Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 10: Cùng Lật Sổ
Tiếng vó ngựa dồn dập ngoài cổng phủ vang lên lúc canh ba, xé toạc cái tĩnh lặng vốn có của đêm khuya.
Ta đang ngồi trước án thư, tập giấy ghi chép hai tuần theo dõi Ý Nhu trải rộng dưới ánh nến, bỗng nghe Bích Chi từ ngoài cửa hớt hải chạy vào, giọng đứt quãng.
“Tiểu thư, thế tử… thế tử về rồi. Ngay giờ này.”
Ta sững lại một thoáng, tay theo bản năng gấp vội tập giấy, đẩy vào ngăn kéo án thư, khoá lại.
Thế tử không có lịch về phủ. Nửa tháng trước hắn vừa rời đi, dặn sớm nhất cũng phải qua tháng mới có thể thu xếp về một chuyến. Giờ này về giữa đêm, không báo trước, chỉ có thể là có chuyện gấp.
Ta đứng dậy, còn chưa kịp khoác thêm áo choàng, cửa phòng đã bị đẩy mở.
Tạ Chiêu Dương bước vào, áo bào còn vương bụi đường, sắc mặt lạnh đến mức ta phải nhìn lại lần thứ hai mới dám chắc đó là hắn. Ánh mắt hắn quét một vòng quanh phòng, dừng lại trên người ta, từ đầu đến chân, như đang kiểm tra xem có thương tích gì không.
“Nàng không sao chứ?” Hắn hỏi, giọng trầm, cố nén một điều gì đó dưới lớp bình tĩnh mỏng manh.
“Ta không sao.” Ta đáp, hơi bối rối. “Thế tử về đột ngột thế này, có chuyện gì sao?”
Hắn không trả lời ngay, bước đến gần, ánh mắt vẫn không rời khỏi ta. “Ta nhận được tin, nửa tháng trước có kẻ lén nhét thư đe doạ vào phòng nàng giữa đêm. Người của ta đóng ở phủ báo về Nhạn Môn quan, ta bỏ ngang việc quân, phi ngựa suốt hai ngày đêm mới về đến đây.”
Ta im lặng. Hoá ra chuyện ấy đã lọt đến tai hắn, qua một đường ta không lường trước, không phải từ chính ta.
“Ta xin lỗi vì đã không báo trước cho thế tử.” Ta nói, giọng chậm rãi. “Ta nghĩ mình còn chưa nắm được gì chắc chắn, sợ nói ra sớm chỉ khiến thế tử lo lắng vô ích, hoặc tệ hơn, đánh động kẻ đang giấu mặt.”
“Vô ích?” Hắn nhíu mày, giọng hơi cao lên. “Có kẻ dám đe doạ thẳng vào tận phòng ngủ của thế tử phi, nàng gọi đó là chuyện nàng có thể tự mình giải quyết mà không cần báo cho ta?”
Ta ngẩng lên nhìn hắn. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có giận, còn có một phần gì đó ta chưa từng thấy ở hắn suốt những lần gặp trước, lo lắng, thật sự lo lắng, không phải phép xã giao của một người chồng trên danh nghĩa.
Kiếp trước, hắn chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt này. Tám năm, hắn không một lần hỏi ta có ổn không.
Lòng ta chợt mềm đi một khoảng nhỏ, nhưng ngoài miệng vẫn giữ vững.
“Không phải ta muốn giấu thế tử.” Ta đáp, bước đến án thư, tay đặt lên ngăn kéo đã khoá. “Chỉ là chuyện này, nói ra thì phải nói cho rõ ràng, không thể nói nửa vời. Thế tử đã về rồi, ta cũng không định giấu nữa.”
Ta mở ngăn kéo, lấy ra hộp khảm trai, đặt lên án thư trước mặt hắn.
Tay ta hơi run khi mở nắp hộp, không phải vì sợ, mà vì đây là lần đầu tiên ta để một người ngoài, kể cả thế tử, nhìn thấy trọn vẹn thứ mình đã giấu kín suốt gần một tháng qua.
Cuốn sổ bìa xanh cũ sờn được đặt lên trên cùng. Kế đó là tập giấy ghi chép những khoản hao hụt đối chiếu, cùng mảnh giấy đe doạ đêm nọ, đã được ta vuốt phẳng lại cẩn thận.
“Đây là sổ tay của mẹ ta để lại.” Ta nói, giọng chậm, từng chữ đều rành mạch. “Mẹ ta từng phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, trước khi bị vu oan làm lộ tin quân sự cho Bắc Nhung, uất bệnh mà chết mười năm trước. Trong sổ này, mẹ ta dùng một loại ám hiệu riêng để đánh dấu những khoản chi đáng ngờ.”
Hắn cầm cuốn sổ lên, tay khẽ siết lại, ánh mắt dán chặt vào từng trang giấy ố vàng.
“Ta phát hiện sổ chi lương hiện tại của phủ mình, cũng có những khoản hao hụt núp dưới danh nghĩa phí vận chuyển đường xa, lặp lại đều đặn ba tháng liền.” Ta tiếp, tay lật đến trang tập giấy đối chiếu. “Cách rút xén, cách ghi ám hiệu, giống hệt cách mẹ ta từng ghi chú mười năm trước. Như thể cùng một bàn tay đứng sau, chỉ đổi người thực hiện.”
Hắn ngẩng lên nhìn ta, trong mắt hiện rõ một tia sáng lạ, vừa kinh ngạc vừa như vừa tìm được thứ mình kiếm suốt bao năm.
“Vụ rút xén lương quân biên ải.” Hắn nói, giọng khàn đi. “Ta dồn gần ba năm truy tra manh mối này ở Nhạn Môn quan, lần theo từng đợt vận lương, đối chiếu từng con số với sổ sách quân doanh, vẫn chưa tìm ra được đầu mối thật sự nằm ở đâu. Không ngờ…”
Hắn dừng lại, nhìn xuống cuốn sổ xanh trong tay, rồi nhìn ta.
“Không ngờ manh mối lại nằm ngay trong chính hầu phủ mình, trong tay thê tử của ta.”
Ta khẽ gật đầu, kể tiếp cho hắn nghe toàn bộ những gì mình đã lần ra: Ý Nhu nhiều lần lui tới gian phòng cất sổ sách cũ, mảnh giấy đe doạ nhét dưới cửa đêm nọ, và nghi vấn về kẻ mười năm trước đã hại mẹ ta.
Hắn ngồi xuống, đối diện ta qua án thư, không còn đứng cách xa như lúc mới bước vào.
“Sổ chi lương hiện tại nàng đối chiếu, cho ta xem kỹ hơn.” Hắn nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.
Ta đẩy tập giấy về phía hắn, cùng lúc lấy thêm sổ chi lương bản gốc từ ngăn kéo dưới, mở rộng trước mặt cả hai người.
Đêm ấy, hai người ngồi cạnh nhau dưới ánh đèn dầu, cùng lật từng trang sổ, đối chiếu từng con số.
Hắn chỉ vào một dòng ghi chú trong sổ xanh của mẹ ta, giọng trầm. “Ám hiệu này, nàng có biết nghĩa là gì không?”
Ta lắc đầu. “Ta chỉ nhận ra nó lặp lại đúng những chỗ có hao hụt, chưa giải được nghĩa cụ thể.”
“Ta từng thấy một ký hiệu tương tự, trong hồ sơ cũ về một vụ điều tra ở quân doanh.” Hắn nói, tay lần theo nét mực. “Nếu ta đoán không lầm, đây là cách người xưa trong giới quản sổ quân lương đánh dấu khoản tiền đã bị đổi tuyến vận chuyển, không đi đúng đường báo cáo.”
Ta nhìn hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ. Kiếp trước, hắn và ta gần như chưa từng ngồi cạnh nhau quá một khắc đồng hồ. Giờ đây, cả hai cúi đầu bên nhau dưới ánh đèn, vai gần chạm vai, cùng chung một mục đích.
“Thiếp còn một nghi vấn.” Ta nói, giọng nhỏ hơn. “Nếu quả thật vụ rút xén hiện tại và vụ hại mẹ thiếp mười năm trước cùng một gốc, vậy kẻ đứng sau phải là người đã có mặt trong phủ hoặc gần phủ suốt hơn mười năm qua. Không nhiều người ở vị trí ấy đủ lâu như vậy.”
Hắn khựng lại một thoáng, ánh mắt tối đi. “Nàng đang nghĩ đến ai?”
Ta không đáp ngay, chỉ lật đến trang cuối tập giấy, nơi ghi lại những lần Ý Nhu lui tới gian phòng sổ sách cũ.
“Thiếp chưa dám khẳng định.” Ta nói. “Nhưng biểu muội, tám năm nay ở trong phủ, lại thường xuyên có mặt đúng những chỗ đáng ngờ nhất.”
Hắn im lặng hồi lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt án thư, một thói quen ta chưa từng thấy ở hắn trước đây.
“Ta sẽ điều tra thêm, không đả động gì trước mặt nàng ta.” Hắn nói cuối cùng, giọng cứng lại. “Trắng đen phải rõ, chưa có đủ chứng cứ, không thể vội kết luận, càng không thể để nàng ta biết mình đã bị nghi ngờ.”
Đêm dần trôi qua khung cửa sổ, ánh nến trên án thư đã đổi sang cây thứ hai.
Hai người vẫn cặm cụi đối chiếu, từng trang sổ xanh, từng trang sổ đỏ, từng dòng ghi chú của ta xen giữa. Có lúc hắn dừng lại, giảng cho ta nghe cách quân doanh phân bổ lương thảo theo mùa, cách một khoản hao hụt nhỏ có thể trở thành lỗ hổng lớn nếu kéo dài nhiều năm không bị phát hiện. Có lúc ta chỉ cho hắn xem những chi tiết nhỏ trong nét chữ mẹ để lại, cách bà cố tình viết lệch một nét để đánh dấu điều bất thường mà không ai khác nhận ra.
Ngoài trời, tiếng gà gáy đầu tiên vang lên từ xa.
Ta ngẩng lên, mới nhận ra trời đã sắp sáng. Cả đêm qua, hai người chưa từng rời án thư quá nửa khắc.
Hắn cũng ngẩng lên cùng lúc, ánh mắt chạm ánh mắt ta. Khoảng cách giữa hai người, không biết từ lúc nào, đã gần đến mức ta có thể nghe rõ tiếng hắn thở.
“Nàng mệt chưa?” Hắn hỏi, giọng dịu hẳn so với lúc mới bước vào phòng.
“Còn được.” Ta đáp, dù mí mắt đã trĩu xuống vì thức trắng.
Hắn nhìn ta một lúc lâu, rồi khẽ thở dài, đưa tay gom gọn chồng sổ sách lại, xếp ngay ngắn trên án thư.
“Nàng giấu chuyện lớn thế này một mình, mấy tuần liền không nói một lời với ta.” Hắn nói, giọng không còn trách móc như lúc đầu, chỉ còn lại một điều gì đó gần như áy náy. “Ta trước giờ cứ nghĩ, thê tử ở nhà chỉ cần yên ổn, không dính vào chuyện ngoài biên ải là đủ. Không ngờ…”
Hắn dừng lại, nhìn cuốn sổ xanh lần cuối, rồi nhìn ta.
“Không ngờ người nắm được manh mối quan trọng nhất trong vụ án ta dồn cả ba năm truy tra, lại chính là nàng.”
Ta khẽ cúi đầu, không biết nên đáp lại thế nào.
“Từ nay gọi ta là chàng được không?” Hắn hỏi, đột ngột, giọng trầm nhưng chân thành hiếm thấy. “Thê tử biết giữ chuyện lớn thế này, biết nhẫn nại chờ đúng thời điểm mới nói ra, ta không thể coi nàng như người ngoài mãi được nữa.”
Ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, không, vào mắt chàng.
Kiếp trước, câu này chàng chưa từng nói với ta, dù chỉ một lần trong suốt tám năm. Kiếp này, mới chỉ hơn nửa tháng làm dâu, chàng đã ngồi đối diện ta cả một đêm dài, cùng lật từng trang sổ đến khi trời sáng.
Ta khẽ gật đầu, không nói thành lời, chỉ để một tia ấm áp lạ lẫm len vào lòng, chầm chậm lan ra như ánh nến sắp tàn nhưng vẫn kịp sáng thêm một khắc trước khi trời rạng.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng đầu ngày bắt đầu hắt lên khung giấy dán, nhuộm cả gian phòng một màu vàng nhạt dịu dàng, khác hẳn cái lạnh lẽo của đêm qua khi chàng bước vào với sắc mặt cứng như đá.
Hai cuốn sổ, một xanh một đỏ, vẫn nằm yên trên án thư, cạnh nhau, như thể từ đêm nay, chúng không còn là bí mật ta phải một mình gánh vác nữa.