Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 1: Kiệu Hoa Lần Hai
Tiếng pháo nổ rền hai bên đường, dội thẳng vào màng nhĩ ta như tiếng trống trận.
Ta mở mắt trong kiệu hoa đỏ rực. Khăn che đầu nặng trĩu, mùi hương cũ xông lên tận sống mũi, ngột ngạt đến phát buồn nôn. Bên tai, tiếng bánh kiệu nghiến trên đường đá, tiếng người reo hò náo nhiệt vọng vào từ hai bên.
Ngày rước dâu.
Lại một lần rước dâu.
Ta ngồi bất động giữa lớp lớp gấm vóc, tay đặt trên đầu gối, run lên một cái rất khẽ. Không phải run vì lạnh. Cảnh Dương hầu phủ, thế tử Tạ Chiêu Dương, ngày mười sáu tháng tám năm này, tất cả những chi tiết ấy ta nhớ rõ, rõ đến từng viên đá lát trước cổng phủ, rõ đến cả tiếng con chó đá gầm gừ dưới thềm mỗi khi trời sắp mưa.
Vì ta đã sống qua ngày này một lần rồi.
Tám năm sau, ngày này, ta chết. Chết trên chính chiếc giường mình từng nhường cho người khác, trong căn phòng khách lạnh lẽo mình từng nhường suốt tám năm không dám đòi lại. Chết mà đến một tiếng khóc tiễn đưa tử tế cũng không có, chỉ có tiếng thì thầm ngoài cửa: “Thế tử phi mất rồi, nghe nói bệnh uất lâu ngày.”
Uất. Đúng là uất.
Uất từ ngày đầu tiên bước vào phủ này, nhường phòng chính cho biểu muội của thế tử vì cha dặn “nhà mình đã mang tiếng xấu, không được gây thêm chuyện”. Uất từ ngày nhường luôn quyền quản gia vì Hầu phu nhân ngập ngừng một câu, ta đã vội vàng gật đầu trước khi bà kịp nói hết. Uất đến tận ngày cuối cùng, khi nhường cả người chồng trên danh nghĩa của mình cho một nụ cười yếu đuối, một giọt nước mắt đúng lúc.
Ta nhường tất cả. Đổi lại được gì?
Không gì cả. Càng nhường, càng bị lấn. Càng lùi, càng không còn chỗ đứng. Đến khi ta nằm trên giường bệnh, không một ai trong phủ này bước vào thăm hỏi một câu, kể cả người mang danh phu quân của ta.
Ngón tay ta siết chặt trong tay áo.
Lần này, không nhường nữa.
“Tiểu thư, khăn che đầu lệch một chút, để nô tỳ chỉnh lại.”
Giọng Bích Chi vang lên bên ngoài kiệu, khe khẽ, cẩn trọng như sợ làm kinh động đến ai. Ta nghe mà lòng thắt lại. Giọng nói ấy, ta thuộc còn hơn thuộc giọng của chính mình. Tám năm kiếp trước, đây là người duy nhất không rời bỏ ta, đến ngày ta nhắm mắt vẫn còn ở đó, nắm tay ta khóc không thành tiếng.
Kiếp này nàng còn chưa biết gì cả. Vẫn là cô nha hoàn nhỏ theo ta từ nhà mẹ đẻ, giọng còn non, tay còn vụng, chỉ biết cẩn thận chỉnh từng nếp khăn cho ta như chỉnh cho một món đồ sứ dễ vỡ.
“Không cần.” Ta đáp, giọng mình vang lên qua lớp khăn đỏ, có chút lạ lẫm với chính ta. “Cứ để vậy.”
Bích Chi im lặng một thoáng, có lẽ ngạc nhiên vì câu trả lời cộc lốc hiếm thấy, rồi lại dạ một tiếng nhỏ, lui về vị trí bên hông kiệu.
Ta cụp mắt sau lớp khăn, nhìn xuống đôi tay mình. Còn trẻ. Còn nguyên vẹn. Chưa có một vết chai nào từ việc suốt đêm cặm cụi bên án thư đối chiếu sổ sách, chưa có một giọt nước mắt nào rơi vì bị người khác chiếm đoạt từng tấc quyền trong nhà chồng.
Tất cả những vết ấy, kiếp trước phải tám năm sau mới có đủ. Kiếp này, ta sẽ không đợi đến tám năm mới học được cách giữ lấy phần của mình.
Ta nhớ mẹ.
Mẹ ruột ta, Chu thị, từng phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, khi ông ngoại còn là Hậu quân đô đốc trấn giữ một phương. Mẹ giỏi tính toán, giỏi nhìn ra những con số không khớp giữa hai lần kiểm kê, vậy mà mười năm trước lại bị chính người ta tin tưởng vu cho tội “làm lộ tin quân sự cho Bắc Nhung”. Không một ai đứng ra minh oan. Mẹ uất bệnh mà chết, để lại tiếng xấu “nhà có gián điệp” đè lên cả Thẩm gia đến tận bây giờ.
Cha ta vì tiếng xấu ấy mà dạy ta từ nhỏ: nhịn. Nhịn để người ta không có cớ bới thêm chuyện, nhịn để giữ cho Thẩm gia một chút thể diện còn sót lại. Ta đã nghe lời cha, nhịn suốt tám năm làm dâu, nhịn đến chết vẫn chưa rửa được nửa phần oan khuất cho mẹ.
Kiếp này ta hiểu ra một điều: nhịn không rửa được oan cho ai cả. Nhịn chỉ khiến kẻ gây oan càng thêm đắc ý.
Trắng đen phải rõ. Muốn rõ, trước hết phải đứng vững đã.
Kiệu dừng lại, khựng một cái.
Tiếng ồn ào bên ngoài đột nhiên lớn hẳn, xen lẫn tiếng đàn sáo, tiếng cười nói của gia nhân hai bên cổng. Ta biết, đây là cổng Cảnh Dương hầu phủ. Cánh cổng gỗ sơn đỏ cao hai trượng, hai bên treo đèn lồng kết hoa, phía trên biển ngạch sơn son thếp vàng bốn chữ lớn, ánh lên dưới nắng chiều.
Tất cả giống hệt trong trí nhớ ta. Từng viên gạch, từng chiếc đèn lồng, từng tiếng quản sự xướng danh sắp cất lên.
“Thế tử phi giá đáo!”
Giọng quản sự vang lên sang sảng, kéo dài từng chữ một cách trịnh trọng. Ta ngồi thẳng lưng trong kiệu, hai tay đặt gọn trên gối, chờ đợi.
Kiếp trước, câu tiếp theo quản sự nói, ta đã nghe không dưới một lần trong giấc mộng suốt tám năm sau đó. Câu ấy như một nhát dao cắt ngang buổi lễ rước dâu vốn phải là ngày vui nhất đời một người con gái, cắt sạch mọi thể diện ta còn có thể giữ được từ giây phút bước chân vào cổng phủ này.
“Mời thế tử phi vào phòng khách nghỉ tạm.” Giọng quản sự vẫn sang sảng, không chút do dự, như thể đây là chuyện đã sắp đặt từ trước, chuyện hiển nhiên không cần bàn cãi. “Phòng chính đang tạm sắp cho biểu tiểu thư ở ít hôm, đợi dọn xong sẽ mời thế tử phi dời sang.”
Ta nghe rõ từng chữ.
Rõ đến mức từng âm tiết như khắc vào tai ta một lần nữa, y hệt tám năm về trước. Lúc ấy ta còn ngây thơ nghĩ rằng “ở tạm ít hôm” thật sự chỉ là ít hôm. Ta đã gật đầu, đã cười nhạt bảo không sao, đã tự tay dọn vào phòng khách nhỏ hẹp phía sau viện, sống ở đó tám năm không một lần dời đi, trong khi phòng chính rộng rãi ấm áp kia dần dần trở thành nơi biểu muội của thế tử tiếp khách, thêu hoa, ngâm thơ, sống một cuộc đời đáng lẽ phải là của ta.
Tám năm ấy, ta chưa từng hỏi lại một câu.
Kiếp này, câu ấy vừa dứt, ngón tay ta trong tay áo đã siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, một dòng đau nhói lan lên tận cổ tay.
Một mất một còn.
Ta tự nhắc mình đúng bốn chữ ấy, âm thầm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. Kiếp này, phòng chính là của ai, quyền quản gia là của ai, thậm chí người chồng trên danh nghĩa là của ai, ta sẽ không lặp lại sai lầm buông tay ngay từ phút đầu tiên nữa.
Rèm kiệu bên ngoài khẽ động. Có bàn tay ai đó sắp vén rèm lên, mời ta bước xuống.
Ta hít một hơi thật sâu, giấu kỹ cơn đau ở lòng bàn tay dưới lớp tay áo gấm, ngồi thẳng lưng hơn nữa.
Lần này, ta sẽ không bước xuống kiệu để đi vào phòng khách.
Máu từ móng tay đã thấm ướt một khoảng nhỏ trong lòng bàn tay ta, nóng và mặn, như một lời thề câm lặng trước khi bước chân đầu tiên chạm đất Cảnh Dương hầu phủ.