Nữ Họa Sư Bước Ra Từ Tranh Mỗi Đêm
Tác giả: Bạch Vô Y
Năm trăm năm trước ta là họa sư. Ta vẽ một bức Quan Âm, rồi điểm máu ngón út vào mắt tượng theo tục cổ, để gửi hồn cầu siêu cho chính mình, vì ta biết chén trà trong phủ Lư đại nhân đã ngấm độc mấy hôm nay. Ta chết. Hồn ta không đi. Nó ở lại trong bức tranh vẽ dở, năm trăm năm. Bức tranh đổi mười mấy đời chủ. Đêm nay nó treo trong phòng một tiểu thư mười sáu tuổi. Ta bước ra lúc canh ba. Con bé không hét. Nó nói mẹ kế đang giết nó từng ngày. Ta cúi xuống ngửi chén thuốc trên bàn nó. Cùng một mùi. Cùng một thứ độc đã giết ta năm trăm năm trước. Ngón út ta lại đọng một giọt máu.
Trong phòng tối, một cánh tay trắng vươn ra khỏi bức tranh, kéo theo cả người ta.
Ta đặt chân xuống sàn gỗ. Sàn lạnh. Năm trăm năm rồi ta vẫn chưa quen cái lạnh của sàn gỗ lúc canh ba, dù đêm nào ta cũng đặt chân lên nó.
Bức Quan Âm treo trên vách sau lưng ta. Ta bước ra từ khoảng lụa vẽ dở, chỗ tà áo tượng ta chưa kịp tô xong. Viền người ta còn mờ, như nét bút chưa khô, như mực loang chưa ăn hết vào giấy. Phải một lúc nữa ta mới rõ hình. Đầu canh ba lúc nào cũng vậy. Ta ra khỏi bức như người lội qua một lớp nước đục, mất một lúc mới thấy rõ bàn tay mình.
Trước mặt ta, một tiểu thư ngồi bên án.
Chừng mười sáu tuổi. Một tay đặt trên cây quạt lụa gấp. Một ngọn đèn dầu vặn thấp, quầng vàng chỉ đủ soi tới mép án và nửa khuôn mặt nó.
Truyện ngắn cổ trang
8/8 chương • ~19K chữ • ~1.5h đọc • — Full