Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 24: Ta Không Còn Nhu Nhược

Trời chưa sáng hẳn, chàng đã mặc chỉnh tề triều phục, đứng trước gương đồng trong thư phòng, tay siết chặt một cái hộp gỗ nhỏ đựng cả ba thứ định mệnh: sổ xanh của mẹ, tập giấy mật mã, miếng ngọc bội khắc chữ “Đường”.

Ta đứng sau lưng chàng, giúp chỉnh lại dải mũ, tay vẫn còn run, không phải vì sợ cho mình, mà sợ cho chàng.

“Nếu điện thượng ông ta chối bay chối biến, nếu Thánh thượng không tin…” Ta chưa nói hết câu, giọng đã nghẹn lại.


Chàng quay người, nắm lấy hai tay ta, ánh mắt vững như đá.

“Ta không chỉ mang theo ba vật chứng.” Chàng nói. “Đêm qua, sau khi thân vệ rời đi, ta đã cho người phi ngựa suốt đêm đến Nhạn Môn quan, mượn danh nghĩa quân vụ khẩn cấp, xin được bản khẩu cung đầy đủ của Ý Nhu đã đóng dấu quan phủ, cùng chữ ký làm chứng của viên tướng giữ ải năm xưa từng nghi ngờ trận phục binh tám năm trước không đơn giản như bề ngoài.”

Ta sững người, nhìn chàng, lòng vừa kinh ngạc vừa ấm áp đến rơi nước mắt.

“Chàng đã tính trước cả bước này.”

“Từ đêm bến đò, ta đã biết, kẻ đứng sau không dễ trị bằng một trận đối chất suông.” Chàng đáp, giọng trầm mà chắc. “Phải có đủ chứng cứ khiến hắn không còn đường lui, mới mong Thánh thượng chịu tin một lời tố cáo nhắm vào đương kim hữu thị lang Binh bộ.”


Chàng bước ra cửa, dừng lại một khắc, ngoái nhìn ta.

“Nàng ở lại phủ, chờ tin ta.” Chàng nói. “Nếu quá giờ Ngọ chưa thấy người về, nàng mang theo bản sao sổ xanh giấu sẵn trong rương, tìm đến phủ Ngự sử đại phu, người ấy là bạn cũ của cha nàng, còn nợ một ân tình chưa trả.”

Ta gật đầu, siết chặt tay chàng lần cuối trước khi buông ra.

“Ta chờ chàng.” Ta nói, giọng cố giữ vững. “Nhưng lần này, ta sẽ không chỉ ngồi yên mà chờ.”


Buổi sáng hôm ấy dài tựa cả một kiếp người.

Ta ngồi bên án thư, tay cầm cây bút mà không viết nổi một chữ, mắt chốc chốc lại nhìn ra phía cổng viện. Bích Chi mang trà đến ba lần, lần nào ta cũng để nguội lạnh không đụng tới.

Đến gần giờ Ngọ, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ngoài cổng phủ, không phải một người, mà cả một đoàn.

Ta đứng bật dậy, tim đập như trống trận, lao ra sân đúng lúc cánh cổng lớn mở toang.


Chàng xuống ngựa, sắc mặt không còn vẻ căng thẳng của buổi sáng, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm mệt mỏi hiếm khi ta từng thấy.

“Xong rồi.” Chàng nói, bước đến nắm lấy tay ta giữa sân, không màng ánh mắt gia nhân xung quanh. “Triệu Đường bị giải đến Đại lý tự ngay tại điện, không kịp mở miệng biện bạch quá ba câu.”

Ta run rẩy, không dám tin nổi vào tai mình.

“Thánh thượng… tin sao?”


“Ban đầu, ông ta còn cố cãi rằng ngọc bội chỉ là vật bị đánh cắp, tập giấy mật mã là do kẻ gian giả tạo hãm hại trung thần.” Chàng kể, giọng vẫn còn chút hả dạ xen lẫn căm phẫn cũ. “Nhưng khi ta trình thêm khẩu cung của Ý Nhu cùng chữ ký viên tướng giữ ải Nhạn Môn, đối chiếu đúng khớp từng mốc thời gian với sổ sách chênh lệch mẹ nàng phát hiện mười năm trước, ông ta không còn lời nào để chối.”

“Thánh thượng nổi giận, lập tức sai người niêm phong toàn bộ phủ đệ Triệu gia, tra ra ngay trong hầm kín dưới thư phòng, còn cất giấu hàng chục phong thư qua lại với Bắc Nhung suốt tám năm, cùng danh sách chi tiết các tuyến vận lương từng bị tráo đổi số lượng.”


Ta nghe đến đó, hai chân bủn rủn, phải tựa hẳn vào người chàng mới đứng vững.

Mười năm oan khuất của mẹ, tám năm oan khuất của cha mẹ Ý Nhu, cuối cùng cũng có một ngày được phơi bày dưới ánh sáng ban ngày, không còn là bí mật chôn giấu trong góc tối triều đình.

“Còn nhũ mẫu già trong phủ ta?” Ta hỏi, sực nhớ ra.

“Đã bị bắt giữ ngay sáng nay, cùng lúc với gã áo xám ở tiệm hương.” Chàng đáp. “Bà ta khai ra hết, không cần tra khảo nhiều, tuổi già sức yếu, chịu không nổi áp lực khi biết Triệu Đường đã bị bắt trước.”

“Còn Ý Nhu…” Ta hỏi khẽ, giọng chợt trầm xuống.

“Thánh thượng tuyên án ngay tại điện, tội thông đồng ngoại bang, ngụy tạo thân phận lừa dối hoàng thất suốt tám năm, xử lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.” Chàng đáp, giọng không còn chút hả hê nào, chỉ còn nặng nề. “Không tử hình, vì nàng ta cũng chỉ là một quân cờ bị Triệu Đường gài từ nhỏ, chưa từng thực sự được chọn số phận của chính mình.”

Ta khẽ thở dài, lòng chùng xuống một nhịp dù căm hận vẫn còn đó.

“Còn bà mụ Hầu phu nhân cho người đi tìm…” Ta hỏi tiếp, sực nhớ đến manh mối bỏ dở nhiều ngày trước.

“Người đã về đến kinh hôm qua.” Chàng đáp. “Nhưng không còn cần đến lời bà ấy nữa, chính miệng Ý Nhu đã thừa nhận vết bớt là xăm giả từ tám năm trước. Hầu phu nhân nghe tin, chỉ lặng người hồi lâu, không nói thêm gì.”

“Còn phụ thân chàng?” Ta hỏi, nhớ đến tin dữ từ mặt trận Bắc Nhung nhiều ngày trước.

“Quân y báo về sáng nay, vết thương đã qua cơn nguy hiểm, chỉ cần dưỡng thêm nửa tháng là có thể lên đường hồi kinh.” Chàng đáp, ánh mắt dịu lại lần đầu tiên trong ngày. “Người còn dặn, nhất định phải kịp về dự lễ cầu thân của chúng ta.”


Buổi chiều hôm ấy, ta cùng chàng ra mộ mẹ lần đầu tiên sau nhiều năm, mang theo một tờ chiếu chỉ minh oan vừa được Thánh thượng ban xuống, đích thân tuyên đọc trước bia mộ.

Gió chiều lay động hàng liễu quanh mộ phần, như thể mẹ đang lắng nghe từng lời.

“Mẹ.” Ta quỳ xuống, giọng nghẹn ngào. “Mười năm rồi, con mới có thể đường đường chính chính đứng đây, nói với mẹ rằng oan khuất của mẹ đã được rửa sạch.”

Chàng quỳ bên cạnh ta, tay đặt lên vai ta, không nói gì, chỉ lặng lẽ ở đó cùng ta.


“Kiếp trước, ta chết trong lãnh cung, mang theo tất cả oan ức xuống mồ, không kịp làm gì cho mẹ, cũng không kịp tự cứu lấy chính mình.” Ta nói, mắt nhìn về phía ánh nắng cuối ngày. “Kiếp này, ta đã không còn là kẻ chỉ biết cúi đầu chịu đựng, chỉ biết khóc lóc trông chờ người khác cứu vớt.”

“Ta đã tự tay lật lại từng lớp oan khuất, tự tay đứng ra minh oan cho người đã khuất, tự tay chọn lấy một người đáng để nương tựa, thay vì nhắm mắt đưa chân theo một cuộc hôn nhân sắp đặt dẫn đến cái chết oan uổng.”


Chàng siết chặt tay ta, giọng trầm ấm.

“Nàng chưa từng nhu nhược, chỉ là kiếp trước chưa có cơ hội chứng minh điều đó.” Chàng nói. “Ta may mắn được gặp nàng ở kiếp này, khi nàng đã sẵn sàng đứng thẳng lưng đối mặt với tất cả.”

Ta ngước nhìn chàng, khoé mắt còn vương nước nhưng lòng đã nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể một tảng đá đè nặng suốt mười năm, cả hai kiếp người, cuối cùng cũng được nhấc bỏ.


Nửa tháng sau, chàng cho người sửa sang lại phòng chính, mời Hầu phu nhân cùng làm chứng cho một lễ cầu thân nhỏ, không kèn không trống, chỉ có đôi bên gia quyến thân cận nhất.

Cảnh Dương hầu chống gậy bước vào sảnh đường, sắc mặt còn tái nhưng bước chân đã vững, đúng như lời đã dặn, kịp về dự lễ. Người nhìn ta, khẽ gật đầu, ánh mắt qua bao sóng gió cuối cùng cũng lắng lại thành một sự yên tâm thật lòng.

Hầu phu nhân kéo tay ta ra một góc sân, giọng khẽ run. “Tám năm nay, ta cứ ngỡ mình đã mất đi đứa em gái duy nhất lần thứ hai, hoá ra người ta thương nhầm suốt tám năm lại chính là con dâu ta.” Bà siết chặt tay ta. “Từ nay, ta sẽ không để mình nhầm lẫn thêm một lần nào nữa.”

Ta khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ siết lại bàn tay đã run rẩy vì tuổi già của bà, xem như một lời đáp không cần thốt thành câu.


Chàng đích thân cài lên tóc ta một chiếc trâm son đỏ mới đặt riêng, nét khắc hoa sen tinh xảo hệt như đoá sen trên vai Ý Nhu giả năm nào, chỉ khác, đoá sen này không giấu điều gì cả.

Ta đưa tay lấy thỏi son đậm màu từ hộp trang điểm, tự tay tô lại đôi môi, y hệt đêm đầu tiên ta học cách nhìn rõ chính mình trong gương.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

“Lần cưới đầu, nàng khoác áo đỏ mà lòng đầy sợ hãi.” Chàng nói, ngắm ta qua gương đồng. “Lần này, ta muốn nàng khoác áo đỏ mà lòng chỉ còn vững tin.”

Ta khẽ mỉm cười, không đáp, chỉ để màu son đậm trên môi mình phản chiếu trong mắt phu quân, khép lại trọn vẹn một vòng từ đêm rước dâu lần hai đến tận hôm nay.

HẾT.