Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 13: Vết Bớt Cánh Sen
Mảnh giấy cháy dở, ta không đem trình chàng ngay.
Chàng đã trở lại Nhạn Môn quan từ sáng sớm hôm sau, việc quân không thể trì hoãn. Trước khi đi, chàng chỉ dặn một câu: “Có gì bất thường, cứ chờ ta về, đừng tự mình đối mặt.” Ta gật đầu, nhưng trong lòng đã có tính toán khác.
Bốn chữ “vết bớt cánh sen” ấy, đúng người để hỏi, không phải chàng.
Là Hầu phu nhân.
Ta chọn một buổi chiều tĩnh lặng, mang theo hộp khảm trai, ngồi hầu trà bên Hầu phu nhân trong tiểu viện riêng của bà, chỗ chỉ có hai người và một nha hoàn già đứng quạt ngoài xa.
“Con dạo này thức khuya nhiều, sắc mặt kém hẳn.” Hầu phu nhân nhìn ta, giọng có phần xót ruột. “Việc quản gia nặng nhọc, có gì khó, cứ nói với ta.”
“Đa tạ mẫu thân quan tâm.” Ta cúi đầu, rồi lấy cớ dẫn dắt câu chuyện. “Chỉ là gần đây con lục lại đồ hồi môn cũ, tìm thấy vài trang giấy nhà ngoại con để lại, trong đó nhắc đến một chuyện lạ, con không hiểu nên muốn hỏi mẫu thân cho rõ.”
“Chuyện gì?” Hầu phu nhân đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn bình thản.
Ta hít một hơi, cố giữ giọng nhẹ như đang kể chuyện phiếm.
“Trong giấy có nhắc đến một vết bớt, hình dạng như cánh hoa sen, trên vai một người con gái nào đó tám năm trước.” Ta nói, mắt không rời sắc mặt bà. “Con thấy lạ nên hỏi thử, không biết mẫu thân có từng nghe chuyện này bao giờ chưa.”
Chén trà trong tay Hầu phu nhân khựng lại giữa chừng.
Một khoảng lặng kéo dài đủ lâu để ta nghe rõ tiếng quạt phe phẩy ngoài xa, tiếng lá cây xào xạc trong sân.
“Con nghe ai nói vậy?” Giọng Hầu phu nhân đã đổi khác, không còn vẻ ôn hoà thường ngày, có một tia gì đó run rẩy ẩn dưới lớp bình thản cố giữ.
Ta không đáp thẳng, chỉ lặng lẽ lấy mảnh giấy cháy dở từ trong tay áo, đặt nhẹ lên bàn trước mặt bà.
Hầu phu nhân cầm mảnh giấy lên, tay bà run đến mức suýt làm rách thêm phần giấy đã mỏng manh vì lửa. Bà đọc đi đọc lại mấy chữ còn sót lại, môi mím chặt, sắc mặt trắng bệch dần.
“Cánh sen…” Bà lẩm bẩm, gần như không còn nhớ có ta ngồi bên cạnh. “Sao con lại có thứ này.”
“Bích Chi nhặt được sau vườn, có kẻ vừa đốt xong thì vội vàng rời đi.” Ta đáp thật, không giấu diếm phần này. “Con không dám khẳng định điều gì, chỉ thấy bốn chữ ấy lạ quá, nên mới hỏi mẫu thân.”
Hầu phu nhân đặt mảnh giấy xuống, hai tay siết chặt vào nhau trên đầu gối, một lúc lâu mới cất tiếng, giọng đã nghẹn hẳn.
“Ta có một muội muội, kém ta ba tuổi.” Bà nói, ánh mắt nhìn xa xăm như đang lạc về một khoảng thời gian rất cũ. “Ngày nhỏ, hai chị em tắm chung một chậu, ta còn nhớ trên vai trái muội ấy có một vết bớt bẩm sinh, hình dạng giống hệt một đoá sen nhỏ, mờ nhạt nhưng rõ nét, không lẫn vào đâu được. Cả nhà chỉ có mình muội ấy có, cha mẹ ta khi đó còn nói đùa là trời sinh ra để làm tiểu thư khuê các, mang dấu hoa sen trên người.”
Ta im lặng, để bà tiếp tục.
“Muội ấy gả xa, theo chồng đi nhậm chức ở phương Nam, tám năm trước trên đường về kinh thăm ta thì gặp nạn giữa biên ải, cả hai vợ chồng đều mất.” Hầu phu nhân nói, giọng càng lúc càng khàn. “Chỉ còn lại đứa con gái nhỏ, được người quen đưa về, ta nhận nuôi, coi như con ruột. Chính là Ý Nhu.”
“Con nhớ, lúc Ý Nhu mới vào phủ, con bé gầy yếu, nhút nhát, không dám nhìn thẳng vào mắt ai.” Bà nói tiếp, tay vô thức xoa lên cánh tay mình như đang cố xua đi cơn lạnh vô hình. “Ta xem xét, đúng thấy trên vai trái con bé cũng có một vết bớt hình cánh sen, tuy màu có phần nhạt hơn muội muội ta ngày trước, nhưng vị trí, hình dạng, đều giống. Từ đó ta không còn nghi ngờ gì, thương con bé như máu mủ ruột thịt của chính mình.”
“Chuyện vết bớt này, mẫu thân từng nói với ai chưa?” Ta hỏi khẽ, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.
Hầu phu nhân lắc đầu.
“Chưa từng.” Bà đáp, chắc nịch. “Kể cả với thế tử, ta cũng chưa từng nhắc đến chuyện này. Đó là chuyện riêng của chị em ta, một kỷ niệm ta giữ trong lòng, không nghĩ có ngày phải đem ra nói lại.”
Ta nghe mà sống lưng lạnh dần.
Nếu Hầu phu nhân chưa từng nói với ai, vậy kẻ viết ra bốn chữ “tám năm, vết bớt cánh sen” trên mảnh giấy vừa đốt dở kia, là ai. Và vì sao lại phải đốt đi một cách vội vã đến vậy.
“Mẫu thân.” Ta ngập ngừng, chọn từng lời thật cẩn trọng. “Con không dám nói điều gì chắc chắn, chỉ là… con nghĩ mẫu thân nên biết, gần đây con và thế tử có phát hiện một vài chuyện liên quan đến người từng nuôi dạy biểu muội trước khi vào phủ.”
“Nhũ mẫu của nó?” Hầu phu nhân ngẩng phắt lên, ánh mắt sắc lại. “Con nói rõ hơn xem.”
Ta thuật lại vắn tắt, không đi sâu vào từng chi tiết sổ sách để tránh làm bà rối trí, chỉ nói rằng nhũ mẫu cũ của Ý Nhu đã mất một cách bất thường ngay sau khi Ý Nhu vào phủ, mộ phần không bia không tên, và người ấy từng dính líu đến một vụ ngụy tạo giấy tờ mười năm trước.
Hầu phu nhân nghe xong, người run lên như vừa bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông.
“Con muốn nói…” Bà nói, giọng đứt quãng. “Con bé ta nuôi tám năm nay, có thể không phải máu mủ thật của muội muội ta?”
“Con không dám khẳng định.” Ta đáp, nắm nhẹ lấy tay bà, thấy tay bà lạnh ngắt. “Nhưng nếu có kẻ đủ sức ngụy tạo cả một vụ án triều đình mười năm trước, việc ngụy tạo một vết bớt trên vai, có lẽ cũng không phải chuyện quá khó với kẻ ấy.”
Hầu phu nhân ngồi lặng đi, ánh mắt trống rỗng nhìn xuống mảnh giấy cháy dở trên bàn, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào thêm.
Một lúc lâu sau, bà mới khẽ gật đầu, giọng đã kiên quyết hơn hẳn phút trước.
“Chuyện này, ta sẽ tự mình xác minh lại.” Bà nói. “Nếu đúng là con bé ấy không phải cháu ruột ta, ta sẽ là người đầu tiên muốn biết sự thật, dù sự thật ấy có đau đến đâu.”
Ta cẩn thận gói lại mảnh giấy cháy dở, đặt vào chung ngăn bí mật dưới đáy hộp khảm trai, cạnh cuốn sổ xanh của mẹ, rồi đậy nắp hộp lại.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Chiếc hộp vẫn nằm yên trên án thư như mọi ngày, hoa văn khảm trai lấp lánh dưới ánh chiều tà, chẳng ai ngoài ta biết bên trong đáy hộp giờ đây đã cất giữ thêm một mảnh ghép nữa của cả một chuỗi bí mật kéo dài mười năm.
Ta cáo lui khỏi tiểu viện của Hầu phu nhân khi trời đã sẩm tối, lòng vừa nhẹ nhõm vì đã gieo được hạt mầm nghi ngờ đúng chỗ, vừa nặng trĩu vì thương cho một người đàn bà tám năm nay thương nhầm một kẻ giả danh máu mủ mà không hề hay biết.
Trắng đen phải rõ. Dù sự thật có tàn nhẫn đến đâu, cũng phải có ngày phơi bày ra ánh sáng, không thể để một người vô tội mang oan khuất, cũng không thể để kẻ giả dối tiếp tục đội lốt yêu thương mãi được.
Ta bước qua dãy hành lang dài dẫn về viện của mình, ánh đèn lồng đỏ treo hai bên đã được thắp lên, gió chiều thổi qua làm chúng lay động nhẹ, bóng ta đổ dài loang loáng trên nền gạch.
Chỉ là ta không hề biết, ngay lúc ta và Hầu phu nhân ngồi trò chuyện trong tiểu viện, phía sau tấm rèm the mỏng che khung cửa sổ bên hông, đã có một bóng người đứng lặng từ rất lâu.
Trịnh Ý Nhu đứng đó, tay nắm chặt lấy mép rèm đến trắng bệch cả những đốt ngón tay, nghe trọn từng lời, từng chữ.
Gương mặt nàng ta, dưới ánh chiều nhạt dần, không còn nửa phần yếu đuối đáng thương vẫn thường phô ra trước mặt người khác, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo đến rợn người, cùng một ánh mắt sắc như dao găm nhìn theo bóng ta khuất dần cuối hành lang.