Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Tác giả: Vân Ngọc Hàn

Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Kiếp trước ta nhường phòng chính, nhường quyền quản gia, nhường cả thế tử cho biểu muội hắn, để rồi chết uất ức ngay trên chính giường mình từng nhường. Kiếp này tỉnh lại đúng lúc kiệu hoa dừng trước cổng hầu phủ, quản sự xướng to sắp phòng chính cho biểu tiểu thư 'ở tạm ít hôm'. Ta bước xuống kiệu, đi thẳng vào phòng chính, nhận luôn cuốn sổ quản gia trước khi nàng ta kịp mở lời. Ba tháng sau, sổ chi lương biên ải cứ hao hụt đúng một khoản nhỏ lặp đi lặp lại, và trong hộp khảm trai của mẹ ta, một cuốn sổ xanh ám hiệu mười năm trước hé lộ: kẻ hại mẹ ta chết oan năm xưa, chính là biểu muội đang ở ngay trong phủ.

Tiếng pháo nổ rền hai bên đường, dội thẳng vào màng nhĩ ta như tiếng trống trận.

Ta mở mắt trong kiệu hoa đỏ rực. Khăn che đầu nặng trĩu, mùi hương cũ xông lên tận sống mũi, ngột ngạt đến phát buồn nôn. Bên tai, tiếng bánh kiệu nghiến trên đường đá, tiếng người reo hò náo nhiệt vọng vào từ hai bên.

Ngày rước dâu.

Lại một lần rước dâu.

Ta ngồi bất động giữa lớp lớp gấm vóc, tay đặt trên đầu gối, run lên một cái rất khẽ. Không phải run vì lạnh. Cảnh Dương hầu phủ, thế tử Tạ Chiêu Dương, ngày mười sáu tháng tám năm này, tất cả những chi tiết ấy ta nhớ rõ, rõ đến từng viên đá lát trước cổng phủ, rõ đến cả tiếng con chó đá gầm gừ dưới thềm mỗi khi trời sắp mưa.

24/24 chương ~47K chữ ~4h đọc Full

Bắt đầu đọc Chương 1 →

Mục lục