Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 12: Nhũ Mẫu Mất Tích

Ba ngày sau khi biết được cái tên ấy, người chàng phái đi dò tin mới trở về, quỳ giữa sân báo tin, giọng có phần dè dặt.

“Bẩm thế tử, nhũ mẫu cũ của biểu tiểu thư… đã mất tám năm rồi.”

Ta đứng bên chàng, tay siết nhẹ vạt áo.

“Mất khi nào?” Chàng hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng ta nghe rõ một tia sắc lạnh ẩn dưới đó.

“Bẩm, chỉ chừng nửa tháng sau khi biểu tiểu thư vào phủ.” Người kia cúi đầu thấp hơn. “Sổ làng ghi là bệnh mất, chôn ở khu mộ vô danh ngoài thành, không bia không tên, chỉ có một cọc gỗ nhỏ đánh dấu, giờ mục gần hết, thuộc hạ phải dò hỏi ba người già trong làng mới tìm ra đúng chỗ.”

Ta nghe mà lạnh cả sống lưng.

Một người theo hầu Ý Nhu tám năm, một người đủ thân tín để đứng tên ký xác nhận một bức thư triều đình dùng để kết án cả một sinh mệnh, chết đi lặng lẽ đến mức không ai buồn khắc cho một cái tên lên bia mộ.

“Ngươi lui xuống trước, cẩn thận đừng để lộ ra ngoài.” Chàng ra lệnh.


Trong phòng, ta và chàng ngồi đối diện nhau qua án thư, giữa hai người là mảnh giấy nhỏ ghi lại mấy dòng thuật lại vắn tắt vừa nghe được.

“Không bia không tên.” Ta lặp lại, giọng khẽ. “Nếu là chết bệnh thật, người thân dù nghèo cũng cố khắc cho một cái tên. Đây rõ ràng là muốn xoá sạch dấu vết.”

“Đúng.” Chàng gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt án thư, một thói quen mỗi khi chàng đang suy nghĩ căng thẳng. “Nhưng có một điều khiến ta không yên.”

“Điều gì?”

“Một nhũ mẫu bình thường, dù có thân tín đến đâu, cũng không đủ sức ngụy tạo một bức thư đủ sức nặng để triều đình tin và kết án ngay, lại còn biết né đúng chỗ hổng luật lệ không cần bản đối chiếu thứ hai.” Chàng nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc. “Việc đó cần người hiểu rõ luật định triều đình, hiểu rõ cách sổ sách quân lương vận hành, thậm chí phải có quan hệ đủ để bức thư giả kia đến được tay người có thẩm quyền xét án. Một nhũ mẫu không làm nổi chuyện này một mình.”

Ta chợt hiểu ý chàng.

“Phía sau bà ta, còn một tay khác.” Ta nói, giọng chậm rãi như đang tự mình ghép lại từng mảnh. “Nhũ mẫu chỉ là người đứng tên, người thật sự viết thư, thật sự điều khiển, vẫn còn ở đâu đó.”

“Và người đó, mười năm nay chưa từng bị lộ.” Chàng tiếp lời, sắc mặt tối lại. “Đến mức khi cần diệt khẩu, chỉ cần cho một nhũ mẫu già “bệnh mất” không dấu vết, không ai buồn hỏi lại.”

Ta im lặng hồi lâu, mắt nhìn xuống mảnh giấy ghi lại lời thuật, trong lòng dâng lên một cảm giác lành lạnh.

Kẻ giấu mặt ấy, rốt cuộc là ai.


“Vậy giờ tính sao?” Ta hỏi.

“Ta đã nghĩ đến một người.” Chàng nói, giọng trầm hẳn xuống. “Trong phủ này, ngoài Ý Nhu, còn một kẻ nắm rõ đường đi của sổ chi lương hơn ai hết.”

Ta khựng lại một thoáng, rồi hiểu ngay.

“Vệ quản gia.”

“Đúng.” Chàng gật đầu. “Hắn ta là tổng quản, mọi khoản chi tiêu ra vào phủ đều qua tay hắn trước khi đến tay nàng. Nếu có ai trong phủ đủ điều kiện tiếp tay cho Ý Nhu sửa sổ sách, hao hụt từng khoản nhỏ trong lương vận, hắn ta là nghi phạm hợp lý nhất.”

Ta nhớ lại lần đầu hỏi dò hắn, câu trả lời trơn tru đến mức khiến ta nghi ngay từ đầu: đường biên ải xa xôi, hao hụt là chuyện thường.

Một câu trả lời như đã học thuộc lòng từ trước.

“Được.” Ta nói, giọng dứt khoát. “Thiếp sẽ cho người âm thầm dò lại chuyện cũ của hắn ta. Một quản gia bình thường, bổng lộc bao nhiêu, chi tiêu ra sao, đều có dấu vết để lại.”

Chàng nhìn ta, khoé miệng khẽ nhếch lên, không hẳn là cười nhưng đủ để ta nhận ra một phần yên tâm trong ánh mắt ấy.

“Nàng làm việc này quen tay hơn ta tưởng.”

“Vì thiếp không còn muốn ngồi yên chờ người khác tra hộ nữa.” Ta đáp, giọng nhẹ nhưng chắc.


Việc dò xét được giao cho Bích Chi cùng hai gia nhân thân tín, âm thầm hỏi han từ những người buôn bán quen mặt Vệ quản gia ngoài phố, từ chủ nợ cũ, từ cả tay chân trong các sòng bạc nhỏ gần cổng Tây thành.

Ba ngày sau, Bích Chi mang về một tin khiến ta không khỏi giật mình.

“Tiểu thư, nô tỳ dò ra rồi.” Bích Chi nói, giọng hạ thấp dù trong phòng chỉ có hai người. “Tám năm trước, Vệ quản gia nợ cờ bạc ở một sòng bạc ngoài thành, số tiền lớn đến mức chủ sòng đã định báo lên quan phủ, tính bắt hắn ta gán nợ bằng cách bán vợ con.”

“Rồi sao?” Ta hỏi.

“Đúng vào khoảng thời gian biểu tiểu thư mới vào phủ, khoản nợ ấy được trả sạch chỉ trong một đêm, tiền mặt, không qua tay ai khác.” Bích Chi nói, ánh mắt cũng có phần rợn người. “Chủ sòng bạc còn nhớ, người mang tiền đến trả không phải Vệ quản gia, mà là một người phụ nữ lạ mặt, che kín mặt bằng khăn, chỉ nói một câu: “Trả xong, từ nay im miệng”.”

Ta nghe mà tim đập nhanh hẳn.

Số tiền lớn đến mức đủ cứu cả gia đình một quản gia bậc trung, không phải khoản nhỏ ai cũng có thể bỏ ra tuỳ tiện.

“Số tiền đó, lớn hơn nhiều so với bổng lộc một quản gia có thể tích cóp trong nhiều năm.” Ta nói, giọng chậm rãi. “Ai đó đã cố tình mua chuộc hắn ta, ngay từ những ngày đầu Ý Nhu vào phủ.”

“Đúng vậy đó tiểu thư.” Bích Chi gật đầu. “Từ hôm đó đến nay, Vệ quản gia sống rất mực an phận, không cờ bạc, không nợ nần gì nữa, ai cũng khen hắn ta biết điều, chỉ có nô tỳ dò ra mới biết là vì đã có người bịt miệng hắn từ tám năm trước.”

Ta ngồi lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt án thư, một thói quen ta học được từ chàng lúc nào không hay.

Gậy ông đập lưng ông. Kẻ tưởng đã giấu kỹ mọi dấu vết, cuối cùng vẫn để lại một đường dây tiền bạc không thể xoá sạch hoàn toàn.


Chiều hôm ấy, ta cố ý gặp Vệ quản gia ở hành lang bên phòng chứa sổ sách, hỏi thăm vài chuyện vặt về khoản chi sửa mái ngói dãy nhà đông, cốt để quan sát thần sắc hắn.

Vệ quản gia đáp lời trôi chảy như mọi khi, nhưng khi ta buột miệng nhắc đến chuyện “nghe nói tám năm trước phủ có xảy ra vài chuyện không hay bên ngoài”, tay hắn khựng lại một nhịp rất nhỏ trên cuốn sổ đang cầm, mặt thoáng tái đi rồi nhanh chóng lấy lại bình thường.

“Thế… thế tử phi hỏi chuyện gì cơ ạ?” Hắn hỏi, giọng hơi lạc.

“Không có gì.” Ta đáp, giữ nét mặt bình thản. “Chỉ là nghe gia nhân già bàn tán vu vơ, ta tò mò hỏi vậy thôi.”

Hắn cúi đầu, cáo lui rất nhanh, bước chân có phần vội vã hơn thường ngày.

Ta đứng nhìn theo bóng hắn khuất sau góc hành lang, trong lòng đã gần như chắc chắn: Vệ quản gia biết điều gì đó, và điều đó liên quan trực tiếp đến việc Ý Nhu vào phủ tám năm trước.

Chỉ là hắn ta còn quá sợ, chưa dám hé môi.


Đêm đó, ta ngồi bên án thư đối chiếu lại từng khoản chi trong sổ đỏ hiện tại với những gì Bích Chi vừa dò được, cố tìm xem có sợi dây nào nối giữa khoản tiền trả nợ tám năm trước với những khoản hao hụt vận lương gần đây hay không.

Ngọn đèn dầu cháy đã hao đi quá nửa, ta vẫn chưa buông bút.

Đúng lúc ta định dừng lại nghỉ mắt, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp, không phải nhịp bước thường ngày của Bích Chi.

Cửa phòng bật mở, Bích Chi lao vào, thở hổn hển, tay cầm một mảnh giấy đã cháy sém một góc, mùi khói còn vương trên đầu ngón tay nàng.

“Tiểu thư!” Bích Chi nói, giọng gấp gáp khác thường. “Nô tỳ vừa đi ngang khu vườn sau, thấy có ai đó vừa đốt giấy xong rồi vội vàng rời đi, nô tỳ nhặt lại được mảnh này, chưa cháy hết!”

Ta đứng bật dậy, đón lấy mảnh giấy từ tay nàng, tay hơi run vì hồi hộp.

Phần lớn tờ giấy đã hoá tro, chỉ còn sót lại một góc nhỏ, nét chữ cháy xém một nửa nhưng vẫn đọc được rõ mấy chữ cuối cùng.

“…tám năm, vết bớt cánh sen…”

Ta nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, tim đập chậm lại một nhịp rồi dồn dập gấp gáp, ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua khiến ngọn đèn dầu chao nhẹ, bóng ta đổ dài run rẩy trên vách tường.

Vết bớt cánh sen.

Ta chưa từng nghe ai trong phủ nhắc đến bốn chữ này. Nhưng bản năng mách bảo ta, đây chính là mảnh ghép tiếp theo dẫn thẳng vào thân thế thật của Trịnh Ý Nhu.