Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 16: Lệnh Gấp Ra Biên Ải
Quân báo vừa dứt lời đã ngã sấp xuống sân, kiệt sức lịm đi.
Chàng không kịp đỡ người, chỉ quát gọi gia nhân khiêng vào trong cứu chữa, còn mình xoay người lao thẳng về phía phòng chứa binh khí, giọng gằn từng chữ vọng lại phía sau.
“Chuẩn bị ngựa. Nửa canh giờ nữa xuất phát.”
Ta ôm chặt hộp khảm trai trong tay, chạy theo sau chàng, tà áo cưới còn chưa kịp thay quét loạt xoạt trên nền gạch lạnh.
“Chàng định đi ngay trong đêm?” Ta hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
“Không đi ngay thì đợi cha ta chết trong tay Bắc Nhung sao?” Chàng đáp, không quay đầu lại, tay đã xỏ vội áo giáp, từng móc cài siết mạnh đến nghiến cả da thịt. “Nội gián báo trước tuyến tuần biên, quân ta trở tay không kịp, cha ta trọng thương, Nhạn Môn quan giờ như rắn mất đầu. Ta là con trai duy nhất, không đi thay ai được nữa.”
Ta đứng nhìn chàng khoác giáp, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất, rõ ràng đến mức không cách nào dẹp bỏ.
Kiếp trước, cũng một đêm như thế này, chàng rời phủ trong vội vã, còn ta ở lại, ngồi trong căn phòng nhường sẵn cho biểu muội, đợi tin tức đưa về từng ngày như đợi một bản án. Đợi đến tám năm, đợi đến lúc chết, tin tức cuối cùng ta nhận được không phải chàng thắng trận trở về, mà là chàng đã lật ra kẻ phản trắc ngay dưới mái nhà mình, muộn đến mức ta không còn sống để nghe trọn câu chuyện.
Lần này, ta không muốn đợi nữa.
“Ta đi cùng.” Ta nói, giọng dứt khoát không chút do dự.
Chàng khựng tay trên móc giáp cuối cùng, quay phắt lại nhìn ta, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sắc lạnh.
“Đường ra biên ải không phải đường dạo mát trong vườn hầu phủ.” Chàng nói. “Có phục kích, có tên độc, có máu chảy đầu rơi. Nàng ở lại phủ, đó mới là an toàn nhất cho nàng.”
“An toàn nhất, hay là quen thuộc nhất với chàng?” Ta hỏi ngược lại, bước tới gần, tay siết chặt hộp khảm trai đến mức các góc khảm cấn vào lòng bàn tay đau nhói. “Kiếp trước thiếp cũng từng nghĩ ở lại phủ là an toàn nhất, ngồi yên một chỗ, không gây thêm chuyện, để chàng một mình gánh hết mọi hiểm nguy ngoài kia. Kết quả thế nào, chàng không biết, nhưng thiếp biết rất rõ.”
Chàng nhìn ta thật lâu, hàm răng nghiến chặt, ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập chưa kịp lắng lại sau tin dữ.
“Nàng đang nói về chuyện gì?” Chàng hỏi, giọng chợt trầm xuống, có chút gì đó dò xét lẫn bất an.
Ta khựng lại một nhịp. Suýt nữa lại buột miệng nói ra điều không nên nói lúc này.
“Thiếp đang nói, nếu thiếp ngồi yên trong phủ đợi tin, cùng lắm chỉ nhận được tin tốt hoặc tin xấu, không thể làm gì khác ngoài chờ đợi trong sợ hãi.” Ta đáp, ép giọng mình trở lại điềm tĩnh. “Nhưng nếu thiếp đi cùng, ít nhất còn có cơ hội giúp chàng đối chiếu sổ sách ngay tại chỗ, sổ xanh của mẹ thiếp cùng bản sao sổ đỏ hiện tại, gộp cả lại, đối chiếu trực tiếp với sổ vận lương thật ở Nhạn Môn quan, mọi chuyện sẽ rõ nhanh hơn gấp bội so với truyền thư đi lại giữa kinh thành và biên ải.”
Chàng im lặng, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp khảm trai trong tay ta, rồi dừng lâu hơn trên gương mặt ta.
“Nàng đã tính sẵn hết rồi.” Chàng nói, không phải câu hỏi.
“Thiếp không muốn lặp lại một lần nào nữa cảnh ngồi sau lưng người khác chờ đợi.” Ta đáp, giọng nhỏ nhưng chắc. “Một mất một còn, thiếp cũng muốn tự tay giữ lấy phần được của mình, không nhờ ai giữ hộ.”
Chàng thở dài một tiếng thật nặng, cuối cùng gật đầu, tay đưa lên siết nhẹ vai ta, ánh mắt không còn tranh cãi.
“Được. Nàng đi cùng.” Chàng nói. “Nhưng mọi mệnh lệnh trên đường, nàng phải nghe theo tuyệt đối, không tự ý hành động.”
“Thiếp hiểu.” Ta đáp.
Ta lập tức quay về phòng, gọi Bích Chi vào, chỉ trong khắc thời gian ngắn ngủi phải sắp xếp xong toàn bộ chuyện quản gia còn dang dở.
“Tiểu thư định giao sổ sách cho ai coi sóc?” Bích Chi hỏi, tay đã nhanh nhẹn thu dọn vài món cần thiết vào tay nải cho ta.
“Ngươi, cùng với người của Hầu phu nhân, ai bà tin tưởng nhất thì cho gọi đến.” Ta đáp, tay mở hộp khảm trai kiểm lại lần cuối tập giấy sao chép sổ đỏ cùng cuốn sổ xanh của mẹ, gói kỹ trong lớp vải dầu trước khi cất vào đáy hộp. “Hai người cùng giữ sổ sách, cùng ký tên mỗi lần xuất nhập, không để một mình ai đụng vào, kể cả biểu tiểu thư.”
Bích Chi gật đầu, sắc mặt nghiêm trọng hẳn.
“Tiểu thư yên tâm, nô tỳ tuyệt đối không rời sổ sách nửa bước.” Nàng đáp, rồi ngập ngừng thêm một câu. “Chỉ là… biểu tiểu thư dạo này có vẻ yên ắng khác thường, mấy hôm nay không thấy nàng ta tìm cớ gây sự như trước, nô tỳ có chút không yên tâm.”
“Yên ắng lại càng phải để mắt kỹ hơn.” Ta nói, nhớ lại lời Bích Chi từng kể, những lần Ý Nhu đứng lâu trước cửa phòng chứa sổ sách cũ, những lần nàng ta lấy cớ thăm dò rất khéo. “Nước lặng thường chảy sâu, người càng im ắng càng phải cảnh giác. Ta đi rồi, sổ sách là mạng sống, mất một trang cũng coi như mất hết công sức bao lâu nay.”
Ta sang gặp Hầu phu nhân trước khi lên đường, bà đang ngồi một mình trong phòng, sắc mặt còn chưa hết bàng hoàng vì tin dữ của phu quân bà nơi biên ải.
“Con đi cùng thằng Dương sao?” Hầu phu nhân hỏi, giọng có chút run.
“Vâng.” Ta đáp, cúi người hành lễ. “Con xin dì trông chừng giúp con chuyện sổ sách trong phủ, để hai người dì tin tưởng nhất phối hợp coi sóc, tuyệt đối không cho ai một mình động vào, kể cả Ý Nhu. Bích Chi sẽ theo con ra biên ải, con cần một người tâm phúc bên mình.”
Hầu phu nhân nhìn ta thật lâu, ánh mắt phức tạp khó tả, cuối cùng gật đầu, nắm lấy tay ta.
“Con đi đường bảo trọng.” Bà nói, giọng nghẹn lại. “Ta… dạo này nhìn Ý Nhu, càng lúc càng thấy có gì đó không đúng. Con và thằng Dương ở ngoài kia, việc trong phủ cứ để ta lo, có chuyện gì bất thường, ta sẽ cho người phi ngựa báo ngay.”
Nửa canh giờ trôi qua nhanh đến mức ta gần như không kịp thở.
Ta thay lại bộ y phục gọn nhẹ hơn, tóc búi cao, không còn trâm cài rườm rà, hộp khảm trai được bọc kỹ trong một lớp vải thô bên ngoài để tránh lộ mắt dọc đường, cột chặt sau yên ngựa dành riêng cho ta.
Chàng đã đứng đợi sẵn ngoài sân, người khoác trọn bộ giáp trụ, thanh trường kiếm bên hông ánh lên dưới ánh đuốc, dáng vẻ hoàn toàn khác hẳn người thư sinh vẫn ngồi cạnh ta lật sổ sách mỗi đêm.
“Nàng sẵn sàng chưa?” Chàng hỏi, đưa tay đỡ ta lên ngựa.
“Sẵn sàng.” Ta đáp, tay siết chặt dây cương, ngoái nhìn lại hầu phủ một lần cuối dưới ánh đèn lồng đỏ còn treo khắp sân, nơi tám năm kiếp trước ta từng nhường hết mọi thứ mà không hề hay biết cái giá phải trả.
Kiếp này, ta mang theo cả phần của mình, cùng ra đi.
Đoàn người rời hầu phủ trong đêm, vó ngựa gõ vang trên đường đá lát, thẳng hướng cổng thành Lạc Dương.
Ra khỏi cổng thành chưa được bao xa, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp đuổi theo, một bóng người phi như bay giữa màn đêm.
“Tiểu thư! Thế tử!”
Ta quay ngựa lại, nhận ra Bích Chi, tóc tai rối bời, thở hổn hển như vừa chạy một quãng đường dài không nghỉ.
“Có chuyện gì?” Ta hỏi, tim đột nhiên thắt lại.
“Vừa rồi nô tỳ đi kiểm phòng biểu tiểu thư theo lệnh tiểu thư dặn, mới phát hiện…” Bích Chi thở dốc, giọng run lên. “Phòng nàng ta trống trơn từ lúc nào không rõ, gia nhân canh gác nói nàng ta đã lặng lẽ rời phủ từ nửa đêm qua, không một ai biết nàng ta đi đâu, cũng không để lại một chữ nào.”
Ta siết chặt dây cương trong tay, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không thua kém gì đêm nghe tin Cảnh Dương hầu trọng thương.
Ý Nhu biến mất đúng vào đêm tin dữ từ Nhạn Môn quan truyền về.
Đúng vào đêm chàng buộc phải rời kinh, mang theo toàn bộ chứng cứ còn lại ra khỏi tầm với của nàng ta.
Ta ngước nhìn chàng, thấy sắc mặt chàng cũng đã lạnh hẳn đi dưới ánh trăng mờ, tay siết chặt dây cương đến trắng bệch đốt xương.
“Nàng ta không trốn.” Chàng nói, giọng trầm thấp như tiếng gầm bị nén lại. “Nàng ta đi trước chúng ta một bước.”