Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ

Chương 1: Cánh Bướm Ngọc

Ta bị trói tay trên giường tân phòng.

Dây gấm màu đỏ, mềm, buộc lỏng cổ tay. Không phải xích. Không phải thừng thô. Ai đó cố tình chọn thứ này. Vai trái ta đau. Kim găm đêm nay bị rút ra vặn ngược cùng chiều. Vết còn rỉ nhẹ dưới lớp áo lụa xanh mộc, thấm loang một mảng lớn cỡ bàn tay trẻ con.

Trên bàn án bên cạnh giường: khay trà men xanh, một ngọn đèn dầu leo lét, tim đèn cháy thành hình nấm. Ngoài rèm là tối. Yên đến nỗi ta nghe rõ tiếng dầu sôi lụp bụp trong bấc đèn.

Trên vách phía đông, một chữ hỷ đỏ dán ngược đâu đó ở tầng trên. Ta không nhìn thấy. Chỉ đoán qua bóng chữ đè lên khe cửa sổ. Đêm tân hôn ai đó. Đêm bị bắt sống của ta.

Ta nhắm mắt. Đếm.

Đêm rằm tháng ba. Ta vào phủ Trấn Nam vương qua tường sau, mặt bắc, đoạn có cây hoè già rũ tán che khuất bóng ngói. Ba vòng ám vệ. Vòng thứ nhất bốn người, vòng thứ hai sáu người, vòng thứ ba tám người. Ta qua cả ba trong hai khắc. Không tiếng. Không đụng cỏ. Không lay tán lá.

Đến tân phòng. Bên trong, hắn ngồi bên án đọc sách. Áo bào tím thẫm, dây đai đen, tóc dài buộc gọn. Không mang kiếm. Đèn duy nhất trước mặt hắn. Cả gian phòng thắp một ngọn. Ta thấy bất thường ngay lúc ấy. Vương gia Ngũ Đại giờ này không đọc sách phòng ngủ. Không thắp một đèn. Không ngồi lưng quay cửa.

Nhưng ta không rút. Ám Các dạy: đã vào thì đâm. Rút giữa chừng là chết.

Ta ra tay từ sau rèm cửa. Kim găm dài năm tấc, đầu ngâm thuốc mê Ám Các loại mạnh nhất. Chỉ cần chạm da đủ sâu để rỉ một giọt máu, người khoẻ nhất Ngũ Đại cũng phải quỵ trong ba nhịp thở.

Kim ghim vai trái hắn. Trúng.

Nhưng hắn không quỵ.

Hắn quay đầu. Chậm. Không giật mình. Mắt hắn đêm ấy không có ánh sát thủ nào từng thấy trên mắt người bị đâm bất ngờ. Không hoảng, không giận. Chỉ là cái nhìn của người chờ mãi mới thấy khách.

Bốn ám vệ từ ngoài rèm đột nhập cùng lúc. Không phải phía cửa, không phải phía cửa sổ. Là phía trần. Chúng chui từ mái ngói xuống, không tiếng. Ta bị bắt trong ba nhịp thở, đúng cái nhịp thở lẽ ra hắn phải quỵ.

Ta thất bại lần đầu trong mười lăm năm.

Tay phải ta lần vào ống tay áo trong. Kim găm cuối cùng. Ám Các quy tắc: sát thủ bị bắt sống bằng bất kỳ hình thức nào, tự xử. Cấm khai. Cấm sống.

Ống tay áo trống. Chỉ còn một sợi chỉ tơ đứt.

Ta lần đế giày trong ống ngực áo. Nhớ ra chân đã bị lột giày ngoài phòng. Ta lần vành cổ tìm sợi tơ độc vẫn khâu ở đấy. Cũng đứt. Cũng bị lấy.

Hắn đã lấy đi. Không sót một cây, một mảnh, một sợi.

Ai lột đồ sát thủ Ám Các đến mức đó, người ấy phải biết chỗ giấu của sát thủ Ám Các. Biết đến từng đường khâu ẩn.

Rồi ta nghe tiếng cửa mở.

Không nhanh, không chậm. Một cánh. Không có tiếng bản lề. Cửa vương phủ được tra dầu hằng ngày.

Diệp Chiêu bước vào.

Áo bào tím thẫm, vai trái băng gấm trắng. Đúng chỗ ta đâm. Băng gọn ba lượt, không thấm máu ra ngoài. Tóc dài buộc gọn kiểu vương gia. Không mang kiếm. Không mang hộ vệ. Sau lưng hắn, hành lang tối, không có bóng người thứ hai.

Hắn khép cửa. Ngồi xuống ghế bên án. Đối diện ta.

Không nói ngay.

Ba khắc. Hắn nhìn ta, ta nhìn hắn. Ta không cúi đầu. Ám Các dạy: bị bắt không có nghĩa cúi. Cúi là bị thẩm vấn. Đứng ngang là còn đối thoại.

Ngoài phòng, một con dế nào đó bắt đầu kêu, rồi tắt.

Cuối cùng, hắn nói. Giọng bình thản như đang gọi tên một cuốn sách trên giá.

“Ám Nhị Thập Ba. Ám Các mã số hai mươi ba. Sát thủ nữ trẻ nhất Ám Các, mười tám tuổi, cấp bốn. Kỷ Vô Vi, tên Ám Các đặt cho ngươi từ năm ba tuổi.”

Ta không đáp.

Ám Các truyền: khi bị lộ mã số, không xác nhận, không phủ nhận. Không mở miệng. Câm.

Hắn không thúc. Không nổi giận. Chỉ tiếp tục, chậm rãi.

“Ta biết ba năm nay. Đã theo dõi ngươi ba năm nay. Đêm nay cố tình để ngươi vào. Ba vòng ám vệ ta rút yếu. Vệ thứ tư trên trần, ngươi không biết. Ám Các bán ngươi hai canh giờ trước cho ta, giá một nghìn lượng vàng. Ngươi giờ thuộc vương phủ Trấn Nam.”

Ta ngồi trên giường. Tay bị trói. Không rời mắt hắn.

Đầu ta chạy nhanh hơn miệng hắn nói. Ám Các không bán sát thủ cấp bốn với giá một nghìn lượng. Cấp bốn giá tối thiểu năm nghìn. Trừ khi Ám Các tin sát thủ đã bị vô hiệu. Bị đánh thuốc xoá óc. Bị biến thành cái xác biết đi.

Vậy hắn đã đưa Ám Các bằng chứng giả. Giả rất tốt. Đủ để Lão Thất tin.

Ba năm chuẩn bị. Không phải ba tháng, không phải một năm. Ba năm để theo dõi một sát thủ Ám Các cấp bốn mà không lộ, phải là người có mạng lưới riêng ngoài triều đình. Phải là người biết cửa hậu Ám Các. Phải là người có thứ Ám Các muốn.

Vàng thì Ám Các không thiếu. Vậy hắn có thứ khác.

Ta hỏi câu đầu, không phải Ám Các truyền.

“Vương gia. Vì sao?”

Hắn không đáp câu ta hỏi. Đứng dậy. Đi đến giường.

Ta căng người. Cổ tay bị trói giật một cái. Kim găm không có, tay không có. Nếu hắn động, ta chỉ còn răng.

Hắn không động.

Chỉ cởi dây gấm cột cổ tay ta. Từng vòng. Không vội. Ngón tay hắn khô, ấm. Chạm cổ tay ta hai lần, không thêm một lần thứ ba. Có sẹo mỏng ở đốt tay trái hắn, chạy chéo từ khớp thứ nhất đến khớp thứ hai. Sẹo kiếm, chưa quá năm năm.

Xong. Hắn lùi lại ba bước. Ngồi lại ghế bên án.

“Ngươi được tự do trong tân phòng này. Cửa không khoá. Ngoài hành lang không có ám vệ đêm nay. Nếu ngươi muốn trốn, cứ trốn. Ta không truy.”

Ta không đứng dậy. Không xoa cổ tay. Không hỏi lại.

Ám Các dạy: bẫy đẹp nhất là bẫy trông không giống bẫy. Ta ngồi im. Chờ.

Trong đầu ta chạy ba tính toán cùng lúc. Một, nếu ta trốn ngay bây giờ, ra khỏi phủ trong nửa canh giờ. Ám Các chờ ta ở cổng nam thành trong hai canh giờ, quy tắc. Ta không có chỗ đến. Hai, nếu ta ngồi lại, hắn không giết đêm nay. Nhưng đêm mai, đêm ngày kia, ai biết. Ba, nếu ta xông vào hắn ngay bây giờ, tay không, ta thua. Hắn cấp năm. Ta cấp bốn. Ba năm hắn nhìn ta luyện, ta không nhìn hắn ngày nào.

Ba tính toán, ba lối chết. Ta chọn ngồi lại. Chọn cái chết chậm nhất để có thì giờ nghĩ thêm.

Hắn biết ta không tin. Không giải thích thêm.

Hắn đưa tay ra, cầm một hộp gỗ nhỏ đặt sẵn trên bàn án. Hộp gỗ đàn màu nâu sẫm, đã cũ. Mép có vết mòn nhẵn, chỗ ngón tay người mở đi mở lại hàng nghìn lần trong nhiều năm. Nắp có ba vết xước dài, chéo nhau, kiểu người vô thức vuốt bằng đầu móng tay khi nghĩ ngợi. Không phải hộp mới sắm cho tân phòng. Là hộp giữ nhiều năm, có riêng chỗ trong tay áo hay đầu giường của một người.

Hắn mở nắp. Bản lề đồng gỉ nhẹ. Kêu một tiếng rất mảnh.

Trong hộp, lót lụa đỏ đã bạc màu, có một cánh kẹp bướm.

Ngọc tuyết trắng nguyên khối, không vân, không ám. Hình một cánh bướm, không phải cả con. Chỉ nửa. Cánh trái. Trên cánh khắc chìm một cụm hoa mai sáu cánh, sâu vừa đủ cho móng tay chạm ranh. Sáu cánh hoa xếp chéo, giữa có nhuỵ tròn nhỏ. Cạnh cánh có một vết mẻ bằng đầu tăm, nằm ở chỗ đáng lẽ nối với thân bướm. Vết mẻ cũ, ngọc đã lành theo thời gian, mép không còn sắc.

Ta biết dấu này. Ám Các dạy nhận diện ngự tứ hoàng gia Đại Nam. Hoa mai sáu cánh là dấu riêng của hoàng thất Đại Nam, chỉ khắc trên vật ban cho tôn thất. Không dòng dân gian nào có được. Ngay cả gia thế đại thần triều đình cũng không. Ngọc trắng nguyên khối cỡ này, thợ ngọc ngự dụng mất một năm mài một cánh. Không lẫn được.

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

41.000đ

Xem chi tiết →

Hắn đặt hộp xuống bàn án, giữa hắn và ta. Đẩy nhẹ về phía ta một tấc.

“Cánh này. Mười lăm năm ngươi giữ. Không ai biết. Ai cho ngươi?”

Ta không đeo kẹp bướm ngọc. Ta không cắm đồ trẻ con. Mười lăm năm Ám Các, ta chỉ đeo một sợi dây buộc tóc màu đen thô, bện ba lớp, đủ chặt để đánh nhau không sổ. Đế giày ta có ba kim găm cứu mạng, một gói thuốc mê, một mảnh bùn đá đánh lửa. Không có ngọc.

Ta chưa từng thấy cánh này.

Nhưng tay ta nhìn cánh, ngón trỏ giật một cái. Nhẹ. Không kiểm soát được. Giật như phản xạ khi tay chạm mặt kiếm quen. Như tay ta biết cánh này trước khi mắt ta thấy.

Ta đã cầm cánh này trước.

Chỉ không nhớ khi nào.

Hắn nhìn ta. Đợi. Không thúc.

Ba giây im lặng. Ngoài rèm tân phòng không có ám vệ. Chỉ có tiếng dế đêm kêu trở lại, và tiếng ngọn đèn dầu chảy sáp một giọt xuống chân đèn đồng, tách một tiếng nhỏ.

Ta ngước mắt lên nhìn hắn.

Hắn không hỏi kiểu người không biết. Hắn hỏi kiểu người đã có đáp, chỉ chờ ta cũng biết.

Trong đầu ta trồi lên một hình rất mờ. Không phải ký ức, chưa đủ hình. Chỉ là bóng của một bàn tay lớn hơn tay ta hiện tại, đang cầm một thứ nhỏ, đặt vào lòng bàn tay ta khi tay ta còn nhỏ hơn nữa. Bóng ấy ba tuổi. Bốn tuổi. Trước Ám Các. Trước Kỷ Vô Vi. Trước tất cả những gì ta biết là mình.

Ta hỏi lần đầu trong mười lăm năm không phải Ám Các truyền.

“Vương gia. Ngài biết ta là ai?”