mượt xoè rợp che bóng nửa mảnh sân trước, thi thoảng có đôi con chim sẻ đậu trên đầu cành ríu rít gọi nhau bằng thứ tiếng ngắn gọn quen thuộc. Cố Tiểu Đường mười hai tuổi, dáng đã cao hơn hồi bảy tuổi cả một cái đầu, tóc dài buộc gọn thành hai chỏm cao mềm mại, đôi mắt to hôm nay không nhìn tán lê xanh, cũng không nhìn cha đang ngồi trong sảnh bàn việc, mà lặng lẽ theo dõi một bóng áo lụa xanh nhạt đang đứng cạnh chậu sen đá ngoài hành lang phía đông.

Lâm Tú Vân, mười lăm tuổi, dáng nhỏ nhắn, gương mặt lúc nào cũng như sắp khóc, đứng đó giả bộ ngắm sen mà thật ra ánh mắt cứ lén liếc về phía chiếc tráp gỗ nhỏ Tiểu Đường vừa để trên bàn đá bên tường. Trong tráp có gì Vân biết, không cần nàng nhìn cũng biết. Trong tráp có mảnh ngọc bội gia truyền cha đưa Tiểu Đường sáu năm trước, mảnh ngọc mà nàng khắc lén ba nét mực nhỏ bên trong, mảnh ngọc mà kiếp trước Vân đã tráo bằng mảnh giả rồi vu Tiểu Đường ăn cắp gia bảo Thái sư phủ.

Đã một tháng kể từ hôm mẹ Tống thị đưa Vân về hầu phủ nhận làm nghĩa nữ. Trong ba mươi ngày ấy, cả phủ trên dưới đều nhắc đi nhắc lại một câu giống nhau, đến mức Bích Đào phải bụm miệng cười khi nghe Tiểu Đường nhại lại trong phòng riêng.

“Tú Vân ngoan lắm, hiểu chuyện lắm.”

Đúng là ngoan. Đúng là hiểu chuyện. Chỉ có Tiểu Đường ngồi trên tay cha, ngồi trên đùi mẹ, ngồi dưới chân đại ca, ngồi cạnh chum nước nhị ca giặt kiếm, nhìn thấy đủ những chi tiết mà cả phủ đều bỏ qua. Vân đi qua tráp trang sức nàng để trong phòng khách, tay áo lụa vô tình phất qua nắp tráp. Vân dâng trà cho cha, khi đi qua chỗ nàng ngồi, chân nhỏ luôn dừng lại nửa nhịp. Vân ra vườn hái hoa cho mẹ, khi ngang qua chỗ Tiểu Đường phơi áo, ánh mắt đảo tìm cái gì đó bên hông áo nàng.

Ta đã tính hết rồi, Tiểu Đường thầm nghĩ. Vân tỷ tỷ đang muốn tìm mảnh ngọc bội của muội, đang muốn xem mảnh muội đeo bên hông ra sao, hoa văn thế nào, kích cỡ thế nào. Vân tỷ tỷ đang chuẩn bị làm mảnh giả. Vân tỷ tỷ đừng vội. Muội để ngay đây rồi.

Nội tâm nàng bật cười nhẹ. Đường Đường của ta mười hai tuổi, giả bộ vô tư, thân xác trẻ con, nhưng đầu óc hai mươi lăm tuổi nhớ được đủ ba trăm chương của Phượng Hoàng Đài. Vân tỷ tỷ thông minh mấy cũng không đấu lại người biết trước kết cục.

Bích Đào từ trong phòng bước ra, tay bưng một cái đĩa nhỏ đựng nước hoa gỗ trầm mẹ mới tặng nàng dịp sinh nhật mười hai tuổi, hương thơm dịu ngọt như đường phèn hoà trong nước ấm bốc lên.

“Tiểu thư, sắp giờ cơm rồi, tiểu thư xức chút hương này trước khi qua chính đường không?”

Tiểu Đường quay lại, hai chỏm tóc rung nhẹ theo. Nàng ngoan ngoãn giơ cổ tay bé ra, để Bích Đào chấm nhẹ một giọt lên chỗ mạch đập, rồi một giọt sau tai. Hương gỗ trầm không nồng, chỉ thoảng thoảng như khói nhang gỗ trong phòng đọc sách của cha, có chút ấm, có chút ngọt, có chút già dặn hơn cả tuổi mười hai.

“Bích Đào tỷ, hương này mẹ chọn khéo lắm.”

“Phu nhân chọn cho tiểu thư mà. Phu nhân bảo hương gỗ trầm dịu, tiểu thư còn nhỏ dùng không hắc, mà đứng cạnh cha vẫn nghe được, không lẫn với hương chợ búa.”

Nàng cười khẽ, gật đầu. Ta hiểu ý mẹ. Mẹ không nói ra, nhưng mẹ cũng đã thấy Vân về phủ dùng nước hoa hồng nồng nàn, kiểu hương trẻ con giả sang trọng. Mẹ chọn cho ta hương trầm gỗ già, không phải để ta xức nhiều, mà để ta khác Vân. Mẹ của ta văn phái xuất thân, đâu phải người dễ bị nước mắt dối bịt mắt.

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve — có hương gỗ/trầm

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve — có hương gỗ/trầm

279.000đ

Xem chi tiết →

Ra tới chính đường, cả nhà đã ngồi gần đủ. Cha Cố Định ngồi đầu bàn, tay cầm chén trà, nét mặt vẫn còn dư âm buổi thảo luận việc quân với môn khách buổi chiều. Mẹ Tống thị ngồi bên cạnh cha, tóc búi cao cài trâm bạc mộc, nét mặt dịu như buổi sáng sớm. Đại ca Cố Trẫm mười tám tuổi, đã ra dáng thư sinh trẻ, tay còn cầm nửa quyển sách chưa gấp xuống. Nhị ca Cố Nghê mười lăm tuổi, đen giòn, hai tay hai đũa, đang gõ nhịp lên mặt bàn chờ dọn cơm. Vân đã ngồi vào chỗ đối diện Tiểu Đường, tay đang chỉnh lại vạt áo, mắt cụp xuống hiền lành.

Tiểu Đường bước vào, chào cha, chào mẹ, chào đại ca nhị ca, rồi cúi đầu chào Vân.

“Vân tỷ tỷ.”

“Muội muội.”

Vân đáp lại, giọng nhỏ nhẹ, khoé môi cong lên đúng độ. Nội tâm Tiểu Đường thầm cho một điểm mười. Ta công nhận Vân tỷ tỷ diễn hay. Ánh mắt vừa đủ ngại ngùng, vừa đủ dịu dàng, vừa đủ có chút “tôi vẫn đang cố hoà nhập gia đình mới, xin hãy thương tôi”. Cả phủ ăn cỡ này nửa tháng thôi thì tin.

Nhưng ta không phải cả phủ. Ta là Đường Đường, ta ăn tiểu thuyết cổ trang từ đại học tới ra đi làm, ta phân biệt trà xanh với người hiền thật xa lắc.

Bàn ăn dọn ra: một đĩa cá lóc hấp gừng, một đĩa rau muống xào tỏi, một tô canh sườn nấu bí đao, một đĩa thịt kho tàu, một đĩa trứng chưng thịt bằm. Cha vẫy tay, mọi người bắt đầu. Nhị ca Cố Nghê gắp một đũa thịt kho bỏ vào chén Tiểu Đường trước cả khi nàng kịp cầm đũa.

“Muội ăn đi. Cá muội không ăn được xương, để ca gỡ.”

“Muội cảm ơn nhị ca.”

Vân nhìn cảnh ấy, khoé môi có nét cười thoáng qua rất mờ, nếu Tiểu Đường không quan sát kỹ thì cũng bỏ sót. Vân nhấc chén trà lên, đưa qua bên cạnh, giọng ngoan.

“Nhị ca cũng cho tỷ tỷ chút thức ăn được không? Tỷ tỷ mới đến, chưa quen món ở đây.”

Nhị ca ngẩng đầu, chớp mắt hai cái, gõ đũa xuống bàn.

“Muội tự gắp đi. Muội mười lăm tuổi rồi, tay muội đâu có gãy.”

“Cố Nghê.”

Mẹ nhẹ gọi. Nhị ca cụp mắt, lẩm bẩm “muội tỷ tỷ ơi”, rồi tự gắp một đũa cá bỏ sang chén Vân. Vân cúi đầu cảm ơn, giọng nghẹn nhẹ như sắp khóc mà không khóc. Tiểu Đường ăn miếng thịt kho ngon lành, không nhìn Vân, không nhìn nhị ca, chỉ cảm ơn cha khi cha đẩy tô canh về phía nàng.

Không khí bữa cơm êm êm được nửa canh, thì tới đoạn Vân đứng dậy đi rót trà.

Đây là quy tắc mới Vân đề nghị. Vân nói: “Con là nghĩa nữ, con phục vụ cha mẹ như con ruột, hằng ngày con rót trà sau bữa cơm cho cả nhà.” Mẹ ban đầu từ chối, nói trong phủ có nha hoàn, nhưng Vân khóc, nói con muốn có việc làm để cảm ơn ơn nghĩa. Mẹ đành gật. Cả tháng nay, cứ đến đoạn tráng miệng là Vân bưng ấm trà đi vòng bàn.

Hôm nay Vân bưng ấm trà xanh mới hãm, hương lá dịu bốc lên như khói mỏng. Nàng đi từ chỗ cha trước, rót đầy chén cha. Rồi chỗ mẹ. Rồi đại ca. Rồi nhị ca. Đến chỗ Tiểu Đường, chân nàng khựng lại nửa nhịp, tay nghiêng ấm trà xuống.

Rồi trong chớp mắt, tay Vân run lên, ấm trà trượt khỏi vành khay nhỏ, cả một dòng nước trà xanh nóng đổ ập xuống vạt áo Tiểu Đường.

“A!”

Vân kêu lên, tay bụm miệng, mắt lập tức đỏ hoe. Cả bàn ăn im bặt một nhịp. Bích Đào đứng phía sau lao tới. Cha đang cầm chén canh dừng đũa. Mẹ đứng dậy nửa người. Đại ca gấp sách vội. Nhị ca đã đứng bật dậy, đôi mắt trợn tròn.

“Vân! Muội mù à!”

“Cố Nghê.”

Mẹ gọi lần thứ hai trong bữa cơm, giọng đã có chút gằn. Nhị ca cắn răng ngồi xuống, tay vẫn chống lên bàn. Vân đã quỳ xuống bên cạnh ghế Tiểu Đường, nước mắt rơi từng giọt lớn xuống mặt sàn.

“Muội muội, tỷ xin lỗi. Tỷ vụng. Tỷ không cẩn thận. Tỷ đền áo cho muội. Muội đừng giận tỷ. Phu nhân đừng phạt tỷ. Con biết con vụng lắm…”

Tiểu Đường nhìn xuống vạt áo mình. Áo lụa hồng nhạt hôm nay là áo mẹ mới may cho nàng dịp đầu hè, thêu hoa lê nhỏ ở tay áo. Nước trà xanh đã ngấm loang thành một vệt lớn từ eo xuống gối, còn nóng, còn thoảng mùi lá tươi. Nàng cầm khăn Bích Đào đưa, chậm rãi lau, ngẩng đầu nhìn Vân đang quỳ, khoé môi cong lên một nụ cười trẻ con thuần chất.

“Không sao đâu Vân tỷ tỷ. Áo bẩn thì giặt, mà giặt không sạch thì thay áo mới. Vân tỷ tỷ đứng lên đi, đừng khóc. Muội không giận đâu.”

Nàng nói tiếp, giọng như đường phèn tan trong nước ấm.

“Vân tỷ tỷ chắc vụng thôi. Tỷ tỷ mới đến chưa quen ấm trà nhà mình. Ấm này mẹ mua ở phường gốm Xích Bích, tay cầm hơi ngắn, không quen thì trơn. Muội hồi nhỏ cũng làm rơi mấy lần, mẹ không phạt, mẹ chỉ dạy cầm đúng cách. Vân tỷ tỷ đừng buồn.”

Vân ngẩng đầu, mắt còn ướt, môi run nhè nhẹ, nhìn Tiểu Đường như không tin. Cả bàn ăn cũng nhìn Tiểu Đường. Cha cười phá lên trước tiên, đẩy chén canh sang bên, gọi Bích Đào.

“Bích Đào đưa Đường Đường về phòng thay áo. Đường Đường ngoan quá cha thương. Vân đứng lên, ngồi vào ăn tiếp, không sao.”

“Con… con cảm ơn hầu gia. Con cảm ơn muội muội.”

Vân đứng lên, cúi thấp đầu, quay về ghế. Mẹ Tống thị nhìn Vân, ánh mắt dịu hơn hẳn lúc nãy, giọng nhẹ.

“Vân, lần sau con cầm ấm hai tay. Ta không giận, nhưng con phải nhớ trong phủ này việc gì cũng có quy cách. Con hiểu chứ?”

“Con hiểu, thưa mẹ.”

Vân đáp, giọng ngoan chảy dài. Mẹ gật đầu, quay sang bảo nhị ca ngồi xuống ăn tiếp. Nhị ca nghiến răng nuốt hết chén cơm còn lại trong hai đũa, không nhìn Vân thêm lần nào.

Tiểu Đường theo Bích Đào ra khỏi chính đường. Ngoài hành lang, chiều đã ngả bóng dài, gió nam thổi mát mặt. Nàng đi bên Bích Đào, hai chân bé đều bước, không quay lại nhìn.

Nội tâm nàng lạnh xuống một chút. Không phải giận. Chỉ là đã xác nhận điều đã đoán. Vân đổ trà không phải vô tình. Ấm trà trong tay Vân đã cầm hai chục lần rồi, hôm nay lại trượt tay ngay tại chỗ Tiểu Đường, đúng thời điểm trong bữa cơm mà cả phủ đều nhìn. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, đã đọc bao nhiêu vụ vu oan trong tiểu thuyết cung đình, còn không nhận ra cái diễn này thì phụ lòng ba trăm chương Phượng Hoàng Đài rồi.

Nhưng chỉ đổ trà thôi thì Vân không cần diễn ba mươi ngày để có cơ hội. Vân phải có mục đích khác.

Về đến phòng, Bích Đào đóng cửa lại, tất tả đi lấy áo sạch. Tiểu Đường ngồi xuống mép giường, tự cởi vạt áo ướt, để lộ lớp áo lót màu trắng bên trong. Vạt áo lụa hồng nhạt bị nước trà ngấm loang thành vệt lớn, mùi lá tươi vẫn còn thoảng, chỗ ướt nhất là bên hông trái, ngay chỗ nàng thường đeo mảnh ngọc bội bằng dây lụa xanh giấu trong túi áo.

Tiểu Đường sờ vào chỗ ướt ấy, ngón tay bé chạm phải một chỗ hơi khác. Nước trà ngấm áo lụa thì loang mềm, mất màu đều, có mùi lá. Chỗ ấy thì cứng hơn một chút, màu loang có sắc vàng nhạt lẫn trong xanh, và khi đưa lại gần mũi, có mùi lạ. Không phải mùi trà. Một chút chua. Một chút hăng. Một chút đắng ngậm sau cùng như bồ hòn ngâm.

Nàng ngẩng đầu nhìn Bích Đào đang lục tủ chọn áo, giọng nhẹ như thường ngày.

“Bích Đào tỷ, tỷ đi lấy giùm muội một chén nước ấm được không? Muội khát.”

“Vâng tiểu thư.”

Bích Đào ra ngoài. Tiểu Đường đợi tiếng bước chân xa khỏi cửa, nàng gí ngón trỏ lên chỗ ướt lạ ấy, chấm nhẹ một chút nước lên đầu ngón, đưa lên môi liếm khẽ đầu lưỡi.

Đắng. Đắng nhẹ, thoảng qua đầu lưỡi rồi tắt, không tê, không cay, chỉ đắng như vỏ cây khô ngâm nước. Nàng giữ đầu lưỡi ở chỗ đắng ấy vài nhịp thở, thử xem có cảm giác lạ nào khác không. Không nóng cổ. Không tê môi. Không khô miệng. Chỉ đắng.

Nội tâm nàng ngồi bặt xuống, cả hai mươi lăm tuổi trong đầu bé mười hai như cùng đứng nghiêm.

Đây là ám hoàng liên, một loại thảo dược người xưa dùng để thử độ nhạy da của người phú quý. Không phải độc. Chỉ đắng. Chỉ nhẹ. Nếu người bị đổ lên áo có da nhạy hoặc có bệnh nội, sau khoảng nửa canh giờ da chỗ ấy sẽ nổi mẩn nhỏ. Nếu da khoẻ, chỉ có chút hơi ngứa rồi biến mất, không lộ.

Ta biết cái này. Ta đọc trong sách y học cổ đại lúc còn học phổ thông. Vân đang thử. Vân đang muốn biết da ta nhạy loại thảo dược nào, để lần sau còn dùng loại khác vu ta bị bệnh, hoặc pha vào áo ta rồi tố ta bệnh phong. Vu bệnh phong thì hầu phủ không dám giữ trong nhà, phải đuổi ra riêng trại nhỏ, đúng cái cửa để tráo ngọc bội mà không ai canh.

Nàng thả tay xuống, ngồi im một lúc lâu. Không cười. Không giận. Chỉ là cảm thấy trong bụng có chút lạnh, giống như hôm sương mù dày mà quên đắp thêm chăn bông.

Vân tỷ tỷ diễn khá thật. Vân tỷ tỷ ba mươi ngày ngồi ăn cơm với ta ngoan như một con mèo ba tuần tuổi. Nhưng dưới lớp áo ngoan ấy, Vân tỷ tỷ đang đo lường ta từng phân. Vân tỷ tỷ đang chuẩn bị cho một trận lớn, mà chén trà xanh hôm nay chỉ là bước dò đường đầu tiên.

Trẻ con bụng dạ chưa biết. Người lớn bụng dạ mấy tầng.

Bích Đào bưng chén nước ấm trở vào, thấy Tiểu Đường vẫn ngồi mép giường, tay giữ vạt áo ướt trên đùi. Bích Đào cầm áo mới đi tới, giúp nàng thay. Trong lúc thay, Bích Đào lẩm bẩm.

“Tiểu thư, tỳ tất phải nói. Vân tiểu thư hôm nay hơi kỳ. Ấm trà nặng thế mà lại đổ đúng chỗ tiểu thư. Phu nhân dịu quá.”

“Bích Đào tỷ, đừng nói ra. Cứ để mẹ nghĩ Vân tỷ tỷ vụng. Nếu Bích Đào tỷ đi kể với mẹ, mẹ sẽ khiển trách Vân tỷ tỷ, mà Vân tỷ tỷ khóc, mẹ lại thấy áy náy, cuối cùng mẹ dịu với Vân tỷ tỷ hơn nữa. Cứ để Vân tỷ tỷ tự tin. Vân tỷ tỷ càng tự tin, càng lộ.”

Bích Đào chớp mắt, ngẩn ra nửa nhịp. Trong tim tỳ nữ nhỏ tuổi thoáng hiện lên một câu hỏi cũ đã tự đặt vài lần trong tháng này: tiểu thư nhà mình mười hai tuổi, sao có lúc nói chuyện như bà cụ ba mươi. Nhưng Bích Đào không hỏi. Bích Đào chỉ gật đầu, giúp nàng cài xong cúc áo mới.

Tiểu Đường bước tới chỗ tủ, mở ngăn kéo trong cùng, lấy ra một hộp gỗ nhỏ. Bên trong hộp có mảnh ngọc bội gia truyền cha đưa nàng năm sáu tuổi, mảnh ngọc có ba nét mực nhỏ khắc chìm bên trong, mảnh ngọc quyết định sinh tử của kiếp trước. Nàng đặt mảnh ngọc lên lòng bàn tay bé, nhìn kỹ dưới ánh đèn dầu ấm.

Ba nét mực vẫn còn đó. Sáu năm rồi, nét mực đen chìm vào lớp ngọc trắng, không phai. Nàng khép hộp lại, giấu xuống dưới ba lớp áo mùa đông ở đáy ngăn kéo, khoá lại bằng chìa khoá nhỏ nàng đeo trong dây chuyền cổ.

Nội tâm nàng thầm nghĩ, nhìn ra ngoài cửa sổ đang xanh dần theo bóng chiều.

Vân tỷ tỷ, hôm nay tỷ mới đổ chén trà đầu tiên. Tôi còn để tỷ đổ thêm mấy chén nữa. Tôi còn để tỷ diễn thêm mấy tháng nữa. Tôi cũng còn để tỷ nghĩ rằng tôi ngoan, tôi khờ, tôi mười hai tuổi nhìn không ra âm mưu. Tỷ cứ nghĩ đi. Tỷ càng nghĩ, tỷ càng an tâm bày trận. Tỷ càng an tâm, tôi càng có thời gian chuẩn bị.

Kiếp trước tôi chết vì chưa kịp biết tỷ. Kiếp này tôi biết tỷ trước hai mươi bốn năm.

Nàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo mới, ra ngoài. Ở cửa hành lang, mùi nước hoa gỗ trầm mẹ tặng vẫn còn thoảng bên vành cổ nàng, dịu, ấm, có chút già dặn hơn tuổi mười hai. Tiểu Đường ngẩng đầu nhìn cây lê xanh trước sân, cành lá đang xào xạc trong gió nam, dưới tán lá có một con mèo tam thể bếp đẻ ra hồi nàng bảy tuổi, giờ đã bảy lứa mèo con, đang nằm khoanh tròn ngủ trên tảng đá xanh.

Nàng cười khẽ, bước xuống bậc thềm, tay đút vào ống tay áo.

“Bích Đào tỷ, chiều nay mình xuống bếp làm bánh đường phèn nhé. Muội thèm ăn. Làm nhiều, chia cho đại ca nhị ca. Vân tỷ tỷ ăn cũng được, muội không tiếc.”

“Vâng tiểu thư.”

Bích Đào cười, đi theo sau. Tiểu Đường đi trước, hai chỏm tóc rung theo bước chân bé, khoé môi vẫn còn cong lên một nụ cười trẻ con. Ngoài sân, cây lê xanh non xoè bóng, con mèo tam thể vẫn ngủ, gió nam vẫn thổi mát. Không ai ngờ trong ống tay áo lụa hồng nhạt của Cố Tiểu Đường, ngón út bé đang gõ nhẹ ba nhịp lên cổ tay: một, hai, ba. Đúng ba nhịp mực khắc chìm bên trong mảnh ngọc bội gia truyền cất kỹ trong tủ.

Trà xanh đầu tiên đã rót. Còn ấm trà thứ hai, ấm trà thứ ba, muội cũng đã đợi sẵn rồi.