Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ
Chương 3: Bốn Năm Im Lặng
Sáng canh mão ngày thứ tư, ta bước ra tân phòng lần đầu ban ngày.
Sương chưa tan. Đá sân ẩm dưới đế giày mượn. Nha đầu Xuân Lan mang khay trà đi ngang, thấy ta, khựng nửa nhịp. Cúi đầu bước tiếp. Không hỏi. Không thúc.
Ta đi qua sảnh lớn.
Bức tranh cũ vẫn treo giữa hai cột gỗ. Ngô thị và em bé ba tuổi. Cánh kẹp bướm ngọc trong tay em bé nhỏ đến mức phải đứng gần mới thấy nét khắc hoa mai. Ta không dừng lâu. Đi tiếp.
Kiếm phòng riêng của Vương gia ở sân trong, sát khóm trúc. Ta nghe tiếng kiếm chém gió trước khi thấy y. Nhịp đều. Ba chém, một dừng. Ba chém, một dừng.
Ta đứng ngoài rèm quan sát.
Y mặc áo trong màu chàm, không mang áo bào. Vai trái vẫn quấn gấm trắng. Chỗ ta ghim kim găm đêm rằm. Vết thương chưa lành. Nhưng y không né tay đó khi chém.
Kiếm phong của y không hoa mỹ. Không có động tác thừa. Mỗi chém là một huyệt. Cổ. Tim. Đùi trong. Chỗ nối vai. Ta đếm bảy huyệt trong bảy nhịp. Đủ giết bảy người.
Ám Các huấn ta mười lăm năm. Cấp bốn. Cao nhất là năm.
Y cấp năm.
Nếu đêm rằm y không cố ý để hở, ta không đâm được vai y. Ta biết bây giờ. Đêm đó ta không biết.
Y ngừng. Không quay đầu.
“Vô Nghi. Ngươi đến.”
Ta bước vào rèm. Không đáp.
Y đưa kiếm cho Lang Cao đứng góc phòng. Lang Cao chắp tay lui. Cửa gỗ khép lại sau lưng. Chỉ còn hai người.
Y ngồi xuống bên án. Rót một chén trà. Đẩy sang ta. Ta không cầm.
“Vương gia. Ta muốn nghe.”
Y nhìn ta ba nhịp thở. Không dài. Không ngắn. Vừa đủ để ta biết y đã chuẩn bị lời từ lâu.
“Ngươi ngồi. Ta kể chậm. Ngươi hỏi bất cứ lúc nào.”
Ta ngồi xuống đối diện. Cách y một mặt án gỗ. Bên khuỷu tay ta, một vệt nhựa trúc khô còn dính từ hôm nào, ai đó chưa lau. Ta chú ý vào vệt nhựa. Không nhìn mắt y.
Y bắt đầu.
“Ta tên Diệp Chiêu. Con đích trưởng Diệp gia. Cháu ruột Diệp Trọng Hoà, tiền Phó Trấn Nam vương.”
Ta gật một lần. Ám Các dạy: nghe kẻ khai không ngắt.
“Năm ta tám tuổi, chú ta chết. Cả gia tộc tin ông chết vì bệnh đột tử. Chỉ có ba người biết không phải. Trịnh phi dì họ ta. Ngô vương phi thím ta. Và ta.”
Y hớp một hớp trà. Đặt chén xuống. Tiếng sứ chạm gỗ khô.
“Ta là kẻ đâm chú ta.”
Ta không phản ứng. Trong đầu ta đo khoảng cách. Ba bước từ chỗ ta ngồi đến cửa. Bốn bước đến cửa sổ. Nếu y điên loạn giữa câu, có chỗ thoát. Ám Các dạy: nghe kẻ tự thú không tin lời. Tin phản xạ.
Y nhìn ta. Sắc mặt không đổi.
“Sáng hôm đó Trịnh phi cho ta uống trà. Trong trà có thuốc. Không phải thuốc mê. Là thuốc gây điên loạn một khắc, sau đó xoá ký ức khắc ấy. Ám Các cũng dùng thuốc này. Ngươi biết.”
Ta biết. Ám Các cấp ba trở lên đều học pha loại này. Nội bộ gọi “trắng khắc”. Một khắc trắng.
“Trịnh phi dẫn ta vào phòng chú. Đưa cho ta kiếm thật của cha ta. Cha ta để kiếm ở giá riêng, không cho ta cầm. Nhưng Trịnh phi đã lấy trước. Bà đưa vào tay ta. Ta không nhớ ta đã cầm. Ta chỉ nhớ tỉnh dậy trong phòng mình, tay áo có máu, không nhớ vì sao.”
“Chú ta bị Trịnh phi bỏ độc tê liệt trong chén trà buổi sáng. Không kháng cự được đứa cháu tám tuổi cầm kiếm.”
Im. Ngoài rèm, một con chim sẻ đậu xuống mái ngói kêu ba tiếng rồi bay đi.
“Bốn năm sau, Trịnh phi chết. Có người đầu độc bà. Ta không biết là ai. Đến bây giờ ta vẫn không biết.”
Y nghỉ. Rót thêm trà. Không hỏi ta. Không đợi ta phản ứng. Cứ kể.
“Từ mười hai tuổi ta bắt đầu mơ đêm. Mơ tay ta cầm kiếm đâm chú. Tỉnh dậy nghĩ chỉ ác mộng. Nhưng có mảnh nhỏ ký ức không phải mơ. Ta biết. Ta không dám tra.”
Y ngừng lâu hơn.
“Bốn năm. Từ mười hai đến mười lăm. Ta biết có gì lạ. Ta chọn im lặng. Không hỏi cha ta. Không hỏi ai. Không tra sổ sách. Bốn năm ta để cha ta tin em ruột mình chết vì bệnh. Bốn năm ta để hồn chú ngủ dưới đất mà không ai biết chú bị giết. Ta là kẻ đồng loã bằng bất hành động.”
Lần đầu trong buổi kể, giọng y có một chỗ hơi thấp. Không lệch. Chỉ hơi thấp.
“Ta không tha được cho ta chỗ này. Không phải chỗ đâm chú tám tuổi bị ép. Chỗ đó ta hiểu ta không có lỗi tự do. Chỗ ta có lỗi tự do là bốn năm chọn im lặng vì sợ mình là kẻ giết. Bốn năm đó ta đã lớn đủ để tra mà ta không tra.”
Ta ngồi im.
Ngón trỏ ta không giật lần nào. Trong đầu ta ghi. Chuyện y kể khớp từng khúc. Trắng khắc là thuốc thật. Trịnh phi có động cơ: đưa con cháu Trịnh gia vào thay Diệp gia sau khi phủ tuyệt tự. Đứa cháu tám tuổi cầm kiếm là bằng chứng chôn được. Nhưng ta chưa có vật chứng. Chỉ có lời y.
Y không đợi ta gật hay lắc. Tiếp.
“Mười lăm tuổi ta dám điều tra. Mười bảy tuổi ta ghép được chuỗi. Trịnh phi đã chết ba năm, không tra thêm được. Nhưng ta biết mình từng cầm kiếm đâm chú. Ta chấp nhận.”
“Mười chín tuổi ta tra tiếp về thím ta. Ngô vương phi. Sáu tháng sau khi chú chết, bà bỏ Nam Kinh về quê Ám Nam với con gái ba tuổi. Con gái tên Vô Nghi. Sáu tháng sau nữa, Ám Các đột kích nhà bà. Giết bà. Bắt con gái ba tuổi đi.”
Ngón trỏ ta giật một cái. Nhẹ. Không kiểm soát được.
Y không thấy. Hoặc y thấy mà không nói.
“Ta tra được hiện trường cũ nhà bà. Dưới sàn gỗ bí mật phòng ngủ, ta tìm được hai vật. Cánh kẹp bướm ngọc trắng phải khắc hoa mai chìm sáu cánh. Và khăn tay lụa trắng tẩm nước hoa trầm hương Diệp gia.”
“Cánh trái, thím ta đã tặng con gái ba tuổi trước khi rời Nam Kinh. Cánh phải và khăn tay, thím giấu dưới sàn.”
“Ta giữ cả hai vật sáu năm. Trong hộp gỗ đàn trong tủ phòng ngủ ta.”
Ta biết cánh trái y đưa ta đêm rằm. Ta không nói.
“Hai mươi mốt tuổi ta bắt đầu tra Ám Các. Ám Các có một sát thủ nữ tên Kỷ Vô Vi mã số Ám Nhị Thập Ba. Mười tám tuổi. Cấp bốn. Trùng khớp tuổi Vô Nghi con thím ta nếu còn sống.”
“Hai mươi hai tuổi ta lập kế. Ta thuê chính ta qua trung gian gia truyền Diệp gia. Yêu cầu Ám Các cho sát thủ nữ trẻ nhất còn sống. Trả cao hơn giá thị trường ba nghìn lượng. Ám Các không tra được ai thuê. Chỉ có Vô Nghi mười tám tuổi khớp yêu cầu.”
“Đêm rằm tháng ba ngươi vào phủ. Ta chờ ba năm. Ta chuẩn bị ba năm. Ta bắt sống ngươi. Không giết.”
Y ngừng. Không nhìn ta lâu.
“Ta muốn cứu ngươi khỏi Ám Các. Đồng thời trả cha ngươi. Chú ta. Dù không ai trả được.”
“Ta biết ta có tội. Không phải tội giết chú tám tuổi bị ép. Tội là bốn năm từ mười hai đến mười lăm ta biết có gì lạ mà chọn im lặng không tra. Bốn năm đó ta đồng loã bằng bất hành động. Đó là tội ta không tha cho mình được.”
“Ta không xin ngươi tha. Ta chỉ xin cho ta cứu ngươi.”
Im. Lâu hơn ba nhịp. Lâu hơn năm nhịp.
Một cánh trúc khô rơi xuống mái ngói kiếm phòng, lăn chậm, rơi tiếp xuống đá sân. Không ai nhặt.
Ngoài rèm, gió lùa lá trúc kêu khô. Trong phòng, khói trầm từ lư đồng trên án bay lên chậm. Không phải mùi trầm gia truyền Diệp gia. Là trầm thường ngày, có vị hắc.
Ta nghĩ.
Chuyện y kể có mạch. Từng khúc chặt vào từng khúc. Trịnh phi có động cơ chính trị rõ. Trắng khắc là thuốc thật, Ám Các dạy trong hồ sơ nội bộ ba mươi năm (ta được xem ba lần khi cấp lên bốn). Ngô vương phi bỏ Nam Kinh về quê Ám Nam là chi tiết trùng đúng năm Ám Các nhận hợp đồng thứ mười ba, con số ta còn nhớ vì Ám Các mất ba sát thủ trong nhiệm vụ đó.
Nhưng mạch không phải bằng chứng.
Y có thể là bẫy Ám Các dụ ta khai. Nếu Ám Các nghi ta bị bắt sống chưa xoá óc hoàn toàn, họ có thể cắm người từ lâu vào phủ y để dụ. Chuyện chi tiết đủ để làm ta tin. Kẻ giỏi bẫy không sơ hở.
Ta không có bằng chứng để phân biệt bẫy và thật.
Chỉ có cánh kẹp bướm ngọc trên bàn tân phòng ta. Cánh nhỏ. Cảm giác quen tay. Không đủ.
Ta ngước.
“Vương gia. Ta cần bằng chứng. Không phải lời.”
Y gật.
“Ta biết.”
Y đứng dậy. Đi đến giá kiếm ở góc phòng. Tháo dây buộc chuôi kiếm khác, chuôi có khắc mai vàng cũ hơn. Y giơ ra cho ta thấy.
“Kiếm này của chú ta. Diệp Trọng Hoà. Cha ta để lại cho ta sau khi chú chết. Ta giữ mười lăm năm. Đêm rằm ta không cầm kiếm này khi ngươi vào, vì ta không nỡ để chú thấy ta bị đâm bởi con gái chú.”
Ta nhìn chuôi kiếm. Mai vàng khắc chìm. Không giả được. Nét khắc cũ, phai mòn ba chỗ ở đầu chuôi chỗ tay đàn ông trung niên hay cầm. Không phải chuôi kiếm mới làm lại.
Nhưng đây cũng chưa phải bằng chứng ta là con Trọng Hoà. Chỉ là bằng chứng Diệp Trọng Hoà có tồn tại và có kiếm.
Y đặt kiếm về chỗ. Chuôi va giá gỗ kêu một tiếng khô.
“Ba ngày nữa ta đưa bằng chứng chính. Ba ngày ngươi ở tân phòng. Không phải giam. Là để ta chuẩn bị.”
“Chuẩn bị gì?”
Y không đáp lâu. Hớp trà. Đặt chén xuống lần thứ ba.
“Hộp gỗ đàn trong tủ phòng ngủ ta. Trong hộp có ba vật. Ta phải xin phép cha ta trước khi để người ngoài xem. Cha ta chết năm năm nhưng bài vị còn. Ta ba ngày đọc kinh. Xin phép. Sau đó đưa ngươi xem.”
Không phải câu ta đợi. Nhưng chi tiết y đưa thật hơn câu tổng quát. Kẻ bẫy không nói xin phép bài vị. Kẻ bẫy nói “sẵn sàng bất cứ lúc nào”.
Ta gật.
“Ba ngày.”
Ta đứng dậy. Y không đứng theo. Vẫn ngồi bên án. Chén trà y đẩy sang ta lúc đầu, ta không uống, vẫn nằm nguyên chỗ. Nước đã nguội, mặt trà có một vòng váng mỏng.
Ta ngập ngừng nửa nhịp. Một câu hỏi nữa mọc lên trong đầu, không kìm được.
“Vương gia.”
Y ngước.
“Nếu ba ngày sau bằng chứng của ngài không đủ, ta sẽ đi. Ám Các hay không Ám Các. Ngài có giữ ta không?”
Y nhìn ta lâu hơn ba nhịp. Không nhanh trả lời.
“Không giữ. Ta đưa ngươi ra khỏi Nam Kinh bằng ba hộ vệ tin cẩn nhất phủ. Đi đường thương buôn muối gia truyền của Diệp gia, ba ngày đến Trường An. Ám Các không truy được. Đó là điều ta hứa.”
Ta gật. Không nói cảm ơn. Sát thủ không cảm ơn.
Ta ra khỏi kiếm phòng. Lang Cao đứng ngoài rèm. Y chắp tay khi ta đi qua. Ta không đáp.
Ta đi trở về phía tân phòng ta. Qua sảnh lớn.
Bức tranh cũ vẫn treo giữa hai cột gỗ.
Ta dừng.
Không phải như lần trước. Lần trước ta nhìn cánh kẹp bướm ngọc trong tay em bé. Lần này ta nhìn mặt.
Người phụ nữ trong tranh: mắt hạnh dài, mí đôi rõ. Sống mũi cao thanh tao. Miệng nhỏ. Cằm nhọn. Dáng ngồi thẳng lưng vương phi.
Em bé bên cạnh: mắt hẹp sắc, mí đơn. Sống mũi thẳng nhưng không cao. Miệng rộng hơn mẹ. Cằm hơi vuông.
Ta đưa tay sờ mặt mình. Mắt hẹp sắc. Mí đơn. Cằm vuông. Đầu ngón tay ta chạm gò má, thấy da lạnh hơn bình thường. Sương sớm chưa tan hết trong người.
Ta không giống người phụ nữ trong tranh. Không một nét.
Nếu ta là con bà, ta phải có nét giống bà. Trẻ ba tuổi huyết mạch mẹ thường trội hơn huyết mạch cha ở tuổi ấy. Ám Các dạy: giết nhầm trong cùng dòng máu, cách phân biệt nhanh là nhìn mặt trẻ dưới năm tuổi.
Ta không giống bà.
Nhưng em bé trong tranh giống ta. Cùng mắt hẹp mí đơn. Cùng cằm vuông. Cùng dáng nhỏ khô. Cả kiểu tay em bé cầm cánh ngọc trắng, ngón cái đè ngón trỏ, cũng giống cách tay ta đang siết vào tay áo lúc này.
Vậy em bé giống ai?
Trong tranh không có ai khác. Chỉ có bà và em bé. Người vẽ không vẽ cha. Vì cha đã chết trước khi tranh được vẽ. Ta hiểu ra chỗ này chậm hơn một nhịp thở. Nếu Ngô vương phi bỏ về Ám Nam sáu tháng sau khi chồng chết, đến khi con gái ba tuổi, tranh này là tranh vẽ sau khi chồng đã đi. Người vẽ không có mẫu cha để vẽ.
Ta đứng lâu. Ngón trỏ ta không giật lần nào. Trong đầu ta đếm.
Ám Các dạy: kẻ giống cha không giống mẹ, thường là con của cha có huyết mạch trội. Cha đó phải có mặt riêng. Mắt hẹp. Mí đơn. Cằm vuông. Và một nét nữa Ám Các không dạy nhưng ta biết từ nghề: dáng nhỏ khô của trẻ con thường theo cha có võ. Đàn ông cầm kiếm nhiều đời, con gái sinh ra khung xương gọn.
Diệp Trọng Hoà. Tiền Phó Trấn Nam vương. Người y vừa kể là chú y. Người ta chưa từng thấy tranh. Người cầm kiếm chuôi mai vàng mà y giữ mười lăm năm không cầm đêm rằm khi ta vào.
Xa cuối sảnh, Xuân Lan đang lau bậc thềm. Tiếng khăn ướt kéo trên đá xoà xoà đều.
Ta không nghe rõ. Trong đầu ta chỉ có một câu.
Có thể… cha ta?