Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 4: Người Trở Về Từ Biên Ải

Tin báo truyền vào trong lúc ta đang ngồi đối chiếu sổ chi tiêu tháng trước với Bích Chi: thế tử về phủ.

“Thế tử phi, thế tử đã vào đến cổng ngoài, đang trên đường đến từ đường bái kiến tổ tiên.” Nha hoàn đứng ngoài cửa vòng tay bẩm, giọng hối hả như sợ chậm một khắc là mắc lỗi. “Hầu phu nhân cho gọi người đến diện kiến.”

Ta gấp cuốn sổ đang xem lại, tay khựng một nhịp trên bìa vải xanh.

Thế tử. Tạ Chiêu Dương.

Kiếp trước, người này với ta gần như là hai kẻ xa lạ sống chung một mái nhà. Tám năm làm vợ chồng trên danh nghĩa, hắn về phủ đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần về đều vội vàng như đang mượn nhà trọ nghỉ chân giữa đường công cán. Có năm hắn ở biên ải liền một mạch tám tháng không về, ta ngồi trong căn phòng khách lạnh lẽo của mình, nghe gia nhân kháo nhau thế tử gửi thư về hỏi thăm “biểu tiểu thư dạo này có khoẻ không”, còn phần ta, một dòng cũng không có.

Ta từng nghĩ, có lẽ vì mình quá mờ nhạt, quá không có gì để hắn phải bận tâm.

Giờ nghĩ lại, không phải ta mờ nhạt. Là ta chưa từng để hắn thấy có gì đáng phải chú ý.

“Tiểu thư.” Bích Chi khẽ gọi, thấy ta ngồi lặng quá lâu, có chút lo lắng. “Người không sao chứ?”

“Không sao.” Ta đứng dậy, đưa tay vuốt phẳng lại tà áo, giọng đã trở lại bình tĩnh. “Chuẩn bị đi diện kiến.”

Ta đưa mắt nhìn xuống án thư, nơi cuốn sổ chi tiêu tháng trước còn để mở ở trang cuối, một dòng ghi chú nhỏ ta vừa khoanh lại bằng mực đỏ nhạt: “phí vận chuyển lương thảo Nhạn Môn quan, hao hụt so với tháng trước.” Con số không lớn, nhưng đủ để một người từng ngồi bên mẹ ruột nhìn sổ sách từ nhỏ như ta phải khựng lại.

Ta gấp gọn cuốn sổ, mang theo, không để lại phòng.


Từ đường buổi chiều tĩnh lặng, khói hương còn vương trên bàn thờ tổ tiên Cảnh Dương hầu phủ, ánh nắng xiên qua song cửa gỗ chạm hình mây, in từng vệt dài trên nền gạch cũ.

Ta đến nơi thì Hầu phu nhân đã đứng sẵn, dáng vẻ vừa mừng vừa xót, mắt không rời khỏi bóng người đang quỳ trước bàn thờ, lưng thẳng tắp, từng động tác dâng hương đều chỉn chu như đã lặp lại ngàn lần.

Tạ Chiêu Dương.

Đây là lần đầu tiên kiếp này ta nhìn thấy hắn thật gần, không qua lớp khăn che đầu ngày rước dâu, không qua ánh nến mờ ảo đêm động phòng ta đã cố tình lẩn tránh.

Hắn cao hơn ta tưởng. Áo giáp nhẹ đường xa còn chưa kịp thay, một lớp bụi mỏng bám trên vai áo, gấu quần dính bùn khô đã cứng lại thành từng mảng. Gương mặt góc cạnh, làn da rám nắng gió biên ải, đôi mắt sâu và lạnh, phảng phất một sự cảnh giác thường trực của người quen sống nơi ranh giới sinh tử.

Kiếp trước, gương mặt này ta chỉ nhìn thấy đôi ba lần thoáng qua, luôn là từ xa, luôn là trong một khoảnh khắc hắn đang vội vã rời đi.

Kiếp này, hắn đứng đó, cách ta chưa đầy năm bước, và lần đầu tiên, ánh mắt hắn dừng lại trên người ta lâu hơn một khắc.

“Nhi tức bái kiến thế tử.” Ta hành lễ, giọng vừa đủ nghe, không rụt rè cũng không cố tỏ ra thân mật thái quá.

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua ta một lượt, dừng lại đúng chỗ cuốn sổ bìa vải xanh ta đang ôm trong tay.

Không phải cái nhìn của một người chồng nhìn vợ mới cưới. Là cái nhìn dò xét, cẩn trọng, như đang cân nhắc một quân cờ mới xuất hiện trên bàn cờ mà hắn vốn tưởng mình đã nắm rõ hết.

“Nghe nói, thế tử phi vào phủ mới ba ngày đã tự tay nhận quyền quản gia.” Hắn cất tiếng, giọng trầm, không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt, chỉ thuần một sự thẳng thắn hiếm gặp. “Ta về đến cổng ngoài đã nghe Vệ quản gia bẩm việc này.”

Ta khựng lại một nhịp, không ngờ chuyện này đã truyền đến tai hắn nhanh vậy.

Hầu phu nhân đứng bên cạnh khẽ hắng giọng, có chút ngượng ngùng xen lẫn tự hào khó giấu. “Con dâu ta đảm đang, biết lo liệu việc lớn từ sớm, ta cũng mừng.”

“Thiếp không dám nhận lời khen quá lời.” Ta cúi đầu, giọng vẫn giữ vẻ ôn nhu quen thuộc. “Chỉ là phận sự của thế tử phi vốn nên gánh vác từ đầu, thiếp không muốn để mẫu thân phải bận lòng thêm vì những việc lặt vặt trong ngoài phủ.”

Một câu trả lời vừa khiêm nhường, vừa không né tránh.

Tạ Chiêu Dương nhìn ta thêm một lúc, ánh mắt hắn có gì đó khó gọi tên, không hẳn là hài lòng, cũng không hẳn là nghi ngờ, giống như một người lâu năm quen phán đoán qua từng chi tiết nhỏ, đang thử tìm ra điều gì đó ẩn sau vẻ điềm đạm của ta.

Kiếp trước, hắn chưa từng nhìn ta như vậy. Kiếp trước, ta với hắn, gặp nhau chỉ để hành lễ đúng khuôn phép rồi ai về phòng nấy, không một câu chuyện nào ngoài những lời xã giao rỗng tuếch.

Ta không biết nên vui vì hắn để ý đến mình sớm hơn, hay nên cẩn trọng vì một người tinh tường như hắn, một khi đã để ý, sẽ không dễ gì bỏ qua bất cứ điều gì bất thường.

Có lẽ là cả hai.


Buổi bái kiến kết thúc, Hầu phu nhân giữ Tạ Chiêu Dương lại hỏi han chuyện biên ải, chuyện phụ thân hắn đóng quân dài hạn ở Nhạn Môn quan có được bình an không, chuyện đường xá xa xôi có vất vả gì không. Ta đứng lui về phía sau, không xen vào, chỉ lặng lẽ quan sát.

Tạ Chiêu Dương trả lời từng câu ngắn gọn, không thừa một chữ. Nhắc đến phụ thân, hắn có chút trầm giọng, nhắc đến chuyện biên ải, ánh mắt hắn thoáng qua một tia gì đó nặng nề, như đang mang theo một gánh nợ chưa trả xong.

Ta biết gánh nợ ấy là gì.

Kiếp trước ta chỉ nghe loáng thoáng gia nhân bàn tán, rằng thế tử suốt nhiều năm dồn tâm sức tra một vụ án cũ ở biên ải, chuyện gì cụ thể không ai rõ, chỉ biết hắn vì việc ấy mà gần như không có mặt ở phủ. Đến tận lúc ta chết, ta cũng chưa từng biết đó là vụ gì.

Giờ ta đã biết. Vụ rút xén lương quân kéo dài nhiều năm nơi biên ải, thứ đã khiến mẹ ruột ta phải trả giá bằng cả tính mạng mười năm trước.

Một sợi dây vô hình, hoá ra đã nối hai người bọn ta lại từ rất lâu, chỉ là kiếp trước không ai trong hai người từng biết.

“Mẫu thân, con còn phải kiểm tra lại sổ sách vận lương phía quân doanh trước khi trở lại biên ải.” Tạ Chiêu Dương đứng dậy, cáo lui. “Chuyến này con chỉ về được ba ngày.”

“Ba ngày cũng là ba ngày.” Hầu phu nhân thở dài, ánh mắt đầy tiếc nuối nhưng không dám giữ hắn lại lâu hơn, biết rõ tính chất công việc của con trai mình. “Con cứ lo việc lớn đi, chuyện trong phủ có Nhược Vi lo liệu, ta cũng yên tâm.”

Tạ Chiêu Dương gật đầu, quay người định bước ra, ánh mắt vô tình lướt qua ta một lần nữa.

Lần này, ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn hẳn.

“Thế tử phi đang xem sổ sách gì vậy?” Hắn hỏi, giọng bất ngờ, chỉ vào cuốn sổ bìa vải xanh ta vẫn ôm trong tay từ đầu buổi bái kiến đến giờ.

Ta hơi bất ngờ trước câu hỏi trực tiếp này, nhưng không để lộ ra ngoài mặt.

“Bẩm thế tử, là sổ chi tiêu tháng trước của hầu phủ.” Ta đáp, giọng điềm đạm. “Thiếp vừa xem qua, có vài chỗ chưa rõ, định tìm dịp trình thế tử xem cùng.”

Câu nói này, ta cân nhắc kỹ trước khi nói ra.

Kiếp trước, ta chưa từng dám chủ động bắt chuyện với thế tử về bất cứ việc gì ngoài lễ nghi thường ngày, sợ mình đường đột, sợ mình làm sai phép tắc. Kiếp này, ta hiểu rõ: một cơ hội như thế này, không phải lúc nào cũng có. Hắn chỉ về phủ ba ngày, nếu ta không nói ngay bây giờ, phải đợi đến lần sau, không biết là bao lâu nữa.

Hơn nữa, đây không chỉ là chuyện sổ sách vặt vãnh. Đây là chuyện liên quan đến lương thảo vận về Nhạn Môn quan, nơi cha hắn đang đóng quân, nơi hắn sắp quay trở lại.

Nếu có bất thường, hắn có quyền được biết trước khi lên đường.

Tạ Chiêu Dương nhíu mày, ánh mắt lộ rõ một tia tò mò không che giấu. “Chỗ nào chưa rõ?”

“Khoản phí vận chuyển lương thảo hao hụt hơn thường lệ.” Ta đáp thẳng, không vòng vo. “Không nhiều, nhưng ba tháng liền đều có, và đều núp dưới một cái tên giống nhau.”

Không khí trong từ đường như chùng xuống một nhịp.

Hầu phu nhân đứng bên cạnh, sắc mặt hơi biến đổi, rõ ràng không ngờ chuyện này lại được nhắc đến ngay trước mặt bà, nhưng bà không lên tiếng ngăn cản, chỉ im lặng quan sát phản ứng của con trai mình.

Tạ Chiêu Dương nhìn ta chăm chú, ánh mắt không còn là sự dò xét nhàn nhạt ban nãy, mà đã chuyển thành một sự chú ý thật sự.

“Đưa ta xem.” Hắn nói, giọng đã mang chút trọng lượng khác hẳn.


Ta đưa cuốn sổ cho hắn, hai tay nâng lên đúng lễ tiết, nhưng trong lòng không khỏi có chút hồi hộp khó tả.

Đây là lần đầu tiên kiếp này ta trực tiếp trao cho hắn một thứ gì đó quan trọng hơn một lời chào hỏi xã giao.

Tạ Chiêu Dương đưa tay nhận lấy. Ngón tay hắn khẽ chạm vào ngón tay ta một thoáng, chỉ một thoáng rất ngắn, đủ để ta cảm nhận được hơi ấm khác hẳn với sự lạnh lùng toát ra từ dáng vẻ bên ngoài của hắn.

Ta khẽ rụt tay lại, không để lộ vẻ bối rối.

Hắn dường như cũng nhận ra khoảnh khắc chạm tay ấy, nhưng không nói gì, chỉ cúi đầu, mở cuốn sổ ra xem ngay tại chỗ, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ với tốc độ của một người quen đọc sổ sách quân lương lâu năm.

Từ đường im phăng phắc, chỉ còn tiếng lật trang giấy khe khẽ.

Một lúc lâu sau, Tạ Chiêu Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào ta, không còn chút dò xét xa cách nào của ban đầu.

“Nàng tự mình phát hiện ra chỗ này?” Hắn hỏi, giọng trầm nhưng có chút gì đó khó giấu, gần như là ngạc nhiên thật sự.

“Thiếp chỉ đối chiếu số liệu từng tháng, thấy có chỗ lặp lại bất thường nên khoanh lại.” Ta đáp, giọng vẫn giữ vẻ khiêm tốn vừa phải, không phóng đại cũng không giấu giếm quá mức. “Có thể chỉ là hao hụt thông thường do đường xa, thiếp không dám khẳng định gì hơn.”

“Đường xa hao hụt, thường sẽ tăng giảm không đều theo mùa, theo thời tiết.” Tạ Chiêu Dương lật lại vài trang trước, ngón tay dừng lại ở một cột số, giọng trầm xuống. “Nhưng khoản này, ba tháng liền một con số gần như y hệt nhau, lại còn núp dưới cùng một cái tên. Đây không phải hao hụt tự nhiên.”

Ta nghe mà lòng thắt lại.

Không phải vì bất ngờ, mà vì được xác nhận. Một người dày dạn kinh nghiệm biên ải như hắn cũng nhìn ra đúng điều ta đã nghi ngờ, nghĩa là linh cảm của ta không hề sai lệch.

“Chỗ này…” Ta khẽ do dự, rồi vẫn quyết định nói tiếp, “thiếp định hỏi thêm Vệ quản gia, nhưng nghĩ dù sao cũng nên trình thế tử biết trước, vì đây là khoản liên quan đến vận lương cho Nhạn Môn quan.”

Tạ Chiêu Dương gấp cuốn sổ lại, nhưng không trả lại ngay cho ta, mà giữ trong tay, ánh mắt nhìn ta chăm chú như đang cố đọc thêm điều gì đó ẩn sau gương mặt bình thản của ta.

“Nàng xem sổ sách quen tay như vậy.” Hắn nói, chậm rãi từng chữ, giọng trầm xuống hẳn. “Ai dạy?”

Câu hỏi ngắn, nhưng ta nghe ra trong đó không chỉ là một lời tò mò xã giao.

Đó là câu hỏi của một người vốn đã quen nghi ngờ mọi thứ xảy đến quá trùng hợp, một người từng dành nhiều năm trời đi tìm một kẻ giấu mặt đứng sau những con số bất thường nơi biên ải, giờ đây bất ngờ gặp một người vợ mới cưới ba ngày đã có thể nhìn ra đúng chỗ hắn từng mất bao công sức mới phát hiện.

Ta hiểu, câu trả lời của mình lúc này, sẽ quyết định hắn nhìn nhận ta như thế nào từ đây về sau.

Nói dối, e sẽ không qua được ánh mắt sắc bén của người đã quen dò xét kẻ địch giữa chiến trường. Nói thật toàn bộ về mẹ ruột, về mối liên hệ giữa bà và sổ sách quân lương mười năm trước, lại là điều ta chưa muốn để lộ ra quá sớm, khi mọi thứ còn chưa đủ chắc chắn.

“Mẫu thân ruột của thiếp.” Ta chọn nói một phần sự thật, phần vừa đủ để không phải dối trá, cũng không phải phơi bày hết. “Người từng dạy thiếp cách nhìn số liệu từ nhỏ, tiếc là người mất sớm, thiếp cũng chỉ học được chút ít trước khi người ra đi.”

Đây là sự thật.

Chỉ là ta không nói thêm, mẫu thân ruột của ta từng dạy nàng nhìn số liệu ấy chính là vì bà từng phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, và cũng chính vì những con số ấy mà bà phải chết oan ức mười năm trước.

Tạ Chiêu Dương im lặng một lúc, ánh mắt hắn dịu lại đôi phần, có lẽ nghe ra trong giọng ta một nỗi mất mát thật sự không thể giả vờ được.

“Vậy sao.” Hắn chỉ đáp lại vậy, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt vẫn còn đọng lại trên gương mặt ta lâu hơn cần thiết.

Từ đường im lặng một khoảng, chỉ có mùi khói hương còn phảng phất, hoà lẫn với chút bụi đường xa vẫn còn vương trên áo hắn.


“Khoản này, ta sẽ mang theo hồ sơ về xem kỹ hơn.” Tạ Chiêu Dương cuối cùng lên tiếng, đưa trả cuốn sổ lại cho ta, thái độ đã khác hẳn lúc đầu buổi bái kiến. “Trước khi trở lại biên ải, ta sẽ cho người đối chiếu lại toàn bộ sổ vận lương ba tháng gần đây. Thế tử phi có phát hiện gì thêm, cứ nói với Vệ quản gia ghi chép lại, đợi ta trở về sẽ xem.”

“Thiếp xin tuân lệnh.” Ta đáp, nhận lại cuốn sổ, cúi đầu hành lễ.

Hầu phu nhân đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, có chút gì đó khó tả trong nét mặt, không hẳn là lo lắng, cũng không hẳn là vui mừng, giống như một người mẹ vừa nhận ra có điều gì đó đang âm thầm thay đổi giữa con trai mình và con dâu mới, nhưng chưa kịp định hình rõ ràng đó là điều gì.

Tạ Chiêu Dương quay người bước ra khỏi từ đường, dáng đi vẫn thẳng tắp, vẫn mang theo cái lạnh lùng quen thuộc của một người từng trải sương gió biên ải. Nhưng trước khi bước qua ngưỡng cửa, hắn dừng lại một nhịp, quay đầu nhìn ta lần nữa.

“Thế tử phi.” Hắn gọi, giọng trầm.

“Thế tử có điều gì dặn dò?” Ta hỏi lại, giữ đúng lễ tiết.

“Giữ kỹ cuốn sổ đó.” Hắn nói, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. “Đừng để lọt vào tay ai khác.”

Nói xong, hắn không đợi ta đáp lời, quay người bước đi thẳng, bóng dáng khuất dần sau cánh cửa gỗ chạm hình mây.

Ta đứng lặng một lúc, tay siết chặt cuốn sổ bìa vải xanh, trong lòng dấy lên một cảm giác khó gọi tên.

Câu dặn dò ấy, ngắn gọn, nhưng đủ để ta hiểu: hắn cũng đã linh cảm được, chuyện này không đơn giản như một khoản hao hụt thông thường. Và hắn, dù chỉ vừa mới thật sự chú ý đến ta trong buổi bái kiến này, đã chọn tin ta đủ để dặn dò một câu như vậy.

Một mất một còn, ta tự nhắc mình. Kiếp trước ta không có nổi một câu dặn dò như thế từ người này suốt tám năm. Kiếp này, mới chỉ ba ngày, mọi thứ đã khác hẳn.

Ta quay sang, thấy Hầu phu nhân đang nhìn mình với ánh mắt dò xét nhẹ nhàng.

“Con và thằng bé, có vẻ nói chuyện hợp ý hơn ta tưởng.” Bà khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy vẫn còn vương một chút gì đó thăm dò chưa rõ ràng.

“Thiếp chỉ trình bày đúng việc thiếp thấy được.” Ta đáp, giọng khiêm tốn, không dám nhận thêm ý gì khác.

Hầu phu nhân gật đầu, không nói thêm, chỉ đưa mắt nhìn về phía cửa từ đường, nơi bóng con trai bà vừa khuất, ánh mắt phảng phất một nỗi lo không tên.


Về đến phòng, Bích Chi đã chờ sẵn, thấy ta bước vào liền vội đứng dậy đón.

“Tiểu thư, thế tử về phủ, người gặp có thuận lợi không?” Nàng hỏi, giọng còn chút hồi hộp.

“Thuận lợi.” Ta đáp, ngồi xuống trước án thư, đặt cuốn sổ bìa vải xanh xuống, tay khẽ vuốt phẳng lại bìa sổ đã hơi nhàu vì bị siết chặt suốt cả buổi. “Ta đã cho thế tử xem qua khoản hao hụt trong sổ chi tiêu.”

Bích Chi nghe vậy, mắt sáng lên. “Thế tử nói sao?”

“Hắn nói, đây không phải hao hụt tự nhiên.” Ta khẽ thở ra một hơi dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nơi nắng chiều đang dần ngả sang màu cam nhạt. “Và hắn dặn ta giữ kỹ cuốn sổ này, đừng để lọt vào tay ai khác.”

Bích Chi khẽ rùng mình, hạ giọng. “Tiểu thư, có phải nàng ta…”

Nàng không dám nói hết câu, nhưng ta hiểu ý nàng đang nghĩ đến ai.

“Chưa chắc chắn được điều gì cả.” Ta lắc đầu, nhưng trong lòng, nghi ngờ ấy đã bắt đầu bén rễ từ lâu, từ chính câu nói lạnh lùng Ý Nhu từng buông ra ngoài hành lang chính đường mấy ngày trước. “Nhưng từ giờ, càng phải cẩn trọng hơn.”

Ta ngồi lặng một lúc, tay khẽ lật lại trang sổ đã khoanh dấu mực đỏ, nghĩ đến ánh mắt của Tạ Chiêu Dương lúc nãy, cái cách hắn nhíu mày khi nhìn thấy con số bất thường, cái cách hắn hỏi “ai dạy?” bằng một giọng vừa dò xét vừa như đang thật sự muốn biết.

Kiếp trước, người này với ta là hai kẻ xa lạ suốt tám năm. Kiếp này, chỉ vì một cuốn sổ, mọi khoảng cách ấy đã bắt đầu rút ngắn lại từ chính buổi chiều hôm nay.

Ta không biết đây là điềm lành hay dữ.

Nhưng ta biết, con đường phía trước, từ nay sẽ không còn là con đường ta đi một mình.

Ngoài sân, tiếng vó ngựa xa dần vọng lại từ phía cổng phủ, có lẽ là người của thế tử đang chuẩn bị lên đường đi lấy thêm hồ sơ đối chiếu. Ta ngồi bên án thư, ánh mắt dừng lại thật lâu trên dòng chữ mực đỏ mình vừa khoanh, lòng thầm nghĩ, ba ngày ngắn ngủi thế tử ở lại phủ lần này, có lẽ sẽ không bình lặng như Hầu phu nhân từng mong đợi.