Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 18: Trận Đêm Khe Núi
Tiếng ta hét lên chưa dứt, một bóng người đã lao vụt qua trước mặt chàng.
Là viên thân vệ vẫn theo sát chàng từ lúc rời Nhạn Môn quan, phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, vung thanh đao chắn ngang giữa đường bay của mũi tên. Tiếng “phập” khô khốc vang lên, mũi tên cắm sâu vào bả vai hắn thay vì lồng ngực chàng, hắn khuỵu một chân xuống đất nhưng vẫn nghiến răng đứng vững.
“Xông!” Chàng gầm lên, không còn một khắc nào để do dự, thanh trường kiếm đã tuốt khỏi vỏ, ánh thép loé lên dưới ánh lửa trại tán loạn.
Toán quân tinh nhuệ ẩn mình sau rặng đá đồng loạt xông ra, tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm chát chúa lập tức nuốt chửng cả khe núi vốn chỉ vừa còn tĩnh lặng một khắc trước.
Ta lao đến bên viên thân vệ, tay run rẩy nhưng vẫn nhớ rõ chàng từng dặn cách xử lý vết thương trúng độc phải làm ngay, không để chậm một nhịp.
“Cắn răng chịu.” Ta nói, xé một mảnh vải từ tay áo, siết chặt phía trên vết thương trước khi rút mũi tên ra, ngăn độc chạy sâu thêm vào máu. “Ta không rành y thuật, chỉ có thể cầm máu tạm, chờ quân y đến.”
Viên thân vệ nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, nhưng vẫn cố mở miệng.
“Thế tử phi… đừng lo cho nô tài.” Hắn nói, giọng đứt quãng. “Xin người… để mắt đến tướng quân, mũi tên tẩm độc kia, chưa chắc chỉ có một mũi.”
Ta ngẩng đầu lên, tim thắt lại.
Đúng lúc đó, giữa đám loạn chiến, một bóng đen khác đang giương cung, mũi tên chĩa thẳng về phía chàng lần nữa, từ một góc khuất mà không ai trong toán quân kịp để ý.
“Cẩn thận sau lưng!” Ta hét lên hết sức bình sinh, giọng vỡ ra vì hoảng loạn.
Chàng xoay người theo phản xạ, thanh kiếm vung lên đúng lúc, gạt phăng mũi tên bay tới, đồng thời lao thẳng về phía kẻ bắn lén, một đường kiếm dứt khoát hạ gục hắn ngay tại chỗ trước khi hắn kịp lắp mũi tên thứ hai.
Ta thở hắt ra, cả người mềm nhũn tựa vào tảng đá bên cạnh, tay vẫn còn siết chặt mảnh vải cầm máu cho viên thân vệ.
Trận chiến giữa khe núi diễn ra chớp nhoáng hơn ta tưởng. Toán kỵ binh Bắc Nhung, tuy thiện chiến, nhưng bị đánh úp bất ngờ giữa lúc đang mải giao dịch, không kịp tập hợp đội hình, lần lượt ngã xuống dưới những đường kiếm của quân tinh nhuệ. Toán mai phục lạ mặt xen vào giữa cũng nhanh chóng bị áp đảo, một số bỏ chạy tán loạn vào bóng tối, một số bị bắt sống, trói gô lại ngay bên đống lửa trại đã đổ nghiêng.
Chỉ còn một bóng người không chạy, không kháng cự, đứng lặng giữa đống hỗn loạn.
Ý Nhu.
Nàng ta đứng đó, tay vẫn còn cầm chặt túi tiền vừa nhận được, ánh mắt không còn chút gì của biểu muội nhu mì ta quen thấy suốt bao ngày trong phủ, chỉ còn lại một vẻ bình thản lạnh lẽo đến rợn người, như thể đã sớm liệu trước cái kết này từ rất lâu.
Hai binh sĩ tiến đến định trói nàng ta lại, Ý Nhu bất chợt đưa tay lên miệng, một động tác nhanh đến mức suýt qua mắt tất cả.
“Cản lại!” Ta hét lên, lao tới ngay khoảnh khắc ấy, một tay giữ chặt cổ tay nàng ta, tay kia bấu mạnh vào hàm, ép nàng ta không kịp nuốt trọn vật gì đó vừa đưa vào miệng.
Một viên thuốc nhỏ màu đen văng ra khỏi khoé môi nàng ta, lăn xuống nền đất đá.
Ánh lửa tàn hắt lên bóng ta cúi sát xuống Ý Nhu, đôi môi ta vẫn còn vương màu đỏ đậm ta đã quen tô mỗi khi cần đối mặt trực diện với ai đó, kể từ đêm đầu tiên tự tay giữ lại quyền quản gia.
Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu
139.000đ
Xem chi tiết →Kiếp trước ta chưa từng dám tô đậm một màu như vậy, càng không dám nhìn thẳng vào mắt Ý Nhu mà không cúi tránh. Kiếp này, ta ghì chặt cổ tay nàng ta, không cho bản thân run thêm một nhịp nào nữa.
“Không để nàng ta chết dễ dàng như vậy.” Ta nói, giọng lạnh tanh, tay vẫn ghì chặt cổ tay Ý Nhu, mặc cho nàng ta giãy giụa. “Mẹ ta chết oan mười năm, không một tiếng minh oan. Hầu phu nhân thương nhầm nàng tám năm, không một lời thú tội. Nàng muốn chết cho nhẹ nợ, không dễ như vậy đâu.”
Ý Nhu ngừng giãy giụa, quay sang nhìn thẳng vào ta, khoé miệng bất chợt nhếch lên một nụ cười lạ lùng, không còn chút gì cố che giấu nữa.
“Thế tử phi quả nhiên khác hẳn kiếp trước.” Nàng ta nói, giọng nhẹ bẫng như đang trò chuyện chuyện phiếm.
Ta chết sững.
Bàn tay ghì chặt cổ tay nàng ta bất giác lỏng ra một phần, cả người lạnh toát từ đỉnh đầu xuống gót chân.
“Nàng… nói gì?” Ta hỏi, giọng run lên không kìm được.
Ý Nhu không đáp thêm, chỉ khẽ nhếch mày, ánh mắt liếc nhanh qua vai ta, nhìn về phía chàng đang sải bước lại gần, sắc mặt tối sầm sau khi nghe trọn câu vừa rồi.
Hai binh sĩ xông tới, siết chặt trói tay nàng ta lại phía sau lưng trước khi nàng ta kịp nói thêm bất cứ điều gì, đẩy quỳ xuống ngay bên đống lửa trại tàn.
“Bắt giữ cả tập giấy trong túi áo nàng ta.” Chàng ra lệnh, giọng vẫn còn nặng nề vì câu nói vừa rồi. “Không được để một trang nào thất lạc.”
Một binh sĩ khám người, lôi ra tập giấy quấn vải dầu đã trao đổi lúc nãy, cùng túi tiền, cẩn thận gói lại đưa cho chàng.
Chàng nhận lấy, không mở ra xem ngay, chỉ đứng sững một khắc, mắt vẫn không rời khỏi ta.
“Nàng ta vừa nói gì?” Chàng hỏi, bước đến bên ta, tay đặt lên vai ta, giọng đã cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt vẫn còn dò xét.
Ta nhìn Ý Nhu đang quỳ dưới đất, môi mím chặt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào ta không chớp, như đang chờ xem ta sẽ trả lời chàng ra sao.
“Không có gì.” Ta đáp, cố giữ giọng bình thản, dù trong lòng đang rối như tơ vò. “Nàng ta chỉ cố nói bậy bạ để lung lạc lòng người, chàng đừng để tâm.”
Chàng nhìn ta thêm một lúc, không truy hỏi thêm, chỉ siết nhẹ vai ta như một cách trấn an, rồi quay sang ra lệnh cho quân sĩ thu dọn chiến trường, băng bó cho những người bị thương, áp giải tù binh về trạm dịch.
Ta thở phào nhẹ nhõm vì chàng không hỏi thêm, nhưng câu nói của Ý Nhu vẫn còn văng vẳng bên tai, như một mũi kim nhỏ cắm sâu vào lòng, không cách nào rút ra được.
Kiếp trước. Nàng ta biết về kiếp trước.
Viên thân vệ trúng tên được quân y băng bó ngay tại chỗ, uống ngay một liều thuốc giải mang theo sẵn phòng khi có tên độc, may mắn vết thương không quá sâu, tính mạng không còn nguy hiểm.
Ta đứng nhìn đám lửa trại lụi dần, nhìn hàng tù binh bị áp giải nối đuôi nhau rời khe núi, nhìn bóng lưng thẳng tắp lạnh lùng của Ý Nhu giữa hai binh sĩ áp giải hai bên, trong lòng ngổn ngang trăm mối không biết bắt đầu gỡ từ đâu.
Nàng ta không hoảng loạn khi bị bắt. Không van xin. Không một giọt nước mắt giả tạo nào như những lần trước từng diễn trước mặt Hầu phu nhân.
Chỉ có một câu nói bâng quơ, đủ để phá tan mọi bình tĩnh ta gắng gượng giữ suốt tám năm hai kiếp.
“Nàng đang nghĩ gì?” Chàng hỏi, đứng lại bên cạnh, tay khẽ nắm lấy tay ta.
Ta nhìn chàng thật lâu, nghĩ đến việc phải giấu chàng chuyện trọng sinh suốt bấy lâu, nghĩ đến việc giờ đây có lẽ không còn chỉ mình ta biết bí mật ấy nữa.
“Thiếp đang nghĩ, Ý Nhu không phải kẻ đơn độc.” Ta đáp, chọn cách nói tránh sang phần dễ giải thích hơn. “Một nữ tử rời phủ trong đêm, tự tay sắp xếp cuộc gặp với người Bắc Nhung, mang theo độc dược phòng thân, tất cả đều gọn gàng đến mức như đã luyện tập từ trước không chỉ một lần. Phía sau nàng ta, hẳn còn một kẻ khác đã dạy nàng ta những điều này.”
Chàng gật đầu, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh quen thuộc của người cầm binh.
“Ta cũng nghĩ vậy.” Chàng nói. “Một nhũ mẫu tám năm trước không đủ sức ngụy tạo cả một vụ án triều đình. Một biểu muội nhu nhược tám năm nay không đủ sức học trọn vẹn một thứ tiếng lạ đến mức giao dịch trôi chảy với người Bắc Nhung. Kẻ đứng sau nàng ta, vẫn còn ở đâu đó, có lẽ ngay trong kinh thành, thậm chí…”
Chàng khựng lại, không nói hết câu, nhưng ta hiểu chàng đang nghĩ đến điều gì.
Ngay trong hầu phủ.
Đêm đó, đoàn người áp giải tù binh cùng chứng cứ trở lại Nhạn Môn quan, tập giấy quấn vải dầu được chàng đích thân cất giữ, đối chiếu ngay dưới ánh đèn doanh trại cùng sổ vận lương thật lưu tại quan ải.
Từng con số, từng tuyến đường, từng thời điểm, khớp nhau không sai một chi tiết với những gì ta đã sao chép từ sổ đỏ hiện tại của phủ.
Trắng đen đã rõ.
Nhưng giữa cái rõ ràng ấy, một câu hỏi mới lại mọc lên, nặng nề hơn cả những gì ta từng đối mặt suốt bao ngày qua.
Nếu Ý Nhu chỉ là một quân cờ, vậy kẻ cầm quân cờ ấy, đã biết bao nhiêu về ta, về kiếp trước ta từng sống và chết trong tủi nhục, để có thể dạy cho một quân cờ khác thốt ra đúng hai chữ đủ sức khiến ta mất hết bình tĩnh giữa một khe núi đầy máu và lửa tàn.
Ta siết chặt tay chàng trong đêm tối trên đường về quan ải, lòng thầm nhủ, trận chiến đêm nay tuy đã thắng, nhưng cuộc chiến thật sự, có lẽ vẫn còn ở phía trước, ẩn sau một cái bóng ta chưa từng nhìn rõ mặt.