Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ
Chương 4: Bức Tranh Cũ
Ba ngày trôi qua. Ta không ra khỏi tân phòng.
Trên án là cánh kẹp bướm ngọc y đưa đêm rằm. Ba ngày ta nhìn. Ba ngày cánh không đổi. Ngọc tuyết trắng, hoa mai chìm sáu cánh, nhỏ bằng đốt ngón út. Đặt trên một mảnh lụa xanh mờ. Đèn dầu đêm chiếu qua, ngọc hắt lên trần một vòng sáng nhạt. Vòng sáng ấy không giúp ta nhớ. Cũng không giúp ta quên.
Xuân Lan bưng cơm vào. Đặt xuống án. Không hỏi. Ngày thứ nhất ta ăn hai bữa, ngày thứ hai một, ngày thứ ba không ăn. Bụng có tiếng gọi nhưng không phải cái đói của mười lăm năm huấn đêm không cơm. Là cái đói khác. Cái đói không gọi tên được.
Ngón trỏ ta cứ mỗi lần rảnh lại tìm đến cánh ngọc. Không cầm lên. Chỉ chạm. Chạm rồi rút. Ám Các dạy: khi tay có phản xạ mà óc không hiểu, đó là dây thần kinh nhớ trước.
Óc ta không nhớ. Tay ta biết.
Đêm thứ hai ta mơ. Không rõ hình, chỉ rõ mùi. Mùi ngọt sâu, có gỗ, có hoa nào ta không gọi được tên. Tỉnh dậy còn thoảng mùi trên gối. Ta ngồi dậy giữa canh, hít lần thứ hai. Không còn. Mùi đó chỉ có trong mơ. Ta không biết mơ lấy mùi ấy từ đâu ra, vì mười lăm năm Ám Các đốt gỗ dâu hôi thay hương, ta không có mùi ngọt nào để nhớ.
Sáng ngày thứ tư sau đêm y kể, ta dậy sớm. Cột lại tóc. Không phải kiểu sát thủ ngược lưng nữa, chỉ búi đơn thấp. Đi ra khỏi phòng.
Sảnh chính vương phủ Trấn Nam vào canh mão còn chưa có người. Ám vệ ban ngày mười hai, đêm hai mươi. Ta đã đếm hôm ngày một. Đi qua ba hàng cột gỗ đen dầu bóng, mùi sáp bôi cột còn mới. Bức tranh cũ treo trên vách bắc, khung gỗ đàn khảm ngọc, cao gần bằng đầu ta.
Ta đến. Đứng đối diện tranh. Ngồi xuống bậc đá cuối vách.
Người phụ nữ trong tranh mặc áo phi tần tím thẫm, cổ áo thêu mai chỉ vàng. Tóc buộc kiểu vương phi, một trâm dài đen. Mắt hạnh mí đôi, dáng thanh cao, tay bà đặt trên vai đứa bé. Đứa bé chừng ba tuổi. Mắt hẹp, mí đơn, lông mày mảnh không giống mẹ. Tay đứa bé cầm một cánh kẹp bướm ngọc. Đúng cánh trên án phòng ta lúc này.
Ta ngồi một canh giờ.
Không phải nhìn tranh. Là nhìn tay đứa bé.
Cánh trong tay đứa bé cầm ngược. Không phải cầm để đeo. Cầm để chìa cho ai đó xem. Ngón cái đè lên hoa mai, ngón trỏ đỡ dưới cánh, ba ngón còn lại khép. Đúng cách cầm một vật quý trẻ con biết là của mình mà chưa biết vì sao. Ta biết cách cầm ấy. Ta cầm kim găm y đâm y đêm rằm bằng đúng ba ngón khép ấy, chỉ khác cổ tay xoay ngược.
“Nếu ta là đứa bé này, tại sao Ám Các bắt cóc riêng ta? Ngũ Đại loạn, trẻ mồ côi khắp Nam Kinh. Bắt trẻ mồ côi dễ hơn. Không ai lần theo được. Vì sao chọn con vương phi?”
Câu này không có đáp. Ta xoay câu khác.
“Nếu ta không phải đứa bé này, tại sao vương gia lại vẽ tranh treo giữa sảnh trước khi ta tới? Y không biết đêm rằm ta sẽ ra tay. Y biết. Ba năm y theo dõi. Y treo tranh nghĩa là chờ ta thấy tranh.”
Cả hai câu cùng dẫn về một chỗ.
Nắng qua rèm sảnh soi vào vai tranh. Bụi bay lên, ta nhìn thấy. Bụi trong không khí vương phủ không bao giờ nhiều, nha đầu lau ngày ba lần. Bụi này là bụi cũ, bụi khung tranh, bụi mà cây phất trần không với tới sau khung. Bụi mười lăm năm. Y giữ tranh mười lăm năm.
Chân ta tê. Ta không đứng dậy.
Ở góc trên trái bức tranh có một vết vàng bằng đầu ngón, không phải mực, không phải bụi. Vàng nhẹ, hơi lan. Có thể là dấu tay. Có thể một đứa trẻ mười một tuổi đi coi lại nhà cũ nơi mẹ mình bỏ về quê, tối trở lại đứng dưới tranh, ngón tay chạm góc mà không lau. Ta không biết. Ta chỉ ghi.
Xuân Lan đi qua sảnh, thấy ta ngồi bậc đá, dừng. Không nói. Rót một chén trà, đặt bên ta. Rồi lui.
Chén trà bốc hơi ba lần. Ta không uống.
Đến khi mặt trời lên đỉnh, ta đứng dậy. Đầu gối kêu một tiếng khô. Sát thủ cấp bốn Ám Các cũng có đầu gối cứng khi ngồi lâu. Ta đi tìm Xuân Lan.
“Nha đầu. Ta muốn xin xuống kho vũ khí phủ. Ta muốn lấy đôi giày ta mang đêm rằm.”
Xuân Lan không hỏi vì sao. Chỉ gật.
Kho vũ khí ở sân sau, cách tân phòng ba lối. Cửa đá dày, hai ổ khoá đồng. Xuân Lan mở, đưa cho ta cây đèn dầu nhỏ. Đứng ngoài cửa đợi.
Trong kho lạnh. Mùi sắt xộc trước. Rồi mùi dầu tra kiếm lẫn mùi vải cũ mốc. Trên giá gỗ xếp áo bào cũ. Kiếm gãy. Cung buông chùng dây. Ở góc, một hộp gỗ vuông có dán mảnh giấy viết ba chữ Hán: Ám Nhị Thập Ba.
Ta ngồi xổm xuống. Mở hộp.
Bên trong: đôi giày sát thủ đen của ta. Đế mỏng, mũi cứng. Bên cạnh: một sách kim găm dài năm tấc, lá đồng mỏng, mỗi lá gấp đôi. Y đã lấy đi năm cây. Còn ba cây trong đế giày phải. Đúng chỗ ta giấu mười lăm năm.
Ta lật đế giày trái. Bấm mối chỉ giấu bên trong. Đế bật lên. Trong lớp đế đôi có một ngăn dày một phần tư tấc.
Trống.
Ta cầm giày lên đèn dầu, soi. Không có gì ngoài lớp lót vải đen mòn. Vải này ta thay đôi thứ ba năm mười ba tuổi, sau khi đôi thứ hai bị máu mục tiêu ăn nát. Ta nhớ đêm ấy. Không nhớ trước đó ai dạy ta may lớp lót.
Ám Các không cho ta giữ đồ vặt. Kỷ vật là gánh nặng, mà sát thủ không được gánh gì. Kiểm đồ mỗi năm. Kim găm cứu mạng được, thuốc mê được, ngọc trẻ con thì không.
Nhưng tay ta lúc này đây, ngón trỏ vừa lật đế, biết phải bấm chỗ nào. Cơ ngón nhớ động tác giấu ai đó dạy nó ba tuổi.
Ai dạy?
Không phải Ám Các. Ám Các dạy ta giấu vũ khí, không dạy giấu ngọc.
Ta đóng đế lại. Cầm đôi giày ra khỏi kho. Trả đèn cho Xuân Lan. Nha đầu đóng cửa đá sau lưng ta, khoá lại. Tiếng khoá đồng va đá vang một tiếng ngắn. Ta bước qua sân sau, nắng chói đỉnh đầu, không có bóng cây. Bàn chân ta đếm bước theo phản xạ: hai mươi bảy bước từ kho về cửa nam sân trong, năm mươi mốt bước từ cửa nam đến tân phòng. Ta không cần nghĩ để đếm. Cơ chân đếm giùm óc.
Chiều đó ta ngồi bên án tân phòng. Cánh ngọc bên phải, đôi giày bên trái. Ta lấy ba cây kim găm trong đế giày phải, xếp thành hàng trên án. Ba cây lấp lánh dưới đèn dầu. Lá đồng đã mòn ở đầu. Đầu kim ngâm thuốc mê. Ám Các loại số ba: thuốc gây mê hai canh giờ, không giết.
Ta cầm một cây. Đưa lên gần cánh ngọc. So sánh: kim găm là tay ta hai mươi mốt tuổi ngày Ám Các nhét vào đế giày lần đầu. Cánh ngọc là tay ta ba tuổi giấu mà không có ai chứng kiến.
Hai vật cùng chỗ. Cùng một nếp gấp trong đế.
Nếp gấp không nằm sai lệch.
Ta đặt kim xuống.
Ngày thứ tám, thứ chín trôi qua. Ta không ra sảnh nữa. Ta ngồi trong phòng. Cánh ngọc trên án. Đôi giày dưới giường. Ba cây kim găm ta cất lại vào đế.
Y không đến. Ba ngày y không đến. Chỉ Xuân Lan bưng cơm.
Ta ăn ít. Ta nghĩ nhiều.
“Y đưa cánh ngọc đêm rằm. Y có tranh vẽ Ngô vương phi treo mười lăm năm. Y kể toàn chuỗi ba năm điều tra. Ba mảnh khớp: cánh, tranh, lời. Nhưng ngọc ngự tứ Đại Nam hiếm không tuyệt. Tranh vẽ được. Lời kể xây được. Ba mảnh khớp không có nghĩa là thật. Có thể một mảnh đủ để làm giả hai mảnh còn lại.”
Ta cần một mảnh không làm giả được.
Ám Các dạy: một mảnh không làm giả là một mảnh có mùi. Mùi không giả được. Mùi ăn vào gỗ, vào vải, vào ký ức mười lăm năm không nhòe.
Y có gì có mùi?
Ta không biết. Nhưng ta có cách hỏi. Không hỏi bằng miệng.
Đêm ngày chín, canh hai, ta nằm nghe. Ngoài rèm tân phòng, một ám vệ đi qua mỗi khắc. Bước nhẹ nhưng chân trái nặng hơn phải. Đây là ám vệ mới, chưa quen ca đêm. Ám Các huấn: nghe bước chân ba đêm đủ vẽ bản đồ tuần tra. Ta đã nghe chín đêm.
Ta đứng dậy. Cột tóc chặt. Mặc áo lụa xanh sáng nhất trong tủ, không phải áo tối của sát thủ. Nếu bị bắt lần hai, ta không muốn bị bắt như sát thủ. Ta muốn bị bắt như đàn bà tò mò.
Đêm ngày mười, canh ba, ta trèo qua cửa sau. Không phải cửa sổ như đêm ngày hai. Cửa sau nhỏ hơn, khuất góc, hai ám vệ đi qua mỗi khắc. Ta nhớ nhịp. Đi ra được.
Tường phía đông vương phủ cao ba trượng, ốp gạch xám, đỉnh có kim khảm chống trèo. Không phải cản người có võ. Ta leo lên trong ba nhịp thở. Đứng thẳng trên đỉnh.
Gió đêm mát. Trăng thượng huyền còn non, treo phía tây thấp. Dưới chân tường phía ngoài có một cây hoè già, lá đen trong bóng, một cành gãy chưa cưa. Ai đó ba năm trước đã trèo cây hoè này để nhìn vào phủ. Có thể một sát thủ Ám Các khác. Có thể chính y đứng trên cây hoè nhìn ám vệ mình tuần đêm để dụ ta vào.
Y ngồi trên đỉnh tường cách ta năm bước.
Không cầm kiếm. Không có hộ vệ. Chỉ một tay áo bào tím thẫm, vai trái băng gấm trắng đã đổi sang gấm mới.
Ta không giật. Ta biết y sẽ ở đâu đó. Chỉ không biết y sẽ ở gần thế.
“Vô Nghi.”
Ta không đáp.
Y không đứng dậy. Ngồi im, gấu áo bào rủ xuống ngoài tường. Từ trong áo, y lấy ra một vật, đặt ngửa trên lòng bàn tay.
Sách kim găm. Lá đồng mỏng. Năm tấc. Đầu kim đen thẫm mới ngâm.
Kim găm ta đâm y đêm rằm tháng ba.
“Ngâm lại rồi. Rửa sạch thuốc cũ, ngâm thuốc mới. Cùng loại số ba của ngươi.”
Y đưa tay ra. Kim găm nằm giữa hai người, cách ta năm bước, khoảng cách ta có thể chồm tới và đâm trong nửa nhịp thở. Y biết. Y biết ta biết.
“Nếu ngươi muốn giết ta, dùng cái này. Ta không tránh. Nếu ngươi tin ta, giữ lại.”
Ta nhìn kim. Nhìn cổ tay y. Nhìn ánh trăng đọng trên đầu kim đen. Trong ngực ta không có nhịp gấp. Sát thủ mười lăm năm thì tim không giật trước dao. Nhưng ngón trỏ ta có một tiếng lạ, không phải nhịp quen thuộc trước khi ra đòn. Là tiếng chần chừ. Ta không nhận ra tiếng đó. Ám Các không dạy tiếng đó.
Ta không đáp. Ta bước tới. Một bước. Hai bước. Ba bước. Chồm xuống. Cầm sách kim găm khỏi tay y.
Y không rụt tay. Cổ tay y để hở, huyệt Thái Uyên ngay dưới ngón trỏ ta. Nửa nhịp thở đủ đâm. Kim đen thẫm đầu.
Ta không đâm.
Ta cầm sách kim găm, kéo tay áo lên, cất vào ống tay áo trái. Đúng chỗ ta cất mười lăm năm.
Y hạ tay. Không nói gì.
Đâu đó phía dưới tường, một tiếng dế đêm kêu ba nhịp rồi ngưng. Từ bếp phủ xa xa còn mùi thịt hầm. Nha đầu bếp nào đó chưa đi ngủ. Trên gạch tường dưới chân ta có một vệt trắng chim ị lâu ngày, đêm nhìn giống vệt trăng.
“Vương gia.”
Y ngẩng.
“Ta chưa tin hết.”
“Ta biết.”
“Ta cần một chứng nữa. Không phải lời. Không phải tranh. Không phải cánh ngọc.”
Y không hỏi ta cần gì. Chỉ nhìn. Mắt y trong ánh trăng non không sáng, không tối, là mắt của người đã đợi câu này ba năm và đã chuẩn bị đáp mọi hướng ta hỏi.
“Cho ta xem hộp gỗ ngài giữ mười lăm năm.”
Y khựng một nhịp. Rất nhỏ. Nếu không phải mắt sát thủ, ta không nhìn thấy. Rồi y gật.
“Được. Bây giờ.”
Y đứng dậy. Tay áo bào tím phất qua vai băng gấm. Y bước xuống tường bằng lối trèo cũ của y, không phải lối ta trèo. Ta theo.
Xuống đất, y không đi qua sân giữa. Đi vòng qua sân đông, qua kiếm phòng đang không có ai, đến sân trung, sân riêng của vương gia. Cửa phòng ngủ y ở cuối hành lang thứ hai.
Ta chưa từng vào sân trung. Ám Các không bao giờ dạy sát thủ vào phòng ngủ mục tiêu trừ khi mục tiêu ngủ trong đó. Vào phòng ngủ mục tiêu đang tỉnh là tự sát.
Ta không phải sát thủ đêm nay. Ta là gì, ta chưa gọi tên được.
Trong ống tay áo trái, sách kim găm nằm im. Đầu kim đen thẫm còn thuốc mới. Ta có thể rút ra bất cứ lúc nào. Y biết. Ta biết y biết. Cả hai không nhắc. Vũ khí giữa hai người từ đêm rằm tháng ba đến canh ba đêm ngày mười đã đổi tay hai lượt. Đây là lượt thứ ba, và lượt thứ ba nằm trong áo ta.
Hành lang gạch xanh, hai bên có cây trúc thấp, gió đêm lay lá cọ nhau tiếng khẽ như giấy nhàu. Cuối hành lang, hai chậu mai chưa ra nụ, đất còn ẩm. Ám vệ sân trung đứng bốn góc, không quay đầu khi y đi qua. Ta bước sau y ba bước. Khoảng cách chuẩn của thiếp theo chồng, không phải sát thủ theo mục tiêu.
Y dừng trước cửa phòng ngủ. Cửa gỗ đàn khắc mai chìm, đúng dấu ngự tứ hoàng gia Đại Nam như hoa trên cánh ngọc. Y mở cửa. Đèn dầu trong phòng đã có người thắp. Không phải y, chắc Lang Cao. Sáng nhạt.
Y quay lại nhìn ta.
“Vào.”
Ta bước qua ngưỡng cửa phòng ngủ y lần đầu.
Không phải để giết.
Không phải để làm vợ.
Là để tìm khăn tay tẩm nước hoa trầm hương của mẹ ta.