Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ

Chương 5: Khăn Tay Tẩm Hương

Phòng ngủ chàng nằm ở sân giữa vương phủ, cạnh kiếm phòng.

Ta xuống tường. Đi theo chàng qua ba dãy hành lang tối. Ám vệ đêm không xuất hiện chỗ ta đi. Chàng đã dặn từ trước, hoặc chàng đã đuổi. Ta không hỏi.

Cửa gỗ sồi. Chàng đẩy. Bên trong một ngọn đèn dầu duy nhất cháy chậm bên án. Không gian rộng, không phô. Án gỗ đen. Sập gỗ đơn không rèm. Ba tủ gỗ đàn xếp góc phòng. Không có kiếm treo tường. Kiếm của chàng ở kiếm phòng, tất cả.

Chàng đứng ở cửa. Không vào theo ta. Không đóng cửa hẳn, chỉ khép hờ.

“Tủ thứ ba từ trái. Ngăn thứ ba.”

Ta bước vào. Chân đi rất nhẹ, thói quen mười lăm năm không đổi. Đất lát gỗ dày, không phát tiếng. Ta đến tủ. Chạm ngón vào nắm gỗ. Kéo.

Ngăn ba mở ra. Trong ngăn có vài quyển sách gấp, một hộp mực khô, và một hộp gỗ đàn nhỏ khắc hoa mai vàng. Hộp bằng lòng bàn tay.

Ta cầm. Ngồi xuống chân án. Đặt hộp trước gối.

Chàng vẫn đứng ở cửa. Không thúc.

Ta mở nắp.

Bên trong: một mảnh khăn tay lụa trắng đã ố vàng ở bốn góc, gấp gọn thành hình vuông nhỏ. Không có gì khác.

Ta cầm khăn. Chưa mở. Nhẹ như không cầm gì. Lụa xưa mềm, mỏng hơn lụa tơ tằm mới. Có một vệt sẫm ở giữa nếp gấp, chỗ vải bị mài lâu bởi một vật cứng nhỏ.

Đưa lên mũi. Hít.

Mùi trầm. Nhưng không phải trầm ta ngửi mười lăm năm Ám Các đốt gỗ dâu hôi cho ngủ. Không phải trầm chùa Ám Nam. Không phải hương triều Nam Kinh nào ta đi trinh sát.

Là mùi ngọt. Sâu. Có gỗ già. Có gì đó như hoa, không phải hoa nào ta biết.

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve · có hương gỗ/trầm

Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve · có hương gỗ/trầm

279.000đ

Xem chi tiết →

Ba giây.

Bốn giây.

Ngoài rèm sảnh, có tiếng gió qua tán. Nhẹ. Ngọn đèn dầu bên án giật một cái, sáp chảy xuống chân đèn một giọt.

Năm giây.

Ta thấy…

Ta thấy một bàn tay nhỏ. Tay ta. Ba tuổi.

Ta ngồi trong lòng ai đó. Người ấy có mùi. Chính mùi này. Tóc bà xoã xuống má ta, đen dài, có sợi bạc mảnh ở gần thái dương. Bà đang khóc. Nước mắt rơi xuống trán ta một giọt, ấm.

Ta không hiểu vì sao bà khóc.

Bà lấy trong ngực áo ra một cái gì đó nhỏ. Trắng. Lấp lánh dưới đèn. Bà cắm vào tóc ta. Nhưng tóc ba tuổi mảnh, chưa đủ dày để giữ. Cái ấy rơi ra, rơi vào lòng ta.

Bà nhặt. Tay bà run.

Bà rút một khăn tay lụa trắng trong ngực áo. Gói cái ấy lại, cẩn thận. Đặt vào tay ta. Bàn tay bà nắm bàn tay ta, chặt đến mức ta thấy đau ngón cái. Ta không kêu, ta không hiểu.

“Vô Nghi. Con giữ.”

Bà nói. Giọng khan. Ta nghe không hiểu hết nghĩa. Nhưng ta nhớ giọng.

“Khi con lớn, con tìm cha con. Tìm không thấy… con tìm biểu ca. Diệp Chiêu. Nhớ tên.”

Bà cúi xuống. Hôn lên trán ta. Mùi trầm phả vào mũi ta lần nữa, đậm hơn, như bà cố ép mùi này ở lại trong đầu ta.

“Nhớ.”

Ký ức dừng.

Ta trở lại phòng ngủ chàng. Ngồi bên án. Khăn tay còn trên mũi. Ngón tay ta không run. Ta huấn mười lăm năm không cho tay run trong khoảnh khắc quyết định.

Nhưng có một thứ trong lồng ngực ta vừa xổ ra khỏi chỗ chôn. Không tên. Không hình. Chỉ chật.

Ta hạ tay xuống. Đặt khăn lên gối. Nhìn chỗ khăn mỏng nhất, chỗ vải gần rách, chỗ từng bọc một vật cứng nhỏ mài lâu ngày trong ngực áo mẹ ta.

Ta thấp giọng. Nói ra như để nghe chính mình:

“Ta tên Diệp Vô Nghi. Ba tuổi. Mẹ ta là Ngô thị. Cha ta là Trọng Hoà.”

Ba câu ngắn. Ta nói xong, ta thở ra. Khí thoát ra dài hơn ta tính.

Chàng vẫn đứng ở cửa. Không bước vào. Không nói. Ta ngước lên. Nhìn chàng.

Mười ngày trong vương phủ, ta nhìn chàng chín cách. Cách của sát thủ đo khoảng cách huyệt. Cách của con mồi tính lối thoát. Cách của kẻ nghi. Cách của kẻ chờ bằng chứng. Không cách nào là cách này.

Ta nhìn chàng như mẹ ta dặn mười lăm năm trước. Cách một biểu muội nhìn biểu ca.

“Biểu ca.”

Ta nói. Một từ. Ta chưa từng gọi ai bằng từ này. Ám Các không có gia đình. Ám Các có mã số.

Chàng khựng. Một nhịp thở. Nét mặt chàng, thứ chàng giữ bốn năm điều tra, vỡ ra một khoảnh khắc, rồi khép lại. Không kịp cho ta nắm rõ. Chàng không nói. Chỉ gật, nhẹ.

Ta thấy vai chàng có gì đó lỏng ra. Vết thương băng gấm trắng bên vai trái, chỗ ta đâm mười ngày trước, vẫn hằn dưới lớp áo bào. Nhưng vai không còn cứng.

Chàng bước vào phòng. Ba bước. Dừng cách ta hai bước.

“Cánh phải. Ta còn giữ.”

Chàng đi qua ta. Đến cùng tủ gỗ đàn. Mở ngăn thứ tư, ngăn ta chưa đụng. Rút ra một hộp gỗ đàn thứ hai, cũng khắc hoa mai vàng, giống hệt hộp ta vừa mở.

Chàng đặt hộp lên án bên cạnh khăn tay ta.

Mở.

Bên trong: cánh kẹp bướm ngọc trắng thứ hai. Cánh phải. Hoa mai chìm sáu cánh khắc trên ngọc tuyết trắng nguyên khối. Giống hệt cánh trái chàng đưa ta đêm rằm tháng ba, khi ta bị trói tay ngồi trên giường tân phòng chưa biết mình là ai.

Chàng lấy cánh phải trong hộp. Đặt bên cạnh cánh trái ta cầm mười ngày qua.

Ta không kịp hỏi tại sao ta có cánh trái theo mình đêm nay. Ta cầm sẵn trong tay áo từ khi ra khỏi tân phòng. Ta không biết vì sao ta cầm. Hoặc ta biết. Chỉ không muốn nghĩ tới thẳng.

Ta đặt cánh trái xuống án bên cánh phải.

Chàng đưa tay. Chầm chậm, không vội. Ghép hai cánh.

Khớp.

Không lệch một sợi. Không hở một khe. Ngọc tuyết trắng nguyên khối, khi ghép, trở thành một con bướm hoàn chỉnh, hai cánh dang, hoa mai chìm sáu cánh chạy đối xứng qua đường ghép giữa như chưa từng bị bẻ.

Ta nhìn con bướm mười lăm năm sau khi mẹ ta cầm nó cắm vào tóc ta ba tuổi, rơi ra, được bà gói vào khăn tay đặt trong tay ta.

Ngoài rèm phòng, có tiếng dế đêm.

Ta không khóc. Mười lăm năm huấn không khóc. Ám Các dùng roi mây đánh vào lòng bàn tay non ba lần một tuần cho đến khi ta thôi khóc năm bốn tuổi. Bây giờ ta không nhớ cách khóc.

Nhưng có một dòng gì đó chảy dọc má trái ta xuống cằm. Ướt. Ấm.

Chàng thấy. Không lau. Không nói gì kiểu an ủi ngu ngốc. Chỉ đứng đó, cách ta hai bước, để ta có không gian cho dòng ấy.

Ta lấy tay áo lau. Ngón tay ta chạm má. Có thật.

“Vương gia.” Ta nói. Rồi ngừng. Đổi. “Biểu ca. Ai thuê Ám Các giết chàng đêm rằm tháng ba?”

Chàng đợi câu này lâu. Không cần suy nghĩ.

“Trịnh Ứng Nguyên. Cháu ruột Trịnh phi. Đại thần Binh bộ triều Đại Nam. Năm mươi hai tuổi.”

“Vì sao?”

“Ta điều tra sáu năm. Trịnh gia biết ta điều tra. Trịnh Ứng Nguyên sợ ta tìm ra chuỗi âm mưu mười lăm năm trước, dì y ép ta uống thuốc giết chú, rồi sai Ám Các bắt mẹ nàng. Nếu ta tìm ra hết, Trịnh gia lộ. Trịnh Ứng Nguyên rớt Binh bộ. Có thể mất mạng. Y thuê Ám Các trước ta thuê chính ta.”

Ta gật. Lời chàng khớp thứ tự. Mười lăm năm ở Ám Các ta biết cách khách hàng nghĩ. Ai sợ lộ, kẻ đó thuê. Không có ngoại lệ.

“Kế hoạch của chàng?”

Chàng ngồi xuống bên án. Đối diện ta. Rút một tấm bản đồ trong tay áo. Trải trên án, đè lên khăn tay. Không phải bản đồ Nam Kinh. Là bản đồ núi Ám Nam.

Ta cúi xuống. Nhìn. Rồi ngước.

“Chàng có bản đồ Ám Nam. Không nhiều người có.”

“Ba năm. Người của Lang Cao vẽ.”

Ta gật. Chỉ vào chỗ thác nước phía tây bản đồ. Ngón trỏ ta gõ nhẹ hai cái trên giấy.

“Cửa ngầm phía tây. Sau thác nước lớn. Chỉ ba người trong Ám Các biết. Chưởng môn Lão Thất, và hai sát thủ cấp năm.”

Chàng nhìn ta. “Nàng biết cửa này?”

“Ta cấp bốn. Cấp bốn được huấn ba lối vào chính, không được huấn cửa ngầm. Nhưng ta nghe lỏm một lần, năm mười sáu tuổi. Hai sát thủ cấp năm cãi nhau trong sảnh chưởng môn về việc giữ ca. Ta ở ngoài rèm, đợi giao nhiệm vụ.”

“Canh gác cửa ngầm?”

“Ba sát thủ cấp ba. Đêm rằm tháng tư đổi ca giờ canh ba. Chỉ có ba khắc không người ở giữa hai ca.”

Chàng lấy bút. Chấm mực. Đánh dấu chỗ thác nước bằng một vòng tròn nhỏ. Đặt bút xuống, ngòi bút chạm mặt gỗ án phát tiếng khô, khẽ.

Ba khắc.

Đủ vào.

“Chưởng môn Lão Thất.” Ta nói tiếp, giọng đều. “Sáu mươi tuổi. Cấp năm cao nhất Ám Các. Kiếm phong sát, không hoa mỹ. Bên trong phòng chưởng môn hai vệ sĩ cấp bốn canh cửa đá. Muốn vào phòng, đấu qua hai vệ sĩ khoảng ba khắc. Sau đó chưởng môn một mình bên trong.”

Chàng gật. “Ta đấu vệ sĩ một. Lang Cao đến kịp đấu vệ sĩ hai. Nàng vào phòng chưởng môn trước ta ba nhịp thở.”

Ta ngừng. Nghĩ.

Chưởng môn Lão Thất, mười lăm năm nay là kẻ cầm roi mây đánh ta năm bốn tuổi cho đến khi ta ngừng khóc. Là kẻ dạy ta cầm kim găm. Y ngâm thuốc mê từng loại, năm loại khác nhau, mỗi loại một liều lượng đo bằng nhịp thở, đứng bên bàn dạy ta pha. Là kẻ đưa ta uống thuốc mỗi năm sinh nhật, thuốc để ta không nhớ ba tuổi. Là kẻ có mã số ta, Ám Nhị Thập Ba, trong sổ Ám Các mười lăm năm chưa bao giờ xoá.

Là kẻ giết mẹ ta.

Ta chưa biết y giết mẹ ta cho đến đêm nay. Ám Các không kể ai giết ai. Ám Các chỉ có mã số và bạc.

“Được.” Ta nói. “Ta vào.”

Chàng không hỏi ta có chắc không. Chàng biết ta chắc.

Chàng cuộn bản đồ. Cất vào tay áo. Đứng dậy.

“Bốn ngày chuẩn bị. Xuất phát ngày mười chín. Ba ngày ngựa đến Ám Nam. Đêm rằm tháng tư đánh.”

Đêm rằm tháng tư. Đúng một tháng sau đêm rằm tháng ba ta lần đầu vào phủ chàng qua tường sau.

Ta gật. Cầm khăn tay lụa trên án. Cầm hai cánh kẹp bướm ngọc, chưa gỡ ra, đặt chồng lên khăn. Đứng dậy.

“Ta về tân phòng ta. Sáng mai ta bắt đầu tập cùng chàng ở kiếm phòng. Ta không giấu võ nữa.”

Chàng gật. Không giữ ta lại. Không nói câu nào kiểu chồng dặn vợ. Chàng biết ta không cần.

Ta bước ra cửa. Đến ngưỡng. Ngừng. Quay đầu nửa vòng.

“Biểu ca. Cảm ơn chàng giữ khăn tay.”

Chàng ngước lên. Nhìn ta lâu một khắc. Không đáp. Chỉ khẽ gật.

Ta ra khỏi phòng chàng. Đóng cửa sau lưng.

Năm ngày sau đó ta ở tân phòng ta ban đêm, ở kiếm phòng ban ngày.

Ngày mười một: sáng chàng dạy ta thế kiếm Diệp gia gia truyền. Ta biết ba thế cấp năm Ám Các, chàng biết bảy thế cấp năm Diệp gia. Chúng ta không giống nhau. Chúng ta bù nhau.

Ngày mười hai: nha đầu Xuân Lan đưa ta bộ áo mới, lụa xanh mộc, không thêu vàng bạc. Ta đổi khỏi bộ áo tân phòng thiếp. Từ Nguyệt chính thất tự sang phòng ta, ngồi bên án, không nói câu nào lâu. Cuối cùng bà nói: “Muội muội. Chàng đã kể cho ta chuyện của muội. Ta biết muội là biểu muội chàng, là con Ngô vương phi cũ. Chàng cần chính thất huyết thống Diệp gia. Không phải ta. Sau đêm Ám Nam, ta xin xuống thiếp. Muội đừng ngại.” Ta nhìn bà. Bà bốn năm hôn nhân chính trị không tình. Ta gật. Không cần nói cảm ơn ngu ngốc. Bà đi.

Ngày mười ba: ta ngâm lại kim găm chàng đưa ta ba ngày trước ở tường sau. Rửa sạch thuốc cũ bằng nước sôi ba lần. Ngâm thuốc mới. Chàng cung cấp một loại ta chưa dùng ở Ám Các, độc trầm không có mùi, đủ giết cấp năm trong ba khắc. Ta hỏi chàng lấy đâu. Chàng nói người của Lang Cao lấy từ thầy thuốc bí danh phía đông Nam Kinh, đã tra ba năm.

Ngày mười bốn: chuẩn bị ngựa, lương khô, vũ khí. Tám hộ vệ tin cẩn nhất được chọn. Lang Cao dẫn nhóm phụ tấn công Trịnh phủ cùng đêm rằm tháng tư.

Ngày mười lăm: sáng ta tập kiếm cùng chàng ba canh giờ. Song luyện. Không giấu. Chàng cấp năm Diệp gia. Ta cấp bốn Ám Các. Chàng nhanh hơn ta nửa nhịp, sát hơn ta nửa nhịp. Nhưng ta đọc chàng bốn năm huấn đọc kiếm khách. Chúng ta đấu ba khắc rồi ngưng. Không phân thắng.

Chàng đặt kiếm xuống. Thở. Vai băng gấm trắng thấm mồ hôi.

“Vô Nghi.”

“Chàng.”

“Nếu đêm Ám Nam nàng không muốn giết Lão Thất, có thể đổi. Ta vào phòng chưởng môn. Nàng đấu vệ sĩ.”

Ta lắc đầu.

“Không đổi. Ta vào.”

Chàng gật. Không hỏi lại.

Đêm ngày mười lăm.

Ta ngồi bên án tân phòng ta. Trước mặt: khăn tay lụa mẹ, hai cánh kẹp bướm ngọc chưa gỡ, ngọn đèn dầu ta thắp thêm bấc cho sáng hơn thường.

Ta mở khăn lần nữa. Đặt phẳng trên bàn án. Cúi xuống. Hít.

Mùi trầm nhạt hơn lần đầu ở phòng chàng. Khăn mười lăm năm, hương đã bay bớt. Nhưng còn đủ.

Ký ức trồi thêm một mảnh.

Mẹ cắm cánh vào tóc ta. Cánh rơi. Mẹ gói vào khăn. Mẹ đưa ta cầm. Mẹ nói tên ta. Mẹ nói tên biểu ca.

Ta nhớ mặt mẹ. Nét mắt hạnh, mí đôi, cao thanh. Không giống mặt ta chút nào. Ta không giống mẹ. Ta giống cha, có lẽ, người ta chưa từng thấy mặt.

Ta nhớ tên mình. Diệp Vô Nghi. Ba tuổi. Con Ngô thị. Con Trọng Hoà. Cháu ruột Diệp Trọng Uy. Biểu muội Diệp Chiêu.

Ta nhớ ba tuổi.

Mười lăm năm Ám Các xoá tên ta. Không xoá được mùi.

Ta gấp khăn tay lại. Đặt vào ngực áo trong. Cạnh tim.

Hai cánh kẹp bướm ngọc, ta ghép cẩn thận, gói vào một tờ giấy đỏ mỏng, đặt trên án bên đèn dầu.

Ngọn đèn cháy đến canh ba mới tắt. Ta không thổi. Ta để dầu cháy hết.

Ba ngày nữa xuất phát Ám Nam.

Một tháng trước, ta lần đầu vào vương phủ này để giết một người ta không biết là ai. Ba ngày nữa, ta lần đầu trở về sào huyệt Ám Nam để giết một người ta biết là kẻ giết mẹ ta.

Ba tuổi ta ra khỏi Ám Nam trên vai một sát thủ.

Mười tám tuổi ta trở lại, đi bằng chân ta.