Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 20: Rương Gỗ Đàn Hương
Đoàn người rời Nhạn Môn quan ngay khi trời vừa hửng sáng, ngựa đổi trạm ba lần trên suốt quãng đường, không dừng lại quá một khắc ở bất cứ nơi nào.
Ta ngồi trong xe, tay vẫn còn run vì gió lạnh lùa qua rèm, đầu óc không lúc nào ngơi nghỉ. Ý Nhu bị áp giải riêng một cỗ xe khác, canh giữ nghiêm ngặt bởi chính những thân vệ chàng tin tưởng nhất, không một ai được phép lại gần ngoài hai người trực tiếp đưa cơm nước.
“Nàng nghỉ một lát đi.” Chàng ngồi đối diện, tay đặt lên đầu gối ta, giọng trầm khàn vì mấy đêm liền không chợp mắt. “Đường còn dài, nàng cứ thức trắng thế này, đến Lạc Dương cũng chẳng còn sức mà đối phó.”
“Thiếp không ngủ được.” Ta đáp thật, nhìn ra khung cảnh núi non lùi dần sau rèm xe. “Càng gần đến kinh thành, thiếp càng thấy bất an. Nàng ta nói đúng một câu, đường xa, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Chàng im lặng một lúc, ánh mắt cũng dõi ra ngoài, không phản bác.
“Ta đã cho người phi ngựa trước, mang mật lệnh đến phong toả viện của Ý Nhu ngay khi vào thành.” Chàng nói. “Không cho bất cứ ai ra vào, kể cả gia nhân thân cận nhất của nàng ta.”
“Vậy vẫn còn một khoảng thời gian.” Ta khẽ cắn môi. “Từ lúc Ý Nhu bị bắt ở khe núi, đến lúc mật lệnh của chàng tới nơi, ít nhất cũng cách nhau nửa ngày đường.”
Nửa ngày. Đủ để một tin tức truyền đi bằng bồ câu đưa thư, đủ để kẻ đứng sau kịp phái người dọn sạch một căn phòng.
Ta siết chặt tay, nhìn chàng, cả hai cùng hiểu ra một điều không ai muốn nói thành lời: nếu kẻ cầm quân cờ thật sự tinh minh như những gì Ý Nhu thể hiện, hắn ta chắc chắn đã có cách nhận tin sớm hơn cả mật lệnh của chàng.
“Còn một người nữa ta lo hơn.” Ta nói khẽ. “Vệ Thành. Từ đêm nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa hắn và Ý Nhu, thiếp vẫn tin hắn không phải chủ mưu, chỉ là một mắt xích bị gài vào rất lâu. Nếu kẻ đứng sau muốn cắt đuôi, hắn sẽ là người đầu tiên bị nhắm tới.”
Chàng gật đầu, sắc mặt tối lại.
“Ta đã cho người canh cả viện của Vệ Thành.” Chàng đáp. “Nhưng lệnh ấy phát đi cùng lúc với lệnh phong toả viện Ý Nhu, e là đã chậm hơn một bước.”
Đoàn người vào thành Lạc Dương lúc trời đã xế chiều, không qua cổng chính, chàng cho đi vòng cổng phụ phía đông, tránh gây chú ý. Xe vừa dừng trước hầu phủ, ta đã vội bước xuống, không đợi người dìu, chân bước thẳng về phía viện của Ý Nhu.
Trước cổng viện, hai thân vệ đứng canh nghiêm ngặt, thấy chàng và ta đến liền vòng tay hành lễ.
“Bẩm thế tử, thế tử phi.” Một người lên tiếng. “Viện đã được phong toả ngay từ giờ Ngọ, không một ai ra vào ngoài chúng thuộc hạ.”
Ta thở phào nhẹ nhõm một phần, nhưng lòng vẫn chưa yên hẳn.
“Giờ Ngọ.” Ta lẩm bẩm. “Vậy Ý Nhu bị bắt lúc nửa đêm ở khe núi, đến giờ Ngọ hôm sau lệnh mới tới đây phong toả, cách nhau đã hơn nửa ngày.”
Chàng không đáp, chỉ bước nhanh vào trong, thẳng đến phòng ngủ của Ý Nhu. Căn phòng vẫn giữ nguyên vẻ gọn gàng thường thấy, rương tủ ngay ngắn, không có dấu vết bị lục soát vội vàng.
Ta quỳ xuống trước chiếc rương gỗ đàn hương đặt cuối giường, tay run run mở nắp. Bên trong là những lớp áo gấm xếp cẩn thận, ta lần tay xuống đáy rương, cảm nhận một tấm ván gỗ hơi cộm lên khác thường so với phần còn lại.
“Ở đây.” Ta nói, giọng nghẹn lại vì hồi hộp.
Chàng quỳ xuống bên cạnh, dùng mũi đoản đao nạy nhẹ tấm ván lên. Một hộc gỗ nhỏ hiện ra, bên trong đặt ngay ngắn một cuốn sổ bìa đỏ, giấy đã ngả màu theo năm tháng nhưng nét chữ vẫn còn rõ ràng.
Ta cầm cuốn sổ lên, tay run đến mức suýt đánh rơi. Lật vài trang đầu, những con số, những tuyến đường vận lương, những chữ ký quen thuộc của Vệ Thành hiện ra rành rành, khớp với những gì tập giấy bắt được ở khe núi từng ghi lại.
“Còn nguyên vẹn.” Ta thì thầm, không dám tin đây là sự thật. “Chúng ta đã đến kịp.”
Nhưng ngay khoảnh khắc ta vừa dứt lời, một thân vệ khác hớt hải chạy vào, quỳ sụp xuống trước mặt chàng, giọng đứt quãng vì chạy gấp.
“Bẩm thế tử… viện của Vệ quản gia…”
Ta và chàng cùng ngẩng phắt đầu lên.
“Nói.” Chàng ra lệnh, giọng đanh lại.
“Vệ quản gia đã không còn ở trong viện từ sáng nay.” Thân vệ nói, trán đẫm mồ hôi. “Gia nhân trong viện khai, giờ Mão hắn ta nhận được một phong thư không rõ người gửi, đọc xong liền vội vã thu dọn ít đồ đạc rồi rời phủ ngay, không nói với ai một lời, cũng chưa từng xin phép Hầu phu nhân.”
Giờ Mão. Trước cả khi lệnh phong toả của chàng kịp đến. Trước cả khi tin tức từ khe núi kịp truyền về bằng đường chính thức.
Ta lạnh toát sống lưng.
“Chỉ có một cách hắn ta biết tin sớm đến vậy.” Ta nói, giọng khàn đi. “Có người trong đoàn áp giải, hoặc ngay tại Nhạn Môn quan, đã âm thầm báo tin đi trước cả mật lệnh của chàng.”
Chàng đứng bật dậy, nắm chặt cuốn sổ bìa đỏ trong tay, ánh mắt lạnh đến mức ta chưa từng thấy bao giờ.
“Cho người phong toả toàn bộ các cổng thành ngay trong đêm nay, tra xét bất cứ ai rời Lạc Dương từ giờ Mão đến giờ.” Chàng ra lệnh, giọng không còn chút do dự. “Vệ Thành già cả, đi không xa được, nhất định vẫn còn quanh quẩn đâu đó trong thành hoặc vùng ngoại ô gần nhất.”
Thân vệ vòng tay lĩnh mệnh, quay người chạy đi ngay lập tức.
Ta đứng lặng giữa căn phòng, tay vẫn ôm chặt cuốn sổ bìa đỏ vừa tìm được, trong lòng không còn chút vui mừng nào của một người vừa lấy được chứng cứ mình cất công tìm kiếm.
“Kẻ đứng sau, tin tức nhanh đến vậy.” Ta nói khẽ, nhìn chàng. “Không phải hắn ta chỉ cài một quân cờ ở hầu phủ. Trong đoàn áp giải từ Nhạn Môn quan về đây, rất có thể cũng đã có tai mắt của hắn.”
Chàng gật đầu, nắm chặt tay ta.
“Ta sẽ không công bố việc tìm được cuốn sổ này cho bất cứ ai ngoài hai ta.” Chàng nói. “Kể cả với mẫu thân. Càng ít người biết, càng giữ được nó an toàn thêm một ngày.”
Ta nhìn cuốn sổ bìa đỏ trong tay mình, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi trời Lạc Dương đã ngả tối, lòng thầm nhủ, chứng cứ tuy đã lấy về được trọn vẹn, nhưng kẻ cầm quân cờ phía sau vẫn còn ẩn mình đâu đó rất gần, gần đến mức có thể nghe thấy từng lời hai người vừa nói trong căn phòng này, mà chẳng ai trong họ hay biết.