Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ

Chương 2: Ba Ngày Đầu

Trong búi tóc ta chưa từng có kẹp bướm ngọc.

Ta không cắm đồ trẻ con. Mười lăm năm Ám Các, tóc ta buộc bằng dây gai đen thô. Sát thủ không đeo ngọc. Ngọc lấp lánh dưới trăng, bán mạng.

Nhưng cảm giác quen.

Ta đã cầm cánh này trước. Chỉ không nhớ khi nào.

Ngón trỏ ta còn giật một cái nữa. Trên đùi. Nhẹ đến ta phải nhìn xuống mới thấy.

Cánh ngọc trắng nằm im trên bàn án giữa ta và hắn. Đèn dầu chảy sáp thêm một giọt xuống đế đồng, kêu tách một tiếng nhỏ. Bên ngoài rèm tân phòng, tiếng dế đêm rằm cứ đều đều.

Ta cân trong đầu.

Khả năng thứ nhất. Hắn bẫy. Cánh ngọc này là ngọc dân gian được thợ Nam Kinh khắc lại theo mẫu ngự tứ hoàng gia Đại Nam. Khó, nhưng không tuyệt đối. Hắn dùng cảm giác quen giả để dụ ta khai gốc gác. Ta khai một chữ, Ám Các mất một sát thủ, hoàng gia mất một dòng. Nếu là bẫy, cứ ngậm miệng. Ám Các huấn ta mười lăm năm chỉ để ngậm miệng.

Khả năng thứ hai. Hắn biết ta thật. Hắn có ba năm theo dõi. Cánh ngọc trong tay hắn là ngọc thật của gia đình ta. Vậy ta là ai? Cha ta ai? Ngô thị nào? Diệp gia sao dính? Mười lăm năm ta không có ký ức trước ba tuổi, ta còn không dám hỏi lâu.

Không đủ bằng chứng chọn.

Chỉ có ngón trỏ giật.

Ám Các dạy: nghi thứ nhất luôn là bẫy. Sống được đến năm mười tám.

Ta không đáp câu hỏi hắn.

Ba giây. Bốn giây. Năm giây.

Hắn đứng dậy trước. Cầm hộp gỗ nhỏ trên bàn. Không cầm cánh ngọc, để lại chỗ cũ. Vai băng gấm trắng chỗ ta đâm hồi đêm hơi thấm ra một chấm hồng, hắn không kéo áo che.

“Vô Nghi.” Hắn gọi lần đầu.

Ta khựng.

Kỷ Vô Vi là tên Ám Các đặt. Ám Nhị Thập Ba là mã số. Vô Nghi không phải tên ta biết. Nhưng hắn gọi như đã gọi trong đầu ba năm nay.

“Nghỉ đi. Ta không ép ngươi đáp đêm nay.”

Hắn quay lưng. Đi tới cửa tân phòng. Dừng nửa bước.

“Cửa không khoá.”

Đóng cửa lại.

Ta ngồi trên giường không nhúc nhích một canh giờ nhỏ. Trong tân phòng chỉ còn đèn dầu và tiếng dế. Vai trái ngâm ngẩm đau chỗ hắn ghim ngược cây kim ta. Không nặng. Xương không thương. Nghề ta biết vết thương nào chết, vết nào chỉ để nhắc nhớ.

Ta xuống giường.

Đi tới cửa. Đẩy nhẹ.

Cửa mở.

Không khoá thật.

Ngoài hành lang, đèn lồng cách nhau một trượng, ánh đỏ nhạt. Sàn gỗ tếch khô. Không có ám vệ ta thấy được. Nhưng ám vệ có võ đứng góc chết, ta chưa chắc thấy.

Ta bước ra hai bước. Không tiếng.

Ta có thể trốn.

Dừng.

Nếu trốn về Ám Các báo, chưởng môn sẽ nghĩ ta bị hắn phóng ngược làm nội gián. Ám Các quy tắc: sát thủ để mục tiêu biết mình sống, tự xử. Ta được bán, coi như đã bị vô hiệu hoá. Ta trở về = giết trước hỏi sau. Không có canh nào cho ta khai.

Nếu trốn không về Ám Các, đi đâu? Ta không có nhà. Không tiền cất. Không giấy quan để qua ải. Rời Nam Kinh trong ba ngày là bị bắt. Sát thủ thất lạc = mồi câu cho ba cửa hàng săn thưởng ngoài phố.

Nếu ở lại, hắn có thể là bẫy.

Ba đường, hai đường chết chắc, một đường chưa rõ.

Ta quay vào tân phòng. Đóng cửa. Không khoá, vì hắn không khoá, ta không cần khoá hơn hắn.

Ba ngày. Ta cho ta ba ngày quan sát hắn. Sau đó quyết định.

Ngày một.

Trời sáng canh mão. Cửa tân phòng bị gõ nhẹ ba tiếng.

Ta đã dậy từ trước. Sát thủ không ngủ nhiều đêm đầu ở lạ. Bốn canh ta ngồi bên án nhìn cánh kẹp bướm ngọc. Không cầm. Không dời chỗ. Nhìn mà tay không rung.

Cửa mở. Một nha đầu chừng mười sáu tuổi, mặc áo lụa nhạt, tóc buộc hai bím tròn. Bưng khay gỗ. Trên khay: bát cháo trắng, đĩa mì lá tía nhỏ, chén trà nóng.

Y đặt khay lên án, tránh cánh ngọc. Bàn tay y không run. Không quen bưng cho sát thủ, cũng không sợ. Chỉ là nha đầu thường.

“Nô tì Xuân Lan. Hầu chính thất Từ phu nhân. Vương gia lệnh mang cơm sáng cho phu nhân mới.”

Phu nhân mới.

Ta không đáp.

Xuân Lan lui một bước. Không nhìn ta thẳng. Chuẩn nha đầu vương phủ, không thò cổ nhìn khách lạ.

Ta nhìn khay. Cháo trắng, mì lá tía. Không mùi lạ. Nếu độc, phải cực tinh mới không mùi, mà thứ tinh vậy không phí cho một sát thủ họ tin đã bị vô hiệu hoá.

Ta cầm chén trà. Hớp một hớp, giữ lưỡi ba nhịp. Không đắng, không tê. Nuốt.

Không độc.

Ăn cháo. Ăn mì. Xuân Lan đợi bên cửa, mắt nhìn xuống nền gỗ.

Ăn xong ta đặt đũa.

“Xuân Lan.”

Y bước lại. Cúi. “Phu nhân dạy.”

“Vương phủ có bao nhiêu sân?”

Nửa giây ngập ngừng. Nha đầu đáp.

“Năm sân. Sân trước tiếp khách. Sân giữa Vương gia ở. Sân tây chính thất phu nhân. Sân đông là phu nhân mới, chính là chỗ đây. Sân sau kho và trại ngựa.”

“Kiếm phòng?”

“Cạnh sân giữa. Vương gia tập kiếm mỗi canh mão.”

Ta gật. Y lui, bưng khay đi, đóng cửa.

Trong đầu ta vẽ bố cục. Năm sân. Cửa chính phía nam. Cửa phụ chắc chắn phía bắc. Đông tây có thể có cửa ngầm. Ám vệ ngày, đợi ra sân mới đếm được.

Trưa.

Tiếng bước ngoài hành lang. Nhiều bước. Hắn và một người nữa. Đến đại sảnh chung cạnh sân giữa. Cách tân phòng ta ba trượng.

Có tiếng nữ. Trầm, không cao. Không phải Xuân Lan.

Ta bước ra cửa. Cửa vẫn không khoá. Đi ra hành lang, dừng cạnh rèm gấm cách đại sảnh một trượng. Chỗ này nghe được, không lộ mặt. Ám Các dạy: nghe trước, nhìn sau, nói cuối.

“Chàng cẩn thận. Sát thủ có võ.”

Giọng người nữ. Từ Nguyệt, hai lăm tuổi, chính thất. Không giận, không lo. Chỉ khuyên, kiểu vợ đã cưới bốn năm mà tình cảm không sâu.

Hắn ngừng nửa nhịp. “Nàng đừng bận. Ta biết mình làm gì.”

“Ta không bận. Chỉ nói ra để chàng nhớ. Có gì cần ta giúp, bảo Xuân Lan.”

Tiếng đũa chạm bát. Ba tiếng nhai chậm. Không câu tiếp.

Ta quay lại tân phòng.

Từ Nguyệt không phải kẻ ganh ghét thứ thiếp mới. Không giả, không dò. Con thế gia cưới chính trị bốn năm chưa có con, chưa đủ thâm để giả kiểu đó ngồi cơm trưa. Cất một chi tiết vào.

Xuân Lan mang khay trưa. Ba món. Ta không ăn, nói vai còn đau. Y cúi, bưng đi. Không thúc.

Chiều.

Ta ra sân phủ.

Không ai cản. Hai hộ vệ cửa sân đông chỉ cúi đầu. Rõ ràng hắn đã dặn: phu nhân mới đi đâu tuỳ.

Ta đi qua sân giữa. Kiếm phòng đóng, hắn đã tập sáng. Không vào.

Sân trước rộng hơn ta tưởng. Hai cây bách già cạnh cửa chính, tán che nửa mái. Sáu bậc đá lên đại môn. Ám vệ ngày ta đếm được: bốn ở đại môn, hai ở mỗi cửa phụ, ba trên chòi canh. Mười hai. Đêm chắc gấp đôi, có thể hơn.

Không dễ trốn.

Ta đi vào sảnh lớn nối sân trước và sân giữa. Sảnh rộng, treo hai bức tranh trên tường bắc. Bên trái tranh mới, vẽ Trấn Nam vương phủ toàn cảnh. Bên phải tranh cũ hơn, khung gỗ đàn, mặt lụa ố nhẹ theo thời gian.

Ta bước tới bức bên phải.

Vẽ một người phụ nữ trung niên. Áo phi tần cao cấp, vải gấm ngọc bích, thêu chỉ vàng. Tóc buộc kiểu vương phi, cắm trâm phượng bạc. Ngồi trên ghế thấp. Trong lòng bà, một em bé gái chừng ba tuổi. Bé mặc áo hồng nhạt, tóc mảnh chưa dài đến vai. Trong tay bé cầm một cánh kẹp bướm ngọc trắng, khắc hoa mai chìm sáu cánh.

Ta đứng.

Ba khắc.

Ngón trỏ ta giật một cái. Nhẹ. Không kiểm soát được.

Cùng phản xạ như đêm qua.

Ta không rời mắt khỏi tranh.

Mặt bà mẹ. Mắt hạnh dài, mí đôi. Miệng hơi mím, cười mà không hết. Có nét buồn giấu trong khoé. Ta không nhớ mặt này.

Không nhớ.

Nhưng ngón trỏ giật.

Ngoài kia có tiếng ngựa chạy qua đường cái ngoài phủ. Vọng vào sảnh một khắc rồi tắt.

Tiếng bước sau lưng. Xuân Lan.

“Phu nhân đứng bên tranh lâu. Nô tì kể cho phu nhân nghe được không?”

Ta không quay. “Kể.”

“Đây là tiền Vương phi Ngô thị. Vợ chú Vương gia đương thời, Phó vương Trấn Nam Diệp Trọng Hoà. Cả hai Phó vương và Vương phi chết mười lăm năm trước. Phó vương bệnh đột tử. Vương phi và con gái ba tuổi bị Ám Các sát thủ giết ở quê Ám Nam sau đó nửa năm. Vương gia đương thời khi ấy tám tuổi, mấy năm sau lên phủ Trấn Nam thay chú. Đến năm mười chín tuổi Vương gia đi Ám Nam tra hiện trường cũ, tìm được hai vật của Ngô Vương phi. Vẽ tranh này sau khi về.”

Ta không quay. “Con gái ba tuổi tên gì?”

Xuân Lan im.

“Nô tì chưa nghe Vương gia nhắc tên. Chỉ nghe Vương gia nói: muội muội ba tuổi.”

Ta gật một cái.

“Ta về phòng.”

Đêm ngày một.

Ta ngồi bên án. Cánh ngọc trên bàn. Bức tranh trong đầu.

Nếu cánh ngọc trong tranh và cánh trên bàn ta là một, hắn nhân danh biểu ca. Nhưng vẽ tranh giả không khó. Nha đầu Từ Nguyệt có thể là kẻ được hắn dặn kể đúng chỗ ta đi qua. Cả cái sảnh có thể là bố cục cho ta thấy.

Chưa đủ.

Không ngủ. Ngồi bên án đến canh ba.

Ngày hai.

Đêm.

Ta thử.

Không phải trốn thật. Trốn để xem có ai theo. Nếu hắn nói thật không truy, chỉ có ám vệ thường. Nếu hắn nói dối, ám vệ tinh nhuệ sẽ chặn ta ba trượng ngoài phủ.

Canh ba. Đèn hành lang cạn dầu, sáng nửa. Ta không đi cửa chính. Đi cửa sổ. Cửa sổ mở ra vườn sau nhỏ, có giếng và một cây hoa mai lùn cong về phía đông.

Trèo lên bậu. Nhảy xuống. Chạm đất không tiếng.

Đi qua vườn. Ra tường phía bắc, thấp nhất, ba trượng. Ta cấp bốn Ám Các, ba trượng leo trong hai nhịp thở.

Leo. Nhảy xuống bên ngoài.

Đứng thẳng.

Có tiếng bước.

Hắn bước ra từ bóng cây bên đường. Bốn hộ vệ theo sau, không rút kiếm, không thủ. Cách ta ba bước, dừng.

Áo bào tím thẫm. Vai băng gấm trắng chưa thay. Trong tay hắn cầm gì đó, không lộ ra.

“Vô Nghi. Ta biết ngươi ra.”

Ta không đáp.

“Nếu ngươi đi, ta không truy.”

Ta không đáp.

Hắn ngừng nửa nhịp. Giọng vẫn bình.

“Nhưng Ám Các đang chờ ngươi ở cổng nam thành. Ba sát thủ cấp năm. Ta cho người theo dõi từ chiều. Họ biết ngươi bị bán, họ nghi ta phóng ngược ngươi làm nội gián. Ngươi về là họ giết trước hỏi sau.”

Ta khựng.

Ba sát thủ cấp năm. Ta cấp bốn. Không thắng nổi một, đừng nói ba.

Nếu hắn nói thật, Ám Các thật sự đã có chỗ. Nếu hắn nói giả, hắn có thể bố ba người giả ở cổng nam để dụ ta về phủ.

“Vương gia. Ngài chứng minh sao?”

Hắn đưa vật trong tay ra. Mảnh vải đen cắt vuông, cạnh sáu tấc. Ở góc thêu chữ Ám nhỏ bằng lụa đen.

Dấu áo Ám Các cấp năm. Đeo bên trong tay áo, chỉ chưởng môn và cấp năm biết. Ta cấp bốn còn không đủ tuổi được thấy trực tiếp, chỉ nghe kể trong buổi huấn.

Ta cầm. Vải thô Ám Nam, chỉ thêu bằng lụa Chân Định, mẫu chữ chỉ Ám Các mới có.

Không giả được. Không ai ngoài Ám Các biết mẫu chỉ này.

Nhưng nếu hắn có cách lấy được…

Ta hỏi. “Người của Vương gia lấy được?”

“Sát thủ Ám Các theo dõi phủ ta ba tháng nay. Chúng ta bắt được một hôm mưa. Y tự cắn lưỡi trước khai. Đây là dấu áo của y. Xác giao lại cho Ám Các theo lệ cũ, ba ngày sau chưởng môn xác nhận. Nếu ngươi muốn kiểm, sáng mai ta gọi Lang Cao xuống hầm hồi lời cho ngươi nghe.”

Lang Cao. Hộ vệ tin cẩn. Ta chưa gặp mặt, chỉ nghe Xuân Lan nhắc tên khi kể phủ.

Ta gấp mảnh vải. Cất vào tay áo.

“Không cần.”

Hắn gật.

“Về đi. Ba ngày nữa ta kể toàn bộ. Nếu ngươi không tin, sáng ngày thứ tư ta cho tám hộ vệ đưa ngươi ra khỏi Nam Kinh, đường qua ải Tây Bắc. Ám Các không với tay đến đó. Đủ chưa?”

Ta gật một cái nhỏ.

Hắn lùi hai bước. Bốn hộ vệ theo, quay lưng đi trước.

Ta leo tường về. Vào tân phòng bằng cửa sổ. Đóng lại. Không tiếng nào theo sau.

Ngồi trên giường. Vai lại ngâm ngẩm, leo tường lần nữa động vết thương.

Ám Các thật sự chờ ta ở cổng nam.

Có nghĩa hắn tính từ trước ta có thể trốn. Đã chuẩn bị phòng bị. Không phải dụ ta trốn để bẫy, mà đã bẫy ta ở lại bằng cách chặn đường về.

Nhưng hắn chặn đường vì thương ta không muốn ta chết, hay vì cần ta còn sống cho việc riêng?

Chưa phân biệt được.

Ngày ba.

Ta không ra khỏi phòng.

Ngồi bên án cả ngày. Cánh ngọc trên bàn. Mảnh vải Ám Các trong tay áo. Bức tranh Ngô Vương phi trong đầu.

Xuân Lan mang cơm sáng, ta ăn. Trưa, ta ăn. Chiều mang trà, ta uống. Không hỏi gì thêm. Y không hỏi ngược lại. Ám vệ trong phủ có võ, nha đầu không có võ nhưng có quy, đây là quy chuẩn nha đầu Từ Nguyệt.

Trong đầu ta cân đối.

Hắn có ba năm điều tra ta. Đã biết ta là ai. Nếu bẫy, bẫy lâu rồi, không cần chờ đêm rằm tháng ba mới ra tay.

Hắn không động ta đêm đầu. Không ép ta khai. Cho ta cửa không khoá. Đưa cánh ngọc vật ta cảm giác quen mà không nhớ.

Hắn chặn Ám Các ở cổng nam, cứu ta khỏi bị giết. Có thể chỉ để giữ ta cho mục đích riêng. Nhưng nếu chỉ cần giữ, không cần cho cửa không khoá.

Cân về phía hắn không phải bẫy.

Vẫn có thể là bẫy tinh vi.

Ta không tin. Chưa có bằng chứng cứng ngoài lời hắn, cảm giác ngón tay giật, và một tranh cũ.

Đêm ngày ba.

Bên án. Đèn dầu leo. Đêm im. Ngoài rèm tân phòng, tiếng dế đã bớt, mùa rằm tháng ba dế còn ít.

Ta cầm cánh kẹp bướm ngọc.

Lần đầu trong ba ngày.

Đặt trên tay. Nhìn.

Ngọc tuyết trắng nguyên khối. Hoa mai chìm sáu cánh, khắc tinh xảo, mỗi cánh sâu nửa phân. Dài hai tấc. Nhẹ. Trong lòng bàn tay như cánh bướm thật, không có trọng lượng của ngọc bình thường.

Ngón trỏ ta chạm cánh mai chìm ở đầu.

Quen tay.

Không phải cảm giác nhìn. Cảm giác chạm.

Ngón trỏ này đã chạm cánh này. Không nhớ khi nào. Nhưng ngón trỏ nhớ.

Ta đặt xuống bàn.

Ba ngày qua ta thấy. Hắn không động ta, không ép ta, không thúc ta. Hắn có ba năm điều tra ta. Nếu bẫy, đã bẫy lâu.

Ta không tin.

Nhưng ta muốn biết.

Cánh ngọc trắng trong lòng bàn tay ta có trọng lượng của một cái tên ta chưa được đặt lần nào.

Sáng mai ta hỏi.