Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 17: Nội Gián Lộ Diện
Đoàn người đi liền ba ngày ba đêm, đến khi Nhạn Môn quan hiện ra mờ mờ nơi chân trời xám, ta mới dám tin mình chưa gục ngã giữa đường.
Gió biên ải khô rát, thổi bạt cả tóc lẫn áo, khác hẳn gió Lạc Dương ẩm mềm ta quen từ nhỏ. Hộp khảm trai vẫn cột chặt sau yên, bọc thêm một lớp da thú tránh sương đêm thấm vào giấy tờ bên trong.
Tin Ý Nhu rời phủ trong đêm vẫn treo lơ lửng suốt cả chặng đường, không ai dám nói ra thành lời, nhưng ai cũng biết nó nặng đến mức nào.
Cách quan ải chừng nửa ngày đường, đoàn người dừng lại nghỉ chân bên một trạm dịch nhỏ. Chàng vừa xuống ngựa, một tốt trưởng trinh sát đã chạy đến, giọng gấp gáp.
“Thế tử! Có một toán thương buôn lạ mặt đang đóng trại cách đây không xa, xin phép tướng quân cho trinh sát kỹ hơn trước khi vào quan.”
“Thương buôn nào dám bén mảng gần Nhạn Môn quan giữa lúc chiến sự căng thẳng thế này?” Chàng hỏi, mày nhíu lại.
“Bẩm, đoàn có hơn hai mươi người, xe hàng chất đầy vải vóc, nhưng cách cắm trại lại giống doanh trại quân hơn là lều buôn.” Tốt trưởng đáp. “Trong đoàn… có một nữ tử, dáng người, vóc dáng nhìn từ xa rất giống…”
Hắn ngập ngừng, không dám nói hết câu.
“Giống ai?” Ta hỏi, tim đã đập nhanh hơn trước khi nghe câu trả lời.
“Giống biểu tiểu thư.” Tốt trưởng đáp, giọng nhỏ hẳn. “Nô tài không dám chắc, nhìn xa quá, chỉ là dáng đi và cách búi tóc thì… rất quen mắt.”
Ta đứng lặng một khắc, trong đầu chỉ còn vang lên một câu duy nhất.
Ý Nhu đi trước chúng ta một bước.
“Cho người bám theo, cách thật xa, không đánh động.” Chàng ra lệnh, giọng đã lạnh hẳn, không còn chút do dự nào. “Ta muốn biết rõ đoàn thương buôn ấy thật sự buôn thứ gì, trước khi ra tay.”
“Thiếp đi cùng.” Ta nói.
“Không.” Chàng đáp, dứt khoát hơn hẳn lần trước. “Lần này không phải chuyện sổ sách trong phủ, là quân cơ biên ải, một bước sai có thể mất mạng. Nàng ở lại trạm dịch, ta hứa với nàng, có tin gì cũng báo về ngay.”
Ta nhìn chàng thật lâu, biết rõ đây không phải lúc để tranh cãi vì sĩ diện.
“Được.” Ta đáp. “Nhưng chàng phải mang theo bản sao sổ đỏ cùng sổ xanh của mẹ thiếp, nếu bắt được tận tay chứng cứ, đối chiếu ngay tại chỗ, không để có khoảng trống nào cho nàng ta chối cãi.”
Chàng gật đầu, đích thân buộc chặt hộp khảm trai bọc kỹ vào yên ngựa mình, rồi cùng một toán quân tinh nhuệ lặng lẽ rời trạm dịch giữa lúc trời vừa sẩm tối.
Ta ngồi trong trạm dịch, tay siết chặt vạt áo, từng khắc trôi qua dài như cả một canh giờ.
Kiếp trước ta chưa từng nếm trải cảm giác này, ngồi một chỗ đợi tin người mình yêu thương lao vào chỗ hiểm nguy. Kiếp trước ta ngồi đợi tin tức về một người chồng gần như xa lạ, còn kiếp này, ta đợi tin một người vừa nắm tay ta dặn dò cẩn thận trước khi rời đi.
Khác nhau một trời một vực.
Bích Chi ngồi cạnh, tay cũng không ngừng vặn vẹo góc khăn, thấy ta nhìn sang liền cố nặn ra một nụ cười trấn an không thành công cho lắm.
“Tiểu thư, thế tử võ nghệ cao cường, mang theo cả một toán tinh binh, chắc chắn sẽ ổn thôi.” Nàng nói.
“Ta không lo chàng đấu không lại người.” Ta đáp, giọng khẽ. “Ta lo nàng ta đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy, chỉ chờ có người sa vào.”
Gần cuối canh hai, tiếng vó ngựa vội vã vọng về từ hướng quan ải, không phải toàn quân trở lại, chỉ một kỵ binh đơn độc phi như bay.
Ta bật dậy khỏi ghế, lao ra cửa trạm trước cả khi người đó kịp xuống ngựa.
“Thế tử phi! Tướng quân sai tiểu nhân về báo tin gấp.” Kỵ binh nói, thở hổn hển, ngựa dưới thân còn dựng bọt trắng xoá. “Đã tìm ra đúng vị trí đoàn thương buôn khả nghi, đang đóng trại dưới một khe núi cách quan ải chừng năm dặm. Tướng quân cho người áp sát quan sát, xác nhận trong đoàn quả thật có biểu tiểu thư, đang… đang chờ gặp một nhóm người khác.”
“Nhóm người nào?” Ta hỏi, giọng đã run lên không kìm được.
“Không rõ danh tính, nhưng trang phục lạ, không giống người Trung Nguyên, cưỡi ngựa kiểu Bắc Nhung.” Kỵ binh đáp. “Tướng quân dặn tiểu nhân về đón thế tử phi đến gần đó, nói… nói thế tử phi có mang theo vật cần dùng để đối chiếu ngay tại chỗ.”
Ta không kịp hỏi thêm, lập tức lên ngựa, theo sát kỵ binh phi thẳng về phía khe núi trong đêm tối.
Gió lạnh táp vào mặt, ta ghì chặt dây cương, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại như tiếng vó ngựa dồn dập dưới thân: đừng để chậm một khắc nào nữa, đừng để lỡ mất chứng cứ cuối cùng.
Đến gần khe núi, đoàn người dừng lại, ẩn mình sau một rặng đá lớn. Chàng đã đợi sẵn, ra hiệu cho ta xuống ngựa nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động.
“Nhìn kỹ đi.” Chàng nói, giọng chỉ đủ hai người nghe, tay chỉ về phía ánh lửa trại le lói xa xa dưới khe núi.
Ta ghé mắt qua khe hở giữa hai tảng đá, tim như ngừng đập một nhịp.
Dưới ánh lửa trại chập chờn, Ý Nhu đứng đó, không còn khoác lớp áo mỏng manh yếu đuối thường ngày, mà mặc một bộ y phục màu tối gọn gàng, dáng đứng thẳng và lạnh, khác hẳn hình ảnh biểu muội nhu mì ta quen thấy suốt bao ngày trong phủ.
Đối diện nàng ta, một nhóm người khoảng mười kỵ binh, trang phục da thú may kiểu lạ, mũ lông trùm kín nửa mặt, đúng như lời kỵ binh vừa báo, không giống bất cứ thương buôn Trung Nguyên nào ta từng thấy.
Một người trong nhóm, có vẻ là thủ lĩnh, bước lên trước, nói vài câu bằng thứ tiếng lạ ta nghe không hiểu, giọng khàn và trầm.
Ý Nhu đáp lại bằng chính thứ tiếng ấy, trôi chảy không chút vấp váp.
Ta siết chặt tay chàng, cả người lạnh toát.
“Nàng ta… biết tiếng Bắc Nhung?” Ta thì thầm, giọng gần như không thành tiếng.
“Không chỉ biết.” Chàng đáp, hàm răng nghiến chặt. “Nàng nhìn cách nói, cách đáp, không phải học vẹt vài câu chào hỏi, là người luyện tiếng từ nhỏ, thành thục như tiếng mẹ đẻ.”
Đúng lúc đó, Ý Nhu rút từ trong tay áo ra một tập giấy quấn kỹ trong lớp vải dầu, đưa thẳng cho tên thủ lĩnh.
Tên này nhận lấy, mở lớp vải dầu ra xem lướt qua dưới ánh lửa, gật đầu hài lòng, rồi đưa lại cho Ý Nhu một túi nhỏ nặng trịch, tiếng kim loại va chạm vang khe khẽ trong đêm.
Ta chết lặng.
Tất cả những khoản hao hụt tinh vi trong sổ chi lương, tất cả những chuyến “thăm mộ mẹ” trùng khớp thời điểm, tất cả những lần nàng ta lảng vảng gần khu vực cất sổ sách, giờ đây xâu chuỗi lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, rõ ràng đến rợn người.
Ý Nhu không chỉ rút xén lương quân trong phủ để trục lợi cho riêng mình.
Nàng ta đang bán tuyến vận lương thật, số lượng thật, thời điểm vận chuyển thật của quân đội Đại Tấn, cho chính kẻ địch nơi biên ải.
Trắng đen phải rõ, đến giờ phút này, ta không còn nửa phần nghi ngờ nào nữa.
“Tập giấy đó…” Ta thì thầm, giọng run lên vì phẫn nộ lẫn sợ hãi. “Là bản đối chiếu tuyến vận lương phủ ta vừa gửi tháng trước, con dấu mòn góc trang, thiếp nhận ra ngay cả từ xa.”
Chàng không đáp, chỉ ra hiệu cho toàn quân giữ im lặng tuyệt đối, mắt không rời khỏi từng cử động dưới khe núi.
“Bắt sống cả hai bên.” Chàng ra lệnh, giọng trầm thấp chỉ đủ những người gần nhất nghe rõ. “Đặc biệt là tập giấy trong tay Ý Nhu, phải giữ nguyên vẹn làm chứng cứ, không được để cháy, không được để rơi xuống nước, không được để nàng ta có cơ hội tiêu huỷ.”
“Không đánh động trước khi áp sát đủ gần.” Chàng dặn thêm, mắt liếc sang ta một thoáng. “Nàng ở đây, đứng sau rặng đá, không được bước ra cho đến khi ta cho người gọi.”
Ta gật đầu, nhưng tay vẫn không rời khỏi mép áo chàng, siết lại một cái thật chặt trước khi buông ra.
“Một mất một còn.” Ta nói khẽ. “Chàng phải cẩn thận.”
Toán quân tinh nhuệ men theo bóng tối, chia thành nhiều mũi nhỏ, áp sát khe núi từ mấy hướng khác nhau, từng bước một, gần như không phát ra tiếng động nào giữa đêm tĩnh lặng.
Ta đứng sau rặng đá, tim đập dồn từng nhịp theo bước chân của toán quân, mắt không rời khỏi ánh lửa trại xa xa, nơi Ý Nhu vẫn đang đứng trò chuyện thêm vài câu với tên thủ lĩnh, hoàn toàn không hay biết cái lưới đang khép dần quanh mình.
Gậy ông đập lưng ông.
Nàng ta từng nghĩ diệt khẩu được Vệ quản gia là xong chuyện, từng nghĩ rời phủ trong đêm là đủ để thoát khỏi mọi nghi ngờ, không ngờ chính bước chân trốn chạy ấy lại dẫn thẳng đến chỗ tự lộ mặt hoàn toàn.
Toán quân đã áp sát đến khoảng cách gần nhất có thể mà chưa bị phát hiện, chỉ còn chờ hiệu lệnh cuối cùng của chàng để đồng loạt xông ra.
Chàng giơ tay, chuẩn bị hạ xuống ra hiệu tấn công.
Đúng khoảnh khắc ấy, phía sau đoàn người của Ý Nhu, nơi bóng tối dày đặc nhất, bỗng vang lên tiếng ngựa hí dữ dội, hoảng loạn đến mức phá tan cả sự tĩnh lặng vừa được giữ gìn cẩn thận suốt bao lâu.
Không phải quân của chàng gây ra.
Là một toán kỵ binh khác, mai phục sẵn từ trước, giờ đây lộ diện, xông thẳng vào giữa hai bên với ý đồ không thể đoán trước.
Tiếng hô hoán vang lên khắp khe núi, ánh lửa trại đổ nghiêng, bóng người chạy tán loạn khắp nơi.
Ta nghe rõ tiếng dây cung kéo căng, tiếng rít sắc lạnh xé qua không khí đêm tối.
“Chàng!” Ta hét lên, không còn kịp giữ im lặng nữa, cả người lao về phía trước bất chấp lời dặn phải đứng yên sau rặng đá.
Một mũi tên, tẩm thứ gì đó ánh lên màu đen kỳ dị dưới ánh lửa tàn, bay thẳng về phía chàng, chính xác đến mức không thể là ngẫu nhiên.
Chàng đang mải ra hiệu lệnh, lưng quay nửa phần về hướng mũi tên bay tới, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Tim ta như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc trở nên xa xăm, chỉ còn lại tiếng gió rít quanh mũi tên độc đang lao đến gần chàng từng khắc, gần đến mức ta không còn kịp nghĩ thêm bất cứ điều gì khác ngoài một phản xạ duy nhất trong lồng ngực.
Không được để chàng gục xuống ngay trước mắt ta lần nữa.
Không phải kiếp này.