Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 23: Chủ Nhân Thật Của Tiệm Hương
Suốt một ngày dài, ta không dám rời khỏi viện quá nửa khắc, sợ chỉ một sơ hở nhỏ cũng đủ khiến nhũ mẫu già kia đánh hơi thấy điều bất thường.
Ta vẫn điểm sổ chi tiêu như mọi ngày, vẫn sai Bích Chi mang trà sang viện Hầu phu nhân hỏi thăm, vẫn cười nói bình thường với gia nhân qua lại. Chỉ có tay ta, đặt trên án thư, run lên từng chặp mỗi khi nghĩ đến canh ba đêm nay.
Ngay cạnh tay ta, chiếc hộp khảm trai của mẹ vẫn nằm yên trên án thư như mọi ngày, hoa văn xà cừ lấp lánh dưới nắng chiều lọt qua khe rèm, cất giữ bên trong cuốn sổ xanh cùng từng lớp bằng chứng đã góp nhặt suốt bao tháng.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Ta đặt bàn tay lên nắp hộp một lúc, như mượn lại chút bình tĩnh mẹ từng có khi ngồi bên án thư đối chiếu sổ sách mỗi đêm mười năm trước, rồi mới đủ sức đứng dậy, tiếp tục giữ vẻ ngoài bình thường suốt một ngày dài chờ đợi.
Chàng thì cả ngày ở ngoài phủ, nói là đi kiểm tra sổ trực cổng thành, thực ra là đích thân sắp xếp lại từng vị trí mai phục quanh tiệm hương cuối phố đông, không tin tưởng giao trọn việc này cho riêng một mình bóng áo thâm nữa.
Trời vừa sẩm tối, chàng trở về, dặn ta lên giường sớm như mọi hôm, không để lộ bất cứ điều gì khác thường trước mặt gia nhân trong viện.
Ta nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn màn the, tai dỏng lên nghe từng tiếng trống canh vọng lại từ xa. Canh một. Canh hai. Mỗi tiếng trống điểm xuống như gõ thẳng vào lồng ngực ta.
Gần cuối canh hai, có tiếng gõ khẽ ba lượt vào cửa sổ sau, đúng ám hiệu chàng dặn trước. Ta khoác vội áo choàng ngoài, theo lối cửa sau ra thư phòng, nơi chàng đã đợi sẵn cùng hai thân vệ vừa đổi canh về báo tin đầu tiên.
“Nhũ mẫu đã ra khỏi viện đúng giờ như ba đêm trước.” Một thân vệ bẩm, giọng vẫn còn hụt hơi vì chạy gấp. “Thuộc hạ theo sát đến tiệm hương, không dám lại gần, chỉ đứng xa quan sát qua khe tường đối diện.”
“Bà ta gõ ba tiếng, có người mở cửa cho vào, y hệt mọi lần.” Người kia tiếp lời. “Nhưng lần này, thuộc hạ nhìn rõ được một việc trước đó chưa từng thấy.”
Chàng nhíu mày, ra hiệu nói tiếp.
“Người mở cửa không phải chủ tiệm bán hương ban ngày.” Thân vệ đáp. “Là một gã trung niên mặc áo xám, dáng đi thẳng và cứng, không giống dáng người buôn bán, lại giống dáng lính đứng nghiêm nhiều năm quen rồi.”
Ta và chàng nhìn nhau, cùng loé lên một tia cảnh giác.
“Gã ấy đưa cho nhũ mẫu một gói nhỏ như mọi lần, nhận lại một gói khác bà ta mang theo từ phủ.” Thân vệ kể tiếp. “Nhưng trước khi đóng cửa, gã còn ngoái lại nhìn quanh phố hai lượt, cẩn trọng hơn hẳn một chủ tiệm hương bình thường phải có.”
“Người của thuộc hạ theo gã ấy sau khi bà nhũ mẫu rời đi được chưa?” Chàng hỏi.
“Bẩm, có.” Thân vệ đáp. “Nhưng chưa đợi được báo tin, thuộc hạ đã vội về đây trước, vì còn một việc khác gấp hơn.”
Người ấy rút từ trong ống tay áo ra một gói nhỏ bọc giấy dầu, đặt lên án thư.
“Lúc gã áo xám quay vào trong đóng cửa sổ sau, sơ hở một khắc, thuộc hạ liều mình trèo tường vào, tráo gói hàng thật bằng một gói giấy vụn nhét sẵn trong người, mang gói thật này về ngay, không dám chậm trễ.”
Chàng mở gói giấy dầu ra dưới ánh đèn, bên trong không phải hương liệu, mà là một tập giấy mỏng cuộn chặt, chữ viết nhỏ li ti bằng một thứ mật mã ta chưa từng thấy, xen giữa vài con số quen mắt đến giật mình.
“Đây…” Ta cầm lấy, tay run bần bật. “Là cách ghi số giống hệt trong sổ xanh của mẹ thiếp. Mẹ thiếp từng dùng riêng một lối viết tắt số lượng lương thảo, chỉ người trong ngành hậu cần quân lương lâu năm mới hiểu được.”
Chàng chưa kịp đáp, đáy gói giấy dầu còn sót lại một vật nhỏ rơi ra, va nhẹ xuống mặt án, phát ra tiếng kêu lanh canh của kim loại.
Là một miếng ngọc bội nhỏ, một mặt khắc hình chim ưng săn mồi, mặt kia khắc một chữ triện duy nhất.
“Đường.” Chàng đọc, giọng đột nhiên trầm hẳn xuống, tay siết chặt miếng ngọc đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Ta nhìn chữ ấy, cả người lạnh toát, một cái tên bỗng dội thẳng về trong trí nhớ mơ hồ từ những lần cha nhắc đến chuyện cũ.
“Triệu Đường.” Ta thì thầm, giọng gần như tắt nghẹn. “Đương kim Binh bộ hữu thị lang, người nắm toàn bộ sổ sách vận lương của cả sáu tuyến biên ải, trong đó có tuyến Nhạn Môn quan phủ ta đảm trách hộ tống.”
“Nàng biết ông ta?” Chàng hỏi, ánh mắt dò xét.
“Không biết mặt, chỉ nghe cha nhắc một lần, rất khẽ, như sợ vách có tai.” Ta đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. “Cha nói, mười năm trước, khi mẹ còn phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, có một viên tham quân trẻ tên Triệu Đường, khi ấy chỉ giữ chức nhỏ coi kho lương một tuyến, từng bị mẹ phát hiện sổ sách chênh lệch một khoản không nhỏ, đòi tra lại tận gốc.”
Ta ngừng lại một khắc, cổ họng nghẹn đắng.
“Không đầy một tháng sau, mẹ bị vu tội làm lộ tin quân sự cho Bắc Nhung, chết trong uất hận. Còn viên tham quân trẻ ấy, chưa từng ai nhắc lại tên, coi như một chi tiết nhỏ chìm nghỉm giữa cả một vụ án lớn.”
“Mười năm, từ một tham quân coi kho lương một tuyến, leo đến hữu thị lang Binh bộ, nắm cả sáu tuyến vận lương biên ải trong tay.” Chàng nói, giọng lạnh dần theo từng chữ. “Không phải thăng tiến nhờ công trạng, là dọn đường bằng chính cái chết oan của một người từng suýt lật tẩy ông ta.”
“Ý Nhu.” Ta bật thốt, một mảnh ghép cuối cùng vừa khớp vào đúng chỗ. “Cha mẹ ruột nàng ta chết trong một trận phục binh Bắc Nhung tám năm trước, ngay trên đường vận chuyển hàng hoá qua biên. Nếu đó không phải phục binh ngẫu nhiên, mà là…”
“Là do chính Triệu Đường sắp đặt, để có cớ đưa một đứa trẻ đã huấn luyện sẵn vào thế chỗ, cài cắm ngay trong hầu phủ nắm quyền hộ tống vận lương.” Chàng nói nốt câu, sắc mặt tối sầm chưa từng thấy. “Một sợi dây kéo dài mười năm, không phải trùng hợp, là một kế hoạch được tính toán từ rất lâu, rất kiên nhẫn.”
Ta ngồi lặng, tay vẫn siết chặt tập giấy mật mã, lòng vừa lạnh vừa run lên vì phẫn nộ.
Mười năm trước, mẹ ta chết chỉ vì lỡ nhìn thấy một khoản sổ sách không khớp. Tám năm trước, một đôi vợ chồng vô tội chết trong một trận phục kích dàn dựng, để đổi lấy một quân cờ hoàn hảo. Suốt từng ấy năm, Triệu Đường ngồi yên trong triều đường, thăng quan tiến chức, xem tất cả những cái chết ấy chỉ là những bước đi cần thiết trên con đường nắm trọn huyết mạch lương thảo của cả triều đình.
“Ông ta không đơn thuần vì tiền.” Chàng nói, giọng trầm xuống. “Nắm được tuyến vận lương sáu biên ải, nghĩa là nắm được thời điểm quân đội Đại Tấn suy yếu nhất ở bất cứ đâu. Thứ ông ta bán cho Bắc Nhung, không chỉ là một khoản tiền, mà là cả vận mệnh của một trận chiến chưa xảy ra.”
“Người áp sát gã áo xám, đã dò ra được gã đưa tin đến đâu chưa?” Chàng quay sang hỏi thân vệ, giọng gấp hẳn.
“Bẩm, tin cuối cùng thuộc hạ nhận trước khi về đây, gã áo xám rời tiệm hương ngay sau đó, cưỡi ngựa đi thẳng về hướng một phủ đệ lớn phía đông thành, cổng có treo biển hiệu, đúng là phủ đệ của Triệu đại nhân.” Thân vệ đáp. “Nhưng thuộc hạ theo dõi từ xa lo sợ, sợ hành tung đã bị lộ, vì gã ấy trên đường đi có ngoái lại nhìn phía sau nhiều lần bất thường hơn hẳn ba đêm trước.”
Căn phòng chợt lặng đi.
“Nếu ông ta đã nghi ngờ có người theo dõi, đêm nay là đêm cuối cùng ta còn cơ hội giữ được yếu tố bất ngờ.” Chàng nói, đứng phắt dậy, nắm chặt miếng ngọc bội khắc chữ “Đường” trong lòng bàn tay. “Một vị hữu thị lang Binh bộ, không thể tự tiện bắt giữ chỉ bằng một miếng ngọc bội cùng vài trang giấy mật mã, cần phải có đủ chứng cứ trình lên tận ngự tiền, nếu không, ông ta thừa sức xoay chuyển cả triều đình chống lại chính ta trước khi một lời buộc tội kịp thốt ra.”
“Vậy phải làm sao?” Ta hỏi, tim đập dồn dập.
“Ngày mai, ta xin diện thánh, mang theo đủ ba thứ: sổ xanh của mẹ nàng, tập giấy mật mã cùng miếng ngọc bội này, và khẩu cung của Ý Nhu đã ghi chép đầy đủ tại Nhạn Môn quan.” Chàng đáp, ánh mắt kiên định chưa từng lung lay. “Nhưng trước khi ta kịp bước chân vào điện, chỉ cần Triệu Đường đánh hơi thấy nguy hiểm sớm một khắc, ông ta thừa khả năng diệt khẩu nhũ mẫu, đốt sạch mọi dấu vết còn sót lại trong phủ đệ mình, rồi ung dung đứng giữa triều đường phủ nhận tất cả.”
Ta nhìn ra khung cửa sổ, trời đêm Lạc Dương vẫn tối đen như mực, chỉ còn vài canh giờ nữa là đến lúc chàng phải mang cả một chuỗi oan khuất mười năm bước vào chốn cửu trùng, đối mặt trực diện với kẻ đã ngồi yên quá lâu trên chính những cái chết mà hắn gây ra, và ta biết, đêm nay có lẽ là đêm dài nhất kể từ ngày ta trọng sinh trở lại kiếp này.