Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 22: Sợi Dây Nối Lại
Ba ngày sau đêm bến đò, hầu phủ trở lại vẻ bình lặng thường thấy, ít nhất là trên bề mặt.
Ta vẫn dậy sớm, vẫn ngồi vào án thư điểm sổ chi tiêu như mọi ngày, vẫn cười nói với gia nhân qua lại trong viện, không để lộ một chút gì khác thường. Chỉ có Bích Chi, đôi lúc nhìn ta thật lâu, khẽ hỏi sao dạo này tiểu thư gầy đi trông thấy, ta chỉ cười đáp lại vì trời trở gió, ngủ không ngon.
Nàng không hỏi thêm. Ta cũng không dám nói thêm, dù trong lòng áy náy hơn bao giờ hết.
Đêm thứ ba, sau canh hai, một bóng người mặc áo thâm lặng lẽ vào thư phòng qua cửa sau, quỳ xuống trước mặt chàng, giọng khẽ đến mức ta phải nghiêng người mới nghe rõ.
“Bẩm thế tử, ba trong năm người đã dò xong.”
Chàng ra hiệu cho ta ngồi lại gần, không giấu diếm.
“Nói.” Chàng đáp gọn.
“Quản sự già theo hầu phu nhân từ thời con gái, đêm Vệ quản gia chết đang nằm bệnh, có ba người trong viện làm chứng, không rời giường nửa bước. Người coi kho lương của lão gia, đêm đó trực canh kho ngoài thành, sổ trực còn ghi rõ giờ giấc, khó có thể vừa trực kho vừa ra tay ở bến đò. Một trong hai nhũ mẫu cũ, đêm ấy về thăm cháu ngoại ốm ở thôn ngoài thành, có lý trưởng làm chứng.”
“Còn hai người kia?” Ta hỏi, không kìm được, giọng hơi vội.
“Quản gia đương nhiệm, người kế nhiệm chức của Vệ quản gia, đêm đó nói là ở trong viện đọc sổ sách đến khuya, không ai làm chứng cùng, cũng không ai phủ nhận được.” Bóng người đáp. “Còn nhũ mẫu cũ còn lại… có phần đáng ngờ hơn cả.”
Chàng khẽ nhíu mày.
“Nói rõ.”
“Ba đêm liền, cứ đến canh ba, bà ta lại lặng lẽ ra khỏi viện, đi bộ đến một tiệm hương nhỏ cuối phố đông, cửa đóng then cài, chỉ gõ ba tiếng khe khẽ rồi có người mở cửa cho vào, chưa đầy một khắc đã ra, mỗi lần đều mang theo một gói nhỏ giấu trong tay áo.”
Ta bỗng thấy có gì đó quen thuộc đến rợn người, một dòng chữ cũ trong xấp hồ sơ mười năm trước bỗng dội về trong đầu.
“Nhũ mẫu cũ ấy… theo hầu ai trong phủ?” Ta hỏi, tay đã bắt đầu run.
“Bẩm, theo hầu biểu tiểu thư Ý Nhu từ ngày nàng ta mới vào phủ.” Bóng người đáp. “Sau khi biểu tiểu thư bị áp giải, bà ta vẫn ở lại, nói là tuổi già không nơi nương tựa, hầu phu nhân thương tình giữ lại làm việc vặt trong viện sau.”
Căn phòng chợt lặng đi.
Chàng quay sang nhìn ta, ánh mắt cũng vừa loé lên cùng một tia nhận ra.
“Người ký tên xác nhận bức thư ngụy tạo mười năm trước.” Chàng nói, giọng trầm hẳn xuống, từng chữ nặng như đá đè lên ngực ta lần thứ hai. “Chính là nhũ mẫu cũ của Ý Nhu.”
Ta siết chặt hai tay trong lòng, móng tay lại cắm sâu vào da thịt, cơn đau quen thuộc như một lời nhắc nhở từ chính đêm rước dâu năm ấy.
“Mười năm trước bà ta giúp hại mẹ thiếp.” Ta nói, giọng khàn đi từng chữ. “Tám năm sau lại đích thân dạy Ý Nhu đóng giả một người đã chết. Kiếp này bà ta vẫn ở ngay trong phủ, dưới một cái vỏ bọc tuổi già không nơi nương tựa, không ai nghi ngờ.”
“Một sợi dây, kéo dài suốt mười năm, chưa từng đứt.” Chàng nói, nắm chặt tay ta. “Kẻ đứng sau Ý Nhu, rất có thể cũng chính là kẻ đứng sau bà ta từ trước cả khi Ý Nhu vào phủ.”
“Tiệm hương cuối phố đông.” Ta lẩm bẩm, cố giữ giọng bình tĩnh. “Ba đêm liền, giờ giấc cố định, chắc chắn không phải chuyện mua hương thắp đèn thường ngày.”
Bóng người áo thâm vẫn quỳ im, chờ lệnh tiếp.
“Tiệm ấy chủ nhân là ai?” Chàng hỏi.
“Thuộc dò được, tiệm sang tay chủ mới hơn nửa năm nay, giấy tờ đứng tên một người buôn hương liệu từ phương bắc, nhưng thuộc chưa dám tra sâu hơn, sợ đả thảo kinh xà.”
Chàng gật đầu, ánh mắt loé lên tia sắc lạnh quen thuộc mỗi khi tìm ra đầu mối then chốt.
“Phương bắc.” Ta khẽ nhắc lại hai chữ ấy, lòng lạnh dần. “Bắc Nhung.”
“Chưa thể khẳng định, nhưng đủ đáng ngờ để không thể bỏ qua.” Chàng đáp. “Đêm mai đúng canh ba, nhũ mẫu ấy chắc sẽ lại đến tiệm hương như ba đêm trước. Lần này, ta muốn biết rõ, gói nhỏ bà ta mang về mỗi đêm, thật ra là thứ gì.”
“Không bắt bà ta ngay sao?” Ta hỏi.
“Chưa được.” Chàng lắc đầu, giọng dứt khoát. “Bắt một nhũ mẫu già trong phủ, chỉ cần chậm một khắc tin tức lọt ra ngoài, kẻ đứng sau tiệm hương kia lập tức biến mất, ta lại về vạch xuất phát như đêm bến đò vừa qua. Phải để thuộc hạ theo sát tận nơi, xem rõ mặt người bà ta gặp, mới có thể lần ra đến cùng.”
Chàng quay sang bóng người áo thâm, ra một tràng chỉ thị ngắn gọn, dặn đi dặn lại phải cẩn trọng gấp bội phần so với mọi lần trước, tuyệt đối không để lộ dù chỉ một bóng người theo dõi.
Bóng áo thâm vòng tay lĩnh mệnh, lặng lẽ rời khỏi thư phòng qua lối cũ, không một tiếng động.
Chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn dầu, ta ngồi lặng một lúc lâu, đầu óc quay cuồng giữa quá khứ và hiện tại chồng lấn lên nhau.
Mười năm trước, một bức thư không chữ ký, một dòng xác nhận của bà nhũ mẫu ấy, đủ dập tắt một sinh mệnh. Tám năm trước, cũng chính bà ta, tỉ mỉ dạy một cô bé tám tuổi cách sống giả làm người khác đến từng vết bớt trên vai. Và ngay lúc này, khi ta tưởng mọi đầu mối đã dừng lại ở Ý Nhu đang bị giam kín, sợi dây ấy hoá ra chưa từng đứt, chỉ lặng lẽ nối dài thêm một khúc, luồn sâu hơn vào chính căn nhà ta đang sống.
“Nàng đừng lo.” Chàng nói khẽ, kéo ta tựa vào vai mình. “Lần này ta sẽ không để bà ta có cơ hội thoát như Vệ Thành nữa.”
Ta gật đầu, nhìn ngọn đèn dầu lay động trong gió lùa qua khe cửa, lòng thầm nhủ, đêm mai canh ba, khi bóng nhũ mẫu già ấy lại lặng lẽ rời viện bước về phía tiệm hương cuối phố đông, cũng là lúc sợi dây mười năm oan khuất của mẹ ta, và cả một mạng lưới ẩn giấu suốt bấy lâu trong hầu phủ này, sẽ lần đầu tiên bị kéo ra ánh sáng, dù chỉ mới hé lộ một đầu mối nhỏ nhất.