Toàn bộ truyện đã đăng đủ chương, đọc trọn vẹn không cần chờ.
NH
Full 8/8 chương · 97 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Năm trăm năm trước ta là họa sư. Ta vẽ một bức Quan Âm, rồi điểm máu ngón út vào mắt tượng theo tục cổ, để gửi hồn cầu siêu cho chính mình, vì ta biết chén trà trong phủ Lư đại nhân đã ngấm độc mấy hôm nay. Ta chết. Hồn ta không đi. Nó ở lại trong bức tranh vẽ dở, năm trăm năm. Bức tranh đổi mười mấy đời chủ. Đêm nay nó treo trong phòng một tiểu thư mười sáu tuổi. Ta bước ra lúc canh ba. Con bé không hét. Nó nói mẹ kế đang giết nó từng ngày. Ta cúi xuống ngửi chén thuốc trên bàn nó. Cùng một mùi. Cùng một thứ độc đã giết ta năm trăm năm trước. Ngón út ta lại đọng một giọt máu.
Đọc chương 1 → NN
Full 7/7 chương · 87 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Nửa đêm canh tí, Đại lý tự triệu ta vào cung khám xác Thái tử đột tử. Ta hai mươi hai tuổi, ba năm làm ngỗ tác giả nam, chưa từng vào cung. Chỉ có năm canh giờ đến bình minh trình báo cáo Hoàng đế. Ta cầm đèn dầu chiếu chéo sau gáy điện hạ, tìm được dấu chấm nhỏ như đầu bút. Kim châm. Ta chưa kịp thở, xác nắm chặt cổ tay ta. Giọng khàn thì thầm: Đại nhân... im lặng. Nếu ai ngoài cửa hỏi, ta chết rồi.
Đọc chương 1 → TL
Full 8/8 chương · 102 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ta là sát thủ Ám Các, mã số Ám Nhị Thập Ba. Mười lăm năm huấn luyện, không nhớ gì trước ba tuổi. Đêm rằm tháng ba, ta được thuê giết Trấn Nam vương Diệp Chiêu, hai mươi ba tuổi, kiếm khách. Ta ra tay. Chàng bắt sống ta. Không giết. Mua ta về với giá năm nghìn lượng vàng. Đưa vào tân phòng. Ngồi bên án, chàng lấy ra một cánh kẹp bướm ngọc trắng, đưa cho ta. Giọng bình thản: Cánh này. Mười lăm năm ngươi giữ. Không ai biết. Ai cho ngươi? Ta chưa từng thấy cánh này. Nhưng ta cảm thấy quen. Chàng biết ta là ai. Trước cả ta biết chính mình.
Đọc chương 1 → TS
Full 7/7 chương · 88 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta là cung nữ đưa trà cho Hoàng hậu năm năm rồi bị vu đầu độc bà, tru di ba họ. Bà ngoại bảy mươi tuổi ta chết cùng vì một chén trà ta chưa pha. Trọng sinh về sáng ta bưng chén trà đầu tiên vào Khôn Nguyên cung. Mười tám tuổi. Cung nữ hạ đẳng không có phe phái, không có ai đứng sau lưng. Ta có năm năm để đổi lại một chén. Câu đầu tiên ta nói với Hoàng hậu điện hạ: Chén trà này... nô tì xin nếm trước.
Đọc chương 1 → TX
Full 8/8 chương · 102 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Ta bác sĩ nhi hai mươi lăm tuổi. Ngã gục trong phòng nghỉ y tá sau ca trực ba mươi sáu tiếng. Mở mắt, ta đang mặc áo cưới đại hôn trong tân phòng ai đó ở biên ải Nhạn Môn Quan. Tướng quân goá vợ ba năm chưa kịp thấy mặt. Đêm tân hôn ta chưa cởi áo cưới, nghe tiếng khóc phòng bên. Ta chạy sang. Trên phản, một đứa bé hai tuổi da xanh tái đang co giật. Bốn mươi độ. Không có nhi khoa biên ải. Không có kháng sinh. Chỉ có ta và một khăn vải ướt nước giếng.
Đọc chương 1 → TS
Full 7/7 chương · 91 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước đêm tân hôn, Thất hoàng tử điên bóp cổ ta trong tân phòng. Hồn ta nán ba năm, chứng kiến đích mẫu ta đến khóc thương, sau đó thì thầm với sứ giả Bắc Địch trong nhà mồ: Kế hoạch hai mươi năm thành công. Ta trở về sáng đại hôn, mười bảy tuổi, trong kiệu hoa đỏ. Trên bàn tay ta còn ấm hơi khăn tang. Chén rượu tế trời đích mẫu đưa lên án hợp cẩn tối nay ta biết bên trong có gì. Chàng cũng không phải kẻ giết. Chỉ có chín canh giờ. Chén rượu này, ta đổi.
Đọc chương 1 → XT
Full 7/7 chương · 89 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ta là luật sư hình sự hai mươi tám tuổi. Chết cách đây hai phút vì một vụ hit-and-run trên đường về sau phiên toà đêm. Mở mắt, ta đang ngâm mình trong nước lạnh giếng cạn. Trên miệng giếng, đích tỷ mười bảy tuổi vọng xuống trong veo: Muội muội an tâm, ta sẽ nói với cha là muội trượt chân. Ta cười. Trong óc ta vừa trồi lên toàn bộ tiểu thuyết cung đấu ba năm trước ta đọc cho hết một đêm mất ngủ. Ta biết đích tỷ hai mươi năm sau chết như thế nào, ai giết. Ta biết đích tỷ thực là ai. Kiếp này ta có sáu ngày trước chỉ dụ Thái tử ban xuống.
Đọc chương 1 →
Full 28/28 chương · 231 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Đêm ấy quý phi trốn ra ngoài chơi, sai ta thay chủ nằm trên long sàng.
Ta là nha đầu bên cạnh nương nương, không dám cãi. Long sàng thêu rồng vàng, chăn gấm lụa mềm, mùi nến thơm trầm hương ngào ngạt. Ta nằm im như chết, cố giả vờ ngủ. Không ngờ canh giữa đêm, cửa mở. Hoàng thượng bất ngờ ghé thăm.
Ba ngày sau, ta bị chém đầu ngoài Ngọ Môn vì tội mạo danh quý phi. Toàn bộ thái giám ca trực đêm ấy cùng chết. Quý phi Hạ Uyển Doanh đi chơi về không một chữ trách, vì hoàng thượng yêu.
Ta mở mắt, thấy trần điện Vĩnh Thọ cung. Đêm nay, quý phi vẫn sẽ trốn ra ngoài. Long sàng vẫn sẽ có người thay chủ nằm.
Kiếp này, ta không nằm giả ngủ nữa.
Đọc chương 1 →
Full 8/8 chương · 78 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Hoàng hôn nay ta sẽ bị phanh thây trước Ngọ Môn.
Vì công chúa Vĩnh Ninh năm tuổi uống chén rượu độc do ta pha ở tiệc sinh thần chiều nay.
Kiếp trước ta chết oan. Không kịp gọi ai. Không kịp minh oan.
Ta mở mắt, trên trần điện Tây cung. Gà mới gáy canh mão. Trong tay không còn máu chảy.
Ta còn mười hai canh giờ. Trong hộp gỗ đàn dưới gầm giường, mẹ để lại vòng cổ mười hai hạt châu đỏ. Mỗi hạt một mạng sống.
Đủ cho một ngày ta cứu mình.
Đọc chương 1 →
Full 7/7 chương · 80 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ba năm ta hầu chồng ốm liệt giường. Đêm nào cũng thức sắc thang thuốc, tay run vì thiếu ngủ. Ngày chàng khỏi bệnh, sính lễ rước biểu muội ta vào phủ vừa tới cửa.
Chàng dịu giọng như thường: "Yên Nhi tính tình thuần hậu, sẽ không phiền nàng đâu."
Ta cúi mặt không đáp. Vì ta vừa trọng sinh về sáng nay. Kiếp trước ta treo cổ trong hậu viện ba năm sau, bị vu tội đầu độc chàng.
Kiếp này ta không báo thù. Ta chỉ rút tay. Không sắc thuốc nữa. Không hầu bệnh nữa.
Ba năm chàng khỏe là nhờ ta ngầm bỏ vị "hồi độc thảo" trong thang thuốc gia truyền, chàng không biết. Bây giờ ta không giải nữa.
Đọc chương 1 →
Full 28/28 chương · 392 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Cha A Nhị là thái y viện phó sứ, bị chém đầu năm năm trước vì tội mưu hại Lệ phi bằng độc dược. Nàng đổi tên thành A Nhị, làm cung nữ quét sân Thượng Dược cục, đêm đêm lật lại từng trang y án cha để lại. Giữa đại yến mừng thọ Thái hậu, Thái tử trúng độc ngã gục trước mặt nàng. A Nhị liều dùng cây trâm bạc khắc tên cha thử độc, cứu chàng sống lại trước khi ngự y kịp tới. Chàng nắm lấy cổ tay nàng, thều thào một câu duy nhất: ngươi biết đó là độc gì. Trâm bạc năm xưa cha để lại, hôm nay lại một lần nữa nhuộm màu bí mật không được phép nói ra. Một mật danh giấu trong sổ sách Thượng Dược cục, một vị Từ Nương Nương lặng lẽ đứng giữa hai phe, và một lời cảnh báo giấu trong hồ sơ án cũ suốt năm năm, tất cả đang chờ ngày lộ diện.
Đọc chương 1 →
Full 24/24 chương · 234 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta nhường phòng chính, nhường quyền quản gia, nhường cả thế tử cho biểu muội hắn, để rồi chết uất ức ngay trên chính giường mình từng nhường. Kiếp này tỉnh lại đúng lúc kiệu hoa dừng trước cổng hầu phủ, quản sự xướng to sắp phòng chính cho biểu tiểu thư 'ở tạm ít hôm'. Ta bước xuống kiệu, đi thẳng vào phòng chính, nhận luôn cuốn sổ quản gia trước khi nàng ta kịp mở lời. Ba tháng sau, sổ chi lương biên ải cứ hao hụt đúng một khoản nhỏ lặp đi lặp lại, và trong hộp khảm trai của mẹ ta, một cuốn sổ xanh ám hiệu mười năm trước hé lộ: kẻ hại mẹ ta chết oan năm xưa, chính là biểu muội đang ở ngay trong phủ.
Đọc chương 1 →
Full 24/24 chương · 412 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Muội tỉnh dậy trong gian bếp lạnh nhà tá điền nghèo nhất thôn Liễu Hà, tay run vì đói, cổ tay đeo một chiếc vòng bạc cũ khắc hoa sen chẳng nhớ từ đâu ra. Đêm ấy vô tình xoay vòng ba vòng, cả gian bếp loé lên vệt sáng nhỏ, mở ra một không gian có mảnh ruộng thuốc và giếng nước linh chữa lành vết thương. Muội mừng đến ứa nước mắt, nhưng lập tức tự nhắc mình: kiếp này phải cẩn trọng gấp đôi, lộ ra không gian là lộ ra cái chết. Kiếp trước muội là y tá cấp cứu chết khi lao ra cứu người giữa đường, kiếp này lại phải dùng chính kiến thức ấy âm thầm chặn một đợt ôn dịch mới đang manh nha, thứ từng cướp mạng cha ruột bốn năm trước. Và ẩn sau dòng chữ mờ khắc trong lòng vòng bạc, là cả một bí mật về người mẹ ruột mất tích năm muội lên ba.
Đọc chương 1 →
Full 22/22 chương · 157 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Chén rượu độc ngày phong hậu vẫn còn nóng hổi trên môi, ta đã thấy hắn ôm lấy nữ nhân khác cười vang trong ngự thư phòng, mặc kệ ta quỳ chết một mình giữa tẩm cung lạnh lẽo. Sống lại vào đúng ngày đại tang của chính mình, nhìn phu quân quỳ gối khóc thương trước quan tài rỗng, diễn trọn vở kịch chung thủy trước bàn dân thiên hạ, ta chỉ lặng lẽ đứng trong bóng liễu, mở chiếc quạt lụa che nửa gương mặt lạnh lùng. Hắn muốn diễn trò chung thủy, ta liền thành toàn cho hắn. Có điều, lần này ta sẽ không còn ngây thơ dâng cả gia tộc cho một kẻ lòng lang dạ thú. Ta quay lưng bước thẳng vào Nhiếp chính vương phủ, quỳ trước mặt người đàn ông cả triều đình phải run sợ, gả cho chính hoàng thúc của hắn, kẻ nắm giữ binh quyền vạn quân, kẻ duy nhất đủ sức bẻ gãy giấc mộng đế vương của hắn. Kiếp này, món nợ máu ấy, ta sẽ bắt hắn trả bằng cả giang sơn, từng tấc từng tấc một.
Đọc chương 1 →
Full 25/25 chương · 176 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Đại tướng quân chống gậy đứng trước cửa tiệm hương phấn, trừng mắt nhìn đám công tử bột đang vây quanh nàng dâu nhỏ: Đứa nào dám bắt nạt dâu út nhà ta? Ba gã anh chồng lực lưỡng lập tức rút kiếm bản to cắm phập xuống đất, hộ tống nàng dâu nhỏ Thẩm Uyển Dao đi bán nước hoa hương trầm. Phu quân trẻ tuổi đứng phía sau khẽ ôm lấy eo nàng, dâng lên chiếc kẹp tóc bươm bướm ngọc lấp lánh rồi thì thầm: Nương tử, hôm nay mệt rồi, chúng ta về nhà thôi. Ai ngờ tiệm hương nhỏ bé ấy lại khiến cả kinh thành chú ý: thánh chỉ tiến cung, danh hiệu Đệ Nhất Nữ Thương Nhân, rồi kéo theo con mắt ghen ghét của Linh Hương Đường, thế lực giấu mặt thao túng ngành hương phấn kinh thành hai mươi năm. Hàng bị cướp giữa đường, phấn giả tung ra hãm hại danh tiếng, một lô nước hoa tiến cống bị tráo đổi khiến nàng suýt mang tội khi quân trước mặt hoàng đế. Nhưng phía sau nàng luôn có cả nhà họ Tiêu, năm người đàn ông một lòng che chở, không để dâu út một mình đối mặt sóng gió. Và khi ngũ thiếu gia phi ngựa ba ngày ba đêm trở về giữa đêm nguy biến, ai cũng hiểu, đây là chuyện của một mái nhà nhất quyết không để con gái nhỏ của mình chịu thiệt.
Đọc chương 1 →
Full 40/40 chương · 598 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta chết cháy trong áo cưới đỏ, trong tay chồng vừa lấy được vài canh giờ. Kiếp này ta lại được gả cho hắn. Ba canh giờ nữa ngọn lửa sẽ liếm lên giường tân hôn. Ta có bấy nhiêu thời gian để tìm ra kẻ nào đã gài phong thư vu ta, và ném ngược nó vào mặt hắn trước khi hắn kịp châm đuốc.
Đọc chương 1 →
Full 20/20 chương · 395 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Muội tỉnh dậy trong túp lều dột, chăn bông vá bảy chỗ, mà cha vẫn ngồi cạnh nhóm lò cả đêm. Kiếp trước muội cô độc hai mươi lăm năm, kiếp này bỗng có cả một nhà đông đúc, ba huynh trai, một cha một mẹ. Cả nhà nhịn đói ba ngày mới có nửa bơ gạo cuối cùng, mẹ nấu cháo loãng vẫn múc riêng cho muội một chén đặc nhất, đại ca lén nhường phần thịt duy nhất trong nồi. Đêm ấy trong không gian tâm linh vừa mở, muội chạm vào nửa cánh bướm ngọc mẹ ruột để lại, và thề dưới bóng đèn dầu leo lét: đời này, dù phải chế nghìn cây nến trầm hương, muội cũng đổi cho nhà mình một mái ngói không dột.
Đọc chương 1 →
Full 45/45 chương · 829 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Ta là pháp y hiện đại, bị đâm chết trong phòng giải phẫu vì tử thi ta đang khám chính là con của kẻ cầm dao. Mở mắt ra, ta đã thành thiếu niên nghèo Đại Tống, giả nam từ năm lên bảy tuổi. Cha ruột ta, Thẩm Cát, ngỗ tác cũ của Đại lý tự, chết bất minh hai năm trước, để lại một di vật duy nhất: chiếc quạt lụa khắc hai chữ mờ "chờ ta", và một cái tên viết dở trên di thư: T. Nguyên C. Ta không biết chờ ai, chờ điều gì. Ta chỉ biết mình phải phá cho ra kẻ đứng sau ba chữ ấy, dù phải giấu thân phận nữ nhi dưới lớp vải ngực giữa chốn quan trường toàn nam nhân. Sáng mai ta bước vào cửa Đại lý tự, khoác áo ngỗ tác của cha, tay cầm dao mổ thay vì đũa. Lục Vô Ngạn, đại lý tự thiếu khanh, mắt sắc như dao khắc, tay trái đeo hộ oản gỗ đen không rời, đã đứng chờ sẵn. Hắn nhìn ta một cái, như đã đọc được cả ba chữ giấu dưới lớp vải ngực ta lẫn cái tên T. Nguyên C. giấu trong tay áo. Kiếp này, ta không chỉ đi tìm hung thủ giết cha. Ta còn phải sống sót bên cạnh người đàn ông nhìn thấu mọi bí mật của ta, mà vẫn chưa từng nói ra.
Đọc chương 1 →
Full 15/15 chương · 250 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta uống chén rượu độc trong lãnh cung, tay đưa chén còn ấm. Ba năm ta khóc trong Trấn Bắc vương phủ, ba tháng ta gào rát cổ họng, một canh giờ ta van xin trước chén rượu. Kiếp này ta cầm hoà ly thư ra khỏi vương phủ trước khi hắn kịp mở miệng, ngước đầu cười với tuyết trắng. Hoàng hậu năm nay, ta muốn tự tay đội vương miện. Còn bàn tay đưa chén rượu độc kiếp trước, ta chưa quên.
Đọc chương 1 →
Full 30/30 chương · 241 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Kẻ chết nằm ngay trên bàn trà của quán trọ, đôi mắt trợn trừng, môi tím ngắt vì độc dược nhưng tay vẫn nắm chặt một hạt châu đỏ. Ta giấu vội chiếc vòng cổ của mẫu thân vào trong tay áo, tim đập liên hồi khi nghe tiếng bước chân phong trần của ngự tiền thị vệ Triển Chiêu đang đến gần. Hắn là người duy nhất ở Biện Kinh này có thể nhìn xuyên qua lớp cải trang nam nhi của ta, cũng là người duy nhất có thể lật mở tung mọi bí mật Xích Châu Hội mà cha ta từng đánh đổi cả mạng sống để giấu kín. Kẻ sát nhân giả trang làm sĩ tử, hay chính kẻ chủ mưu đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất Ngự Sử Đài kia? Nếu thân phận nữ nhi bị lộ, đầu ta sẽ rơi trước khi oan khuất của cha được rửa sạch.
Đọc chương 1 →
Full 30/30 chương · 586 phút đọc
Tác giả: An Miên Miên
Ta chết trong lúc đọc dở chương 30 của một cuốn tiểu thuyết cổ trang. Chương ấy, nữ phụ Cố Tiểu Đường bị vu tráo ngọc bội gia truyền, cả nhà xua đuổi, chết trong tuyết. Mở mắt ra, ta chính là Cố Tiểu Đường đó, sáu tuổi, nằm trong chăn bông thơm mùi long não, cha hầu phủ đang ngồi phe phẩy quạt bên giường. Ta còn 12 năm trước khi kịch bản gốc lặp lại. 12 năm để ba huynh trưởng tranh nhau bế ta ra vườn thành thật lòng thương, không phải diễn cho xong bổn phận. 12 năm để cha mẹ tin ta tuyệt đối, để một mảnh ngọc bội khắc dấu bí mật không ai tráo nổi. Và có một huynh nuôi lạnh lùng, ít cười, nhưng năm nào cũng là người đầu tiên nhận ra ta ốm. Nữ chính gốc của truyện rồi cũng sẽ đến, mang theo văn tài, nước mắt, và một âm mưu tráo ngọc chờ đúng ngày chín muồi mới ra tay. Ta biết trước toàn bộ kịch bản. Ta chỉ không biết liệu biết trước có đủ để đổi được kết cục, hay cuối cùng ta vẫn chết trong tuyết y như nữ phụ đã chết. Lần này, để xem ai xua đuổi ai.
Đọc chương 1 →