Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 21: Người Chết Ở Bến Đò

Đêm Lạc Dương chưa từng náo động đến vậy kể từ khi ta tái sinh vào kiếp này.

Từng đội tuần tra chia nhau rà soát mười hai cổng thành, đuốc lửa nối đuôi nhau dọc theo tường thành như một con rắn lửa không đầu không đuôi. Ta ngồi trong thư phòng, trước mặt là cuốn sổ bìa đỏ thật vừa lấy được từ rương gỗ đàn hương, bên cạnh là bản sao sổ đỏ giả Ý Nhu từng dùng để qua mắt kiểm kê, hai cuốn đặt song song dưới ánh đèn, so từng dòng một.

“Khớp.” Ta nói khẽ, tay run nhẹ vì thức quá lâu. “Từng khoản hao hụt, từng con dấu giả, đối chiếu với sổ thật, không lệch một xu.”

Chàng đứng sau lưng ta, tay đặt lên vai, mắt vẫn không rời khỏi cửa thư phòng, chờ tin từ ngoài thành vọng về.


Gần cuối canh ba, tiếng bước chân vội vã dừng lại trước cửa, một thân vệ quỳ sụp xuống, giọng nghẹn lại không giống mọi lần báo tin trước đó.

“Bẩm thế tử… tìm thấy Vệ quản gia rồi.”

Ta ngẩng phắt đầu lên, trong lòng vừa mừng vừa run.

“Ở đâu?” Chàng hỏi, bước nhanh ra trước.

“Bến đò nhỏ phía tây thành, chỗ thuyền chài neo đậu ban đêm.” Thân vệ đáp, giọng càng lúc càng nhỏ. “Nhưng… người đã không còn thở nữa.”

Căn phòng chợt lặng đi một khắc dài đến ngột thở.


Ta và chàng đến nơi khi trời còn chưa rạng, sương sớm phủ trắng cả mặt sông, mấy chiếc thuyền chài lặng lẽ đung đưa theo con nước.

Vệ Thành nằm nghiêng bên gốc cột buộc thuyền, áo bào ngoài đã cởi bỏ, chỉ còn lớp áo lót mỏng, cổ có một vết cắt gọn, sạch đến mức không giống một vụ cướp bóc hoảng loạn giữa đêm.

“Không phải cướp.” Chàng cúi xuống, quan sát kỹ vết thương, giọng lạnh. “Cướp giết người thường hoảng loạn, vết chém lởm chởm. Đường này chỉ một nhát, dứt khoát, người ra tay chắc chắn không phải tay mơ.”

Ta đứng lặng nhìn thi thể người từng quỳ khóc trong đêm mưa, người từng bị bóp cổ đến á khẩu chỉ vì lỡ khai ra một cái tên, giờ đây đã vĩnh viễn không còn cơ hội nói thêm bất cứ điều gì.

Người chết không biết nói dối, nhưng người chết cũng không thể nói thêm sự thật.


“Khám kỹ người hắn.” Chàng ra lệnh, giọng đanh lại.

Hai thân vệ lục soát cẩn thận, một người lôi ra từ trong ống tay áo Vệ Thành một mảnh giấy nhàu nát, một nửa đã cháy sém như bị đốt vội rồi dập lửa nửa chừng.

Ta cầm lấy, tay run rẩy mở ra dưới ánh đuốc. Nét chữ nguệch ngoạc, chỉ còn sót lại vài chữ chưa cháy hết.

“…ra khỏi thành trước giờ Thìn, thuyền đã chờ sẵn, đừng quay đầu tìm…”

Không có tên người gửi. Không có dấu triện. Chỉ có nét chữ vội vàng của một kẻ đang chạy đua với thời gian để dọn sạch một mối lo.


“Hắn định trốn bằng đường thuỷ.” Ta nói, giọng khàn đi. “Có người đã chuẩn bị sẵn thuyền, sẵn đường lui cho hắn, vậy mà đến phút cuối vẫn ra tay giết hắn ngay tại bến, không để hắn kịp lên thuyền.”

“Diệt khẩu lần này không còn nương tay như ở hầu phủ nữa.” Chàng đáp, sắc mặt tối sầm. “Lần trước chỉ cần hắn á khẩu là đủ. Lần này, kẻ đứng sau không còn thời gian để tính toán nhẹ tay, chỉ cần hắn biến mất vĩnh viễn.”

Một thân vệ khác đột nhiên khựng lại, tay đang lục trong túi vải buộc bên hông thi thể, rút ra một vật nhỏ, đưa đến trước mặt chàng.


Là một mảnh thẻ gỗ nhỏ, một mặt khắc hình con dơi ngậm đồng tiền, mặt kia khắc một chữ “Hầu” nhỏ xíu.

Ta nhìn thấy vật ấy, cả người lạnh toát.

“Đây là thẻ ra vào cổng sau hầu phủ ban đêm.” Ta nói, giọng gần như không thành tiếng. “Cả phủ chỉ có năm chiếc, phát cho những người được dì tin cẩn nhất, dùng để qua cổng sau khi trời đã đóng then mà không cần đánh thức người gác cổng.”

Chàng cầm lấy mảnh thẻ, xoay qua xoay lại dưới ánh đuốc, hàm răng nghiến chặt.

“Vệ Thành không có tư cách giữ thẻ này.” Chàng nói. “Nghĩa là ai đó trong năm người kia, đã đích thân đưa thẻ cho hắn, giúp hắn thoát khỏi phủ trước cả khi lệnh phong toả của ta kịp tới.”


Ta đứng lặng bên bến sông, sương sớm thấm lạnh qua lớp áo ngoài, nhìn mảnh thẻ gỗ nhỏ trong tay chàng mà cảm thấy cả người run lên không phải vì rét.

Năm người giữ thẻ ấy, ta đều biết mặt biết tên. Người quản sự già theo hầu phu nhân từ thời con gái. Người coi kho lương thân tín nhất của phụ thân chàng. Hai nhũ mẫu cũ. Và một người nữa, chính là quản gia đương nhiệm, chức vị Vệ Thành từng nắm giữ trước khi bị hạ xuống sau vụ sổ sách.

Kẻ đứng sau, không còn là một cái bóng mơ hồ ngoài kia nữa.

Hắn, hoặc nàng ta, đang đứng ngay trong hầu phủ, ăn cùng mâm, ở cùng viện, mang cùng một chiếc thẻ gỗ khắc hình con dơi ngậm tiền như bốn người ta vẫn tin tưởng bấy lâu.


“Không được đả thảo kinh xà.” Chàng nói, giọng trầm xuống hẳn, nắm chặt mảnh thẻ gỗ trong lòng bàn tay đến mức các đường vân hình con dơi hằn cả lên da. “Chỉ cần ta lộ ra một chút nghi ngờ, năm người ấy sẽ lập tức cảnh giác, kẻ thật sự có tội càng dễ ẩn mình sâu hơn.”

“Vậy phải làm sao?” Ta hỏi, tim vẫn còn đập dồn.

“Âm thầm điều tra riêng từng người, không cho ai trong phủ hay biết, kể cả mẫu thân.” Chàng đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào ta, lạnh và chắc chắn hơn bao giờ hết. “Ta sẽ giao việc này cho người ta tin tưởng nhất ngoài phủ. Còn nàng, từ giờ trong phủ, tuyệt đối không được để lộ bất cứ điều gì ta vừa nói, kể cả với Bích Chi.”

Ta gật đầu, siết chặt tay chàng, nhìn ánh mặt trời đầu tiên vừa nhô lên nơi mặt sông phía xa, lòng thầm nhủ, xác chết bên bến đò tuy đã khép lại một đầu mối, nhưng mảnh thẻ gỗ nhỏ bé kia lại vừa mở ra một nỗi sợ hãi hoàn toàn khác, gần hơn, sát hơn, và lạnh lẽo hơn bất cứ kẻ địch nào ta từng đối mặt từ đầu đến giờ.