Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 9: Cản Trở Đầu Tiên
Ba ngày sau bận Ý Nhu ghé phòng biếu yến sào, nàng ta đổi hẳn cách tiếp cận.
Không còn dò xét vụng trộm nữa. Lần này, nàng ta chọn cách quang minh chính đại hơn nhiều: đứng thẳng trước mặt Hầu phu nhân, giữa chính đường, cúi đầu thưa chuyện.
“Con nghe nói tỷ tỷ quản gia vất vả, mỗi đêm còn phải thức khuya xem sổ sách.” Ý Nhu nói, giọng nhỏ nhẹ, mắt hơi cụp xuống, dáng vẻ ngại ngùng như vừa nghĩ ra một chuyện khó nói. “Con muốn xin dì cho con phụ tỷ tỷ một tay, dù chỉ việc nhỏ cũng được. Con ở phủ đã tám năm, cũng nên học cách quán xuyến, sau này còn phụ giúp biểu ca.”
Hầu phu nhân ngồi trên ghế chủ vị, nghe xong khẽ gật đầu, ánh mắt có phần hài lòng. “Con biết nghĩ vậy là tốt. Con vốn ở phủ lâu, nếu học được vài phần cũng đỡ cho thế tử phi.”
Ta ngồi bên dưới, tay đặt yên trên đầu gối, mặt vẫn giữ nguyên vẻ ôn hoà.
Trong lòng, ta bật cười lạnh một tiếng không thành âm.
Học hỏi. Ý Nhu, nàng ta muốn học hỏi.
Kiếp trước, câu này ta cũng từng nghe, chỉ khác là khi ấy ta không hề nghi ngờ nửa phần, còn dâng luôn cả cuốn sổ tay quản gia vào tay nàng ta chỉ sau một câu nói ngọt như mật. Kiếp này, ta đã kịp nhìn thấy ánh mắt nàng ta dừng lại đúng chỗ chồng sổ chi lương phủ khăn lụa, đã kịp nghe câu “tưởng giữ được cuốn sổ là giữ được tất cả sao” vang trong đầu không dưới chục lần.
Không có ai xin học hỏi mà ánh mắt lại lạnh như dao cứa khi nói ra câu ấy.
“Biểu muội có lòng như vậy, ta rất mừng.” Ta lên tiếng, giọng vẫn nhẹ nhàng, không chút do dự. “Quản gia là việc lớn, càng nhiều người biết càng đỡ rối khi có chuyện gấp. Để ta sắp xếp vài việc phù hợp cho biểu muội trước, quen tay rồi tính tiếp.”
Hầu phu nhân gật đầu, xem như chuyện đã định.
Ý Nhu cúi đầu tạ ơn, khi ngẩng lên, khoé miệng nàng ta thoáng nhếch, đủ nhanh để chỉ mình ta bắt được.
Việc ta giao cho Ý Nhu, đều là việc vặt.
Kiểm kê vải vóc trong kho nhỏ dùng may y phục gia nhân dịp cuối năm. Ghi chép số lượng than củi mua vào cho bếp lớn. Đối chiếu danh sách hoa quả cung tiến từ trang trại ngoại thành. Toàn là những khoản không dính dáng nửa phần đến sổ chi lương biên ải, không chạm được đến bất cứ con số nào có thể lần ra dấu vết rút xén.
Ý Nhu nhận việc, không một lời oán thán. Ngày ngày cắm cúi làm, tính toán cẩn thận, ghi chép sạch sẽ, thậm chí còn chủ động xin thêm việc, tỏ vẻ siêng năng hết mực.
Nhìn bề ngoài, chẳng ai chê trách được nửa lời.
Nhưng ta để ý, có những buổi chiều, Ý Nhu xong việc sớm, không về viện của mình nghỉ ngơi ngay, mà thong thả dạo quanh khu vực phía sau chính đường, nơi đặt một gian phòng nhỏ chuyên cất giữ sổ sách cũ của phủ, những cuốn đã lưu trữ quá năm năm, không còn dùng đến trong công việc thường nhật nhưng vẫn phải giữ lại theo lệ.
Lần đầu, ta thấy nàng ta đứng trước cửa gian phòng ấy, tay cầm một chiếc khăn tay thêu hoa, dáng vẻ như đang tìm kiếm thứ gì rơi rớt.
“Muội làm rơi khăn tay ở đây từ hôm trước, giờ mới nhớ ra.” Ý Nhu giải thích, khi bắt gặp ánh mắt một nha hoàn quét dọn đi ngang qua, giọng tự nhiên không chút gượng gạo.
Lần thứ hai, cách đó năm ngày, cũng đúng gian phòng ấy, cũng đúng khung giờ chiều muộn khi gia nhân đã thưa người qua lại. Lần này Ý Nhu không cầm khăn tay, chỉ đứng lặng trước cửa một lúc lâu, tay khẽ chạm vào ổ khoá đồng đã hoen gỉ, như đang ước lượng độ chắc chắn của nó.
Ta nghe Bích Chi kể lại, sống lưng lạnh hẳn.
“Nô tỳ tình cờ đi ngang, thấy biểu tiểu thư đứng đó lâu lắm, không giống người đang tìm đồ rơi chút nào.” Bích Chi nói, giọng thấp xuống. “Tiểu thư, gian phòng ấy chứa gì mà nàng ta để ý dữ vậy?”
“Sổ sách cũ của phủ, lưu trữ quá năm năm.” Ta đáp, tay xoay nhẹ chiếc bút trên án thư, mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ. “Nếu ta không nhầm, trong đó hẳn còn giữ vài cuốn sổ chi lương từ hơn mười năm trước, thời mẹ ta còn phụ trách sổ sách bên ngoại tổ phủ.”
Bích Chi sững người. “Nàng ta… muốn tìm những cuốn sổ ấy?”
“Có thể.” Ta đáp, giọng chậm rãi. “Hoặc có thể nàng ta chỉ đang kiểm tra xem còn thứ gì có thể lật lại chuyện cũ hay không, để kịp tiêu huỷ trước khi ta hoặc bất cứ ai khác tìm đến.”
Ta không vạch mặt Ý Nhu ngay lúc ấy. Không hỏi thẳng, không cho người canh gác lộ liễu trước gian phòng, càng không báo với Hầu phu nhân dù chỉ một câu.
Mỗi lần Ý Nhu lui tới khu vực ấy, ta chỉ lặng lẽ ghi lại: ngày nào, giờ nào, nàng ta đứng bao lâu, có mang theo vật gì, biểu hiện ra sao khi bị người khác bắt gặp. Từng dòng nhỏ, xếp gọn vào tập giấy riêng, cất chung với sổ xanh của mẹ trong đáy hộp khảm trai.
“Tiểu thư không sợ để lâu, nàng ta ra tay trước sao?” Bích Chi hỏi, có phần lo lắng thấy rõ.
“Sợ.” Ta đáp thẳng, không giấu diếm. “Nhưng vội vạch mặt lúc này, chẳng khác nào tự tay đập vỡ nồi cơm đang nấu dở. Ta chưa có gì trong tay ngoài vài lần nàng ta lui tới đáng ngờ, chưa đủ để buộc tội bất cứ điều gì trước mặt Hầu phu nhân, càng không đủ trước mặt thế tử.”
Ta dừng bút, nhìn ngọn nến trên án thư cháy khe khẽ.
“Gậy ông đập lưng ông.” Ta nói, giọng nhẹ nhưng chắc. “Nàng ta càng vội lộ ra cái gì đang che giấu, ta càng dễ nắm lấy đúng thời điểm để bắt thóp. Càng sốt ruột lúc này, càng dễ khiến nàng ta cảnh giác, đổi cách khác kín kẽ hơn. Ta cần nàng ta tin rằng, mọi việc vẫn đang diễn ra êm xuôi như nàng ta tưởng.”
Bích Chi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Nô tỳ hiểu. Vậy nô tỳ vẫn để ý như thường lệ, không đánh động gì cả?”
“Đúng vậy.” Ta đáp. “Cứ để nàng ta tưởng không ai nhìn thấy.”
Nửa tháng trôi qua như vậy.
Ý Nhu vẫn ngoan ngoãn làm hết việc ta giao, thỉnh thoảng vẫn lui tới gian phòng sổ sách cũ, tần suất thưa dần, có lẽ vì chưa tìm được cơ hội thuận tiện để vào trong, ổ khoá đồng kia dù đã hoen gỉ vẫn còn đủ chắc để cản một người không có chìa.
Ta, mỗi đêm vẫn tiếp tục đối chiếu những khoản còn lại trong sổ xanh của mẹ với sổ chi lương hiện tại, thận trọng hơn trước gấp bội, luôn khoá kỹ ngăn kéo án thư mỗi khi rời phòng dù chỉ trong chốc lát.
Có một buổi sáng, Hầu phu nhân gọi ta đến chính đường, khen ngợi Ý Nhu làm việc siêng năng, hỏi ta có ý định giao thêm phần việc nào lớn hơn cho nàng ta hay không.
Ta cân nhắc một thoáng, đáp lời khéo léo: “Biểu muội mới học được nửa tháng, còn cần thời gian quen việc. Để con xem thêm, khi nào ổn thoả sẽ tính chuyện giao thêm sau.”
Hầu phu nhân không ép, chỉ dặn dò ta đối xử công bằng, đừng để biểu muội tủi thân vì chỉ được giao toàn việc vặt.
Ta vâng dạ, trong lòng thầm nghĩ: công bằng, với một người đang rình mò sổ sách cũ mỗi tuần vài lần, e rằng không phải thứ Ý Nhu xứng đáng nhận.
Tối hôm ấy, ta ngồi trước án thư khá lâu, đọc lại toàn bộ tập giấy ghi chép hai tuần qua. Bảy lần Ý Nhu lui tới gian phòng sổ sách cũ, mỗi lần một cái cớ khác nhau, không lần nào trùng lặp, đủ thấy nàng ta chuẩn bị kỹ càng đến mức nào.
Ta gấp tập giấy lại, cất vào hộp khảm trai như thường lệ, dặn Bích Chi khoá cửa phòng cẩn thận rồi mới lên giường nghỉ.
Giấc ngủ đêm ấy chập chờn, không sâu.
Nửa đêm, ta tỉnh giấc vì một tiếng động rất khẽ ngoài cửa, như tiếng giấy sột soạt bị nhét qua khe hở dưới cánh cửa gỗ.
Ta ngồi bật dậy, tim đập nhanh một nhịp.
Bích Chi, đang ngủ ở giường nhỏ kê góc phòng, cũng giật mình tỉnh theo, vội vàng thắp đèn.
“Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Ta không đáp ngay, bước xuống giường, đi thẳng đến cửa phòng. Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt Bích Chi vừa thắp lên, ta nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ nằm ngay dưới khe cửa, gấp gọn làm tư, không có dấu niêm phong, không đề tên người gửi lẫn người nhận.
Ta cúi xuống nhặt lên, tay hơi run khi mở ra.
Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, nét mực nguệch ngoạc như cố tình viết sai lệch để giấu nét tay thật:
“Sổ mẹ ngươi giữ, không phải thứ ngươi nên đụng vào.”
Ta đứng chết lặng một khoảnh khắc, tay siết chặt mảnh giấy đến nhàu cả góc.
Bích Chi bước lại gần, nhìn thấy dòng chữ, mặt tái đi trông thấy. “Tiểu thư… đây là…”
“Có người biết.” Ta nói, giọng khàn đi. “Có người biết ta đã tìm ra sổ xanh của mẹ.”
Không chỉ biết ta có cuốn sổ ấy. Kẻ viết dòng chữ này còn biết rõ, sổ xanh của mẹ liên quan trực tiếp đến thứ ta đang lần theo mỗi đêm dưới ánh đèn dầu, biết đủ để cảnh cáo thẳng vào đúng chỗ đau nhất.
Ta nhìn ra khung cửa sổ, đêm tối đen như mực, không một bóng người, không một tiếng động nào khác ngoài tiếng gió lùa qua khe lá.
Ý Nhu.
Chỉ có thể là nàng ta, hoặc kẻ đứng sau nàng ta.
Nhưng nếu là chính Ý Nhu tự tay viết và nhét mảnh giấy này, tại sao phải làm vậy? Chẳng phải chỉ khiến ta thêm cảnh giác, thêm chắc chắn rằng mình đang đi đúng hướng hay sao? Trừ phi, nàng ta không còn cách nào khác để ngăn ta lại, đành liều một phen doạ dẫm, mong ta vì sợ mà chùn bước, tự nguyện cất sổ xanh vào một xó không bao giờ động tới nữa.
Hoặc, còn một khả năng đáng sợ hơn: đây không phải Ý Nhu ra tay, mà là một kẻ khác, một kẻ vẫn đứng trong bóng tối suốt mười năm qua, giờ mới lần đầu để lộ dấu vết vì cảm thấy bị đe doạ thật sự.
“Tiểu thư, chúng ta có nên nói cho thế tử biết không?” Bích Chi hỏi, giọng run run.
Ta nhìn mảnh giấy trong tay, im lặng một lúc lâu.
Trắng đen phải rõ. Nhưng muốn rõ, trước hết phải biết chắc kẻ nào đang giấu mặt sau bóng tối này.
“Chưa.” Ta đáp, gấp mảnh giấy lại cẩn thận, cất vào cùng ngăn với sổ xanh của mẹ trong hộp khảm trai. “Ta cần thêm thời gian xác minh trước khi đưa chuyện này ra ánh sáng. Nhưng từ đêm nay, ngươi phải canh cửa kỹ hơn gấp bội, không chỉ ban đêm, cả những lúc ta rời phòng ban ngày cũng vậy.”
Bích Chi gật đầu, nắm chặt tay ta. “Nô tỳ sẽ không rời nửa bước.”
Ta ngồi lại xuống án thư, tay đặt lên nắp hộp khảm trai, ngọn nến trước mặt đã cháy gần cạn, ánh sáng chập chờn hắt lên vách tường một cái bóng dài run rẩy, giống hệt tâm trạng ta lúc này.
Ai đó, ngoài ta ra, cũng đang canh chừng cuốn sổ xanh của mẹ từng giờ từng khắc.
Và kẻ ấy, vừa mới cho ta biết, hắn đã thật sự sợ.