Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 15: Cảnh Cáo Ngầm
Lời khai của Vệ quản gia, ta chưa kịp cho người ghi lại thành văn bản.
Đêm đó ta chỉ dặn hắn về phòng nghỉ trước, sáng mai sẽ cho gọi lên chính đường, có Bích Chi làm chứng, ghi rõ từng câu từng chữ để phòng khi hắn đổi ý chối bỏ. Ta còn định cho người canh chừng cửa phòng hắn suốt đêm, chỉ tiếc đêm ấy trời đổ mưa lớn, canh gác lơ là một khắc, đã đủ để chuyện xảy ra.
Sáng sớm, tiếng gia nhân la hoảng vang khắp viện sau: Vệ quản gia ngã xuống giếng.
Ta chạy ra đến nơi, thấy hắn đã được kéo lên, người ướt sũng, mặt tái nhợt như tờ giấy, nằm co quắp trên nền đất lạnh, ngực còn phập phồng nhưng đôi mắt trợn ngược, miệng méo xệch không phát ra được tiếng nào rõ ràng, chỉ ứa ra vài dòng nước dãi lẫn máu.
Đại phu được gọi đến gấp, bắt mạch, châm cứu, hồi lâu mới lắc đầu thở dài.
“May mạng còn giữ được.” Đại phu nói, giọng nặng nề. “Nhưng cuống họng đã tổn thương nặng, có lẽ do va đập lúc rơi xuống, hoặc bị ai đó bóp nghẹt trước khi đẩy xuống giếng. Từ nay về sau, ông ta khó mà nói được thành câu nữa.”
Ta đứng lặng nhìn thân hình co quắp ấy, trong lòng không còn nửa phần bất ngờ.
“Trượt chân.” Ta lẩm bẩm, giọng lạnh tanh. “Trượt chân đúng vào đêm sau khi khai ra tên biểu tiểu thư, trượt chân đúng lúc câu chuyện chưa kịp thành văn bản có chữ ký làm chứng. Thế gian này, làm gì có sự trùng hợp trơn tru đến vậy.”
Bích Chi đứng cạnh, sắc mặt trắng bệch, ghé tai ta thì thầm.
“Tiểu thư, đêm qua canh gác của viện này đổi người vào giờ Tý, đúng khoảng thời gian mưa lớn nhất. Người đổi ca… là do biểu tiểu thư đích thân sắp xếp, nói là thương gia nhân đứng ngoài mưa lạnh, cho đổi sớm một khắc.”
Ta không cần nghe thêm cũng đoán ra toàn bộ.
Ý Nhu đã biết Vệ quản gia không còn chịu được áp lực, sớm muộn cũng khai ra hết. Nàng ta không chọn cách giết chết hắn ngay, một cái xác chết bất thường sẽ khiến người khác nghi ngờ, dễ lộ dấu vết hơn một người “trượt chân suýt chết đuối”. Nàng ta chỉ cần hắn á khẩu, không còn có thể mở miệng khai lại bất cứ điều gì trước mặt người thứ ba, vậy là đủ.
Diệt khẩu, mà không cần giết người. Đòn này, lạnh lùng và sạch sẽ hơn ta tưởng nhiều.
Ta cho người đưa Vệ quản gia vào một viện nhỏ, cắt cử riêng hai gia nhân thân tín của mình canh giữ ngày đêm, không cho bất cứ ai khác lui tới, rồi mới cho người phi ngựa cấp báo tin này đến Nhạn Môn quan.
Không ngờ, chưa đến một ngày sau, chàng đã đích thân phi ngựa về phủ, người còn chưa kịp thay áo bụi đường, đã sải bước thẳng vào viện của ta, sắc mặt lạnh đến mức gia nhân đứng gần cũng phải rúm người tránh mặt.
“Nàng ta dám ra tay ngay dưới mắt ta.” Chàng nói, giọng nghiến qua từng chữ, tay siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch đốt xương. “Ngay trong phủ, ngay dưới nóc nhà tổ tiên để lại, dám hại đến người sắp thành chứng cứ sống. Ta lập tức cho người áp giải nàng ta lên chính đường, tra thẳng, xem nàng ta còn chối được bao lâu.”
“Không được.” Ta nói, giọng dứt khoát, tay nắm lấy tay chàng đang siết chặt, ép chàng nhìn thẳng vào mình. “Chàng bình tĩnh lại, nghe thiếp nói hết đã.”
Chàng nhìn ta, hơi thở còn gấp, nhưng vẫn nén lại, gật đầu một cái.
“Vệ quản gia giờ đã á khẩu, không thể khai lại thành lời trước mặt ai nữa, coi như lời khai đêm đó chưa từng có, vì không ai làm chứng, không văn bản, không chữ ký.” Ta phân tích, từng lời chậm và rõ. “Nếu giờ chàng cho người áp giải Ý Nhu lên tra hỏi, nàng ta chỉ cần một mực kêu oan, nói ta và chàng vì tư thù mà đổ oan cho nàng ta, mọi chuyện lại quay về cãi lời qua lời, không có gì làm bằng chứng cả.”
“Nàng ta đã lộ rõ như vậy, còn cần chờ gì nữa?” Chàng hỏi, giọng vẫn còn nóng.
“Cần đủ hai thứ.” Ta đáp. “Một bản sổ đối chiếu thứ hai trùng khớp với sổ xanh của mẹ thiếp, và một lời khai công khai, có người làm chứng, có văn bản, không thể chối cãi. Thiếu một trong hai, vạch mặt nàng ta lúc này chỉ khiến nàng ta có thời gian tiêu huỷ hết những gì còn sót lại. Gậy ông đập lưng ông, muốn đánh cho trúng, phải đợi đúng lúc gậy đã cầm chắc trong tay.”
Chàng im lặng một lúc lâu, hơi thở dần đều lại, cuối cùng buông một tiếng thở dài nặng nề, ngồi xuống ghế đối diện ta.
“Nàng nói đúng.” Chàng nói, giọng đã trầm tĩnh hơn hẳn. “Ta chỉ là… nhìn thấy hắn nằm đó, nghĩ đến việc suýt nữa nàng cũng gặp nguy hiểm tương tự nếu Ý Nhu ra tay sớm hơn một chút, không kìm được.”
“Thiếp hiểu.” Ta nói, giọng dịu lại, siết nhẹ tay chàng. “Nhưng càng thương nhau, càng phải tỉnh táo giúp nhau, không thể để cảm xúc đi trước chứng cứ.”
Ta lấy từ trong hộp khảm trai ra tập giấy đối chiếu đã dày thêm không ít trang, đặt lên án thư trước mặt chàng.
“Sổ đỏ hiện tại của phủ, Ý Nhu chắc chắn đang giữ chặt hơn bao giờ hết, biết đâu đêm nào đó nàng ta sẽ tiêu huỷ luôn để cắt đứt manh mối.” Ta nói. “Thiếp muốn nhân lúc nàng ta còn đang bận đối phó với việc Vệ quản gia bị lộ, âm thầm sao chép lại toàn bộ sổ đỏ hiện tại, từng dòng từng chữ, giữ một bản riêng phòng khi bản gốc biến mất.”
Chàng gật đầu, ánh mắt đã trở lại vẻ sắc lạnh quen thuộc của người cầm binh.
“Ta sẽ cho người của ta ở Nhạn Môn quan xác minh chéo số liệu vận lương thật theo từng chuyến, đối chiếu với những gì nàng sao được.” Chàng nói. “Hai bên khớp nhau ở đâu, hao hụt ở đâu, sẽ hiện ra rõ như đèn soi số. Lần này, không để nàng ta có đường lui nữa.”
Đêm đó, hai người chia việc rõ ràng.
Ta lấy cớ kiểm kê sổ sách cuối tháng, mượn được sổ đỏ hiện tại từ phòng quản lý chung trong vài giờ, ngồi dưới ánh đèn dầu, tay không ngừng sao chép, từng con số, từng dòng ghi chú, từng con dấu mòn đóng ở góc trang, không dám bỏ sót một chữ.
Chàng ngồi bên, tay viết thư mật gửi cho người tin cẩn ở Nhạn Môn quan, dặn dò kỹ lưỡng cách đối chiếu, cách giữ kín chuyện này tuyệt đối không để lộ ra ngoài, kể cả với binh sĩ dưới quyền.
Mực đỏ trên sổ dưới ánh đèn dầu ánh lên như máu khô, mỗi con số ta sao lại đều mang theo một phần nặng trĩu trong lòng, nghĩ đến những chuyến vận lương thật ngoài biên ải, nghĩ đến những người lính có thể đã thiếu lương thiếu áo vì khoản hao hụt tinh vi này kéo dài suốt bao năm.
“Xong rồi.” Ta buông bút, xoa nhẹ cổ tay đã mỏi, nhìn xấp giấy sao chép dày cộp trước mặt. “Giờ chỉ cần đợi tin từ biên ải gửi về đối chiếu, cộng thêm cơ hội nào đó ép được Ý Nhu tự lộ ra bản sổ giả nàng ta cất giữ, coi như đủ cả hai thứ còn thiếu.”
Chàng nhìn ta, khoé miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt có chút gì đó vừa nể phục vừa xót xa.
“Nàng đổi khác nhiều so với ngày đầu ta gặp.” Chàng nói, giọng nhỏ. “Không phải đổi khác theo nghĩa xấu, mà là… ta bắt đầu tin, nàng thật sự có thể tự mình đứng vững, không cần ai che chở.”
“Thiếp vẫn cần chàng.” Ta đáp, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt chàng. “Chỉ là không còn muốn đứng sau chàng chờ đợi trong sợ hãi như trước nữa.”
Đúng lúc hai người vừa dọn xấp giấy sao chép vào chung hộp khảm trai, định tính toán bước tiếp theo, ngoài cổng phủ bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, gấp gáp đến mức phá tan cả sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Một quân báo toàn thân đẫm bụi đường, áo giáp còn dính máu khô, lao thẳng vào sân, quỳ sụp trước mặt chàng, giọng đứt quãng vì kiệt sức.
“Thế tử! Nhạn Môn quan cấp báo! Cảnh Dương hầu… Cảnh Dương hầu bị trọng thương trong một trận tập kích bất ngờ của Bắc Nhung đêm qua, quân ta tổn thất không nhỏ, nghi có nội gián báo trước tuyến đường tuần biên cho địch, tướng quân dặn thế tử phải lập tức hồi quan gấp!”
Chàng đứng phắt dậy, sắc mặt trắng bệch trong tích tắc, tay vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm bên hông.
Ta đứng lặng bên cạnh, tay vẫn còn ôm chiếc hộp khảm trai chứa xấp giấy sao chép vừa hoàn thành, trong lòng dấy lên một cảm giác lạnh buốt lan nhanh hơn cả cơn gió đêm vừa lùa qua khung cửa mở.
Nội gián báo trước tuyến đường tuần biên.
Bốn chữ ấy, cùng với cái tên Ý Nhu, cùng với những chuyến “thăm mộ mẹ” trùng khớp từng khoản hao hụt, đột nhiên xâu chuỗi lại thành một dự cảm chẳng lành, dồn ép lấy lồng ngực ta đến khó thở.