Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 19: Đối Đầu Trực Diện
Doanh trại Nhạn Môn quan sáng đèn suốt đêm, không ai chợp mắt.
Ý Nhu bị giải vào lều thẩm vấn giữa canh tư, hai tay vẫn trói chặt sau lưng, tóc xổ tung dính bết bụi đường, nhưng dáng đứng lại thẳng đến lạ, chẳng còn chút gì của biểu muội nhu mì từng cúi đầu thưa gửi ta suốt tám năm trong phủ.
Nàng ta được ấn quỳ xuống trước án, ánh mắt lướt qua ta rồi dừng lại ở chàng, không sợ hãi, không van xin, chỉ có một vẻ bình thản lạnh đến rợn người.
“Thế tử tra án giỏi thật.” Nàng ta nói, giọng nhẹ bẫng như đang khen một câu vô thưởng vô phạt. “Tám năm, ta tưởng còn lâu mới lộ.”
Chàng ngồi xuống sau án thư, tập giấy quấn vải dầu cùng túi tiền tang vật đặt ngay ngắn trước mặt, ánh mắt lạnh không chút cảm xúc.
“Không phải ngươi lộ.” Chàng đáp. “Là sổ sách không biết nói dối.”
Ta đứng bên cạnh án thư, tay siết chặt vạt áo, cố giữ mặt bình thản, nhưng trong lòng câu nói của Ý Nhu giữa khe núi vẫn còn văng vẳng không dứt. Thế tử phi quả nhiên khác hẳn kiếp trước. Cả đêm qua ta không dám hỏi lại nàng ta, sợ chính câu hỏi ấy lại vô tình khơi thêm chuyện, càng không dám để chàng nghe thấy lần thứ hai.
“Đêm qua nàng nói với thế tử phi một câu.” Chàng bất chợt lên tiếng, mắt nhìn thẳng vào Ý Nhu, không vòng vo. “Ta muốn nghe lại, đầy đủ.”
Tim ta thắt lại trong một nhịp.
Ý Nhu khẽ nghiêng đầu, nhìn ta thật lâu, khoé miệng nhếch lên.
“Thế tử phi không nói cho thế tử biết sao?” Nàng ta hỏi ngược lại, giọng cố tình kéo dài. “Vậy để ta nói lại cho công bằng. Ta chỉ bảo, nàng ấy khác hẳn lúc mới về phủ, không còn nửa phần nhu nhược nhường nhịn như những ngày đầu. Bây giờ thì…”
“Đủ rồi.” Ta ngắt lời, giọng gằn xuống, không để nàng ta nói hết câu.
Chàng liếc sang ta một thoáng, ánh mắt dò xét quay lại, nhưng không truy vấn thêm ngay, chỉ gõ nhẹ hai ngón tay lên mặt án, ra hiệu cho Ý Nhu tiếp tục chuyện khác.
“Ta không hỏi chuyện ngoài lề.” Chàng nói, giọng lạnh hẳn. “Ta hỏi ngươi là ai, vì sao vào được hầu phủ, vì sao mang đúng vết bớt trên vai của cháu gái ruột Hầu phu nhân.”
Ý Nhu im lặng một khắc, ánh mắt lướt qua ngọn đèn dầu leo lét trên án, như đang cân nhắc điều gì.
“Cũng phải, muộn còn hơn không.” Nàng ta nói, giọng đột nhiên chùng xuống, không còn vẻ đùa cợt ban nãy. “Trịnh Ý Nhu thật, đã chết từ tám năm trước, trên chính đường về Lạc Dương.”
Ta chết sững.
“Cha mẹ ruột nàng ta hộ tống một đoàn hàng qua vùng biên, gặp phục binh Bắc Nhung, chết không toàn thây ngay tại chỗ.” Nàng ta kể tiếp, giọng đều đều như đang thuật lại chuyện của một người xa lạ chứ không phải chính mình. “Ta được đưa đến thế chỗ, đã học thuộc lòng từng thói quen, từng câu chuyện thời thơ ấu của nàng ta trước cả khi bước chân vào hầu phủ. Vết bớt cánh sen trên vai, người dạy ta xăm giả, mất nửa năm mới giống đến chín phần mười.”
“Vì sao?” Ta hỏi, giọng khàn đi. “Vì sao phải làm đến mức đó?”
“Vì hầu phủ nắm quyền hộ tống vận lương cho cả tuyến Nhạn Môn quan.” Ý Nhu đáp, không chút do dự. “Ai nắm quyền quản gia, người đó xem được sổ lương thật. Ta chỉ cần một chỗ đứng đủ gần, đủ lâu, đủ tin cậy. Hầu phu nhân thương ta như con ruột suốt tám năm, còn gì tốt hơn một chỗ đứng như vậy.”
Chàng siết chặt tay đặt trên án thư, khớp ngón tay trắng bệch.
“Nếu không phải thế tử phi giữ chặt quyền quản gia ngay từ ngày đầu.” Ý Nhu nói tiếp, liếc sang ta, khoé miệng lại nhếch lên. “Có lẽ giờ này ta đã có đủ ba năm sổ sách vận lương trong tay, không phải chỉ vài tháng lẻ tẻ moi được qua Vệ quản gia.”
Ta nín thở, một câu hỏi khác đã chực trào ra khỏi miệng từ lâu, không thể chần chừ thêm.
“Mười năm trước.” Ta nói, giọng run lên dù cố kìm nén hết sức. “Vụ án mẹ ta bị vu oan làm lộ tin quân sự. Có phải…”
Ý Nhu không để ta nói hết câu, đã bật cười, tiếng cười khẽ nhưng lạnh đến thấu xương.
“Thông minh đấy.” Nàng ta nói. “Đúng, có phần của ta trong đó. Bức thư ngụy tạo năm đó, chính nhũ mẫu của ta mang đi ký xác nhận, theo lệnh người đã huấn luyện ta từ nhỏ, đặt vào tay ta còn trước cả ngày ta bước chân vào hầu phủ này. Một Chu thị phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, quá gần sự thật, quá nguy hiểm nếu bà ấy còn sống mà lần ra manh mối sớm hơn người tính trước. Diệt trước một mối lo, dọn đường an toàn cho cả kế hoạch sau này, kể cả phần của ta, một công đôi việc.”
Cả người ta lạnh toát, hai tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Mười năm. Mười năm cha ta không dám nhắc tên mẹ trước mặt người ngoài. Mười năm ta lớn lên trong cái bóng nhu nhược vì sợ tiếng xấu “nhà có gián điệp”. Mười năm mẹ ta nằm dưới mộ không một lời minh oan.
Chỉ vì một quân cờ như Ý Nhu, thuận tay diệt một mối lo không liên can, không một chút do dự.
“Ngươi…” Ta mở miệng, giọng vỡ ra, không còn giữ được vẻ bình thản đã cố gắng suốt cả đêm.
Chàng lập tức nắm chặt lấy tay ta, siết một cái thật mạnh, ghì ta lùi lại nửa bước như sợ ta lao thẳng đến trước án mà không kịp nghĩ gì thêm.
“Gậy ông đập lưng ông.” Chàng nói, giọng trầm nhưng đanh thép, ánh mắt không rời khỏi Ý Nhu. “Ngươi ngụy tạo chứng cứ hại người vô tội mười năm trước, hôm nay chính miệng ngươi thừa nhận trước mặt ta, đủ để định án.”
“Lời nói suông trước đường đường một vị thế tử, không nhân chứng thứ hai, không giấy trắng mực đen.” Ý Nhu đáp, giọng vẫn thản nhiên đến đáng sợ. “Ai tin được đây là khẩu cung thật, hay chỉ là lời một kẻ sắp chết muốn kéo thêm người xuống cùng?”
Nàng ta ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào ta, không né tránh.
“Trắng đen phải rõ, muốn kết án ta, còn thiếu một thứ.” Nàng ta nói. “Cuốn sổ đỏ giả ta dùng để qua mắt kiểm kê suốt tám năm nay, vẫn còn nằm nguyên dưới đáy rương gỗ đàn hương trong phòng ta ở Lạc Dương. Các người không lấy được nó, tất cả những gì ta vừa nói, chỉ là gió thoảng ngoài tai giữa công đường.”
Ta chết lặng.
Đúng vậy. Tập giấy vừa bắt được, chỉ đủ chứng minh nàng ta thông đồng bán tin cho Bắc Nhung ngay đêm nay, chưa đủ lật lại toàn bộ tám năm rút xén, càng chưa đủ để chính thức xới lại vụ án mười năm trước của mẹ ta trước triều đình.
Một khẩu cung không nhân chứng, một lời thú tội có thể bị chối bỏ bất cứ lúc nào, không phải thứ đủ sức nặng đặt trước bá quan văn võ.
“Nàng ta nói không sai.” Chàng nói khẽ bên tai ta, giọng chỉ đủ hai người nghe. “Lời miệng không đủ kết án. Ta cần cuốn sổ đỏ giả ấy, đối chiếu cùng sổ xanh của mẹ nàng, mới đủ hai bản sổ sách theo đúng luật định tội thông đồng ngoại tộc.”
Ý Nhu nhìn hai người thì thầm, bật cười khẽ một tiếng, không giấu vẻ đắc ý dù đang quỳ trói giữa doanh trại địch.
“Cứ về đi.” Nàng ta nói, giọng lại nhẹ như gió thoảng. “Đường từ đây về Lạc Dương xa lắm, chuyện gì cũng có thể xảy ra trên đường. Ta không sợ chết, ta chỉ tò mò không biết các người có kịp đến trước khi có người khác dọn sạch căn phòng ấy hay không.”
Chàng đứng phắt dậy, ra lệnh cho quân sĩ giải Ý Nhu về giam riêng, canh giữ nghiêm ngặt ngày đêm, không cho một ai tiếp cận.
“Có kẻ khác.” Ta nói khẽ, khi Ý Nhu đã bị dẫn ra khỏi lều, chỉ còn ta và chàng đối diện nhau dưới ánh đèn dầu run rẩy. “Nàng ta nói đến ‘người dạy ta xăm giả’, ‘người đưa ta đến thế chỗ’. Không phải một mình nàng ta tự sắp đặt được cả một kế hoạch tám năm.”
Chàng gật đầu, sắc mặt nặng nề chưa từng thấy.
“Ta cũng nghĩ vậy.” Chàng nói. “Một cô gái tám tuổi không đời nào tự mình dựng nên một vỏ bọc hoàn hảo đến vậy. Phía sau nàng ta, còn một kẻ khác, kiên nhẫn cài cắm suốt nhiều năm, chưa từng lộ mặt.”
Ta nhìn ra ngoài cửa lều, trời đã sắp rạng, ánh sáng đầu tiên le lói nơi chân núi xa xa.
Mẹ ta chết oan vì một mối lo bị diệt trước thời hạn. Ý Nhu chỉ là một quân cờ được huấn luyện kỹ càng. Còn kẻ cầm quân cờ ấy, đã lặng lẽ đứng sau bao nhiêu năm, nhìn tất cả những gì đang diễn ra ngay lúc này, có lẽ vẫn chưa hề nao núng.
“Về Lạc Dương ngay trong hôm nay.” Chàng nói, siết chặt tay ta. “Trước khi căn phòng ấy kịp bị dọn sạch, trước khi kẻ đứng sau kịp ra tay lần nữa.”
Ta gật đầu, lòng thầm nhủ, cuộc chiến đêm nay tuy đã buộc được Ý Nhu cúi đầu thừa nhận, nhưng trận chiến thật sự vẫn còn ở phía trước, chờ hai người trên con đường trở về kinh thành.