Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 3: Sổ Tay Quản Gia

Trời vừa sáng, sương còn đọng trên mái ngói, một nha hoàn đã đến gõ cửa phòng ta, giọng cung kính: “Thế tử phi, Hầu phu nhân mời người đến chính đường, có việc cần bàn.”

Ta ngồi trước gương để Bích Chi cài lại trâm, lòng đã đoán được phần nào chuyện gì đang chờ mình.

Kiếp trước, cũng đúng sáng thứ hai sau ngày rước dâu, Hầu phu nhân từng triệu ta đến chính đường như vậy. Cũng cuốn sổ tay quản gia ấy, cũng gương mặt bà ngập ngừng ấy. Chỉ khác một điều: kiếp trước, ta chưa kịp nghe hết câu bà nói đã cúi đầu gật, sợ mình làm phật lòng mẹ chồng ngay từ những ngày đầu.

“Tiểu thư định nói gì với Hầu phu nhân?” Bích Chi hỏi khẽ, tay vẫn thoăn thoắt cài trâm.

“Chưa biết bà ấy nói gì đã hỏi ta định nói gì, con bé này giờ lanh lợi thật.” Ta liếc nàng qua gương, khoé môi hơi nhếch.

Bích Chi đỏ mặt, cúi đầu không dám đáp lại, nhưng tay vẫn không ngừng, cẩn thận chỉnh lại từng lọn tóc mai cho ta thật ngay ngắn, như thể bằng cách nào đó nàng cũng hiểu, hôm nay là một ngày không thể xuề xoà.


Chính đường buổi sáng yên tĩnh hơn ta tưởng. Hầu phu nhân Trịnh Uyển ngồi trên ghế chủ vị, tay đặt lên một cuốn sổ bìa vải xanh sẫm để ngay ngắn trên bàn gỗ đàn hương, dáng vẻ đã ngồi đó từ lâu. Cạnh bà, Trịnh Ý Nhu ngồi ở ghế phụ bên trái, mắt đỏ hoe, mí mắt sưng nhẹ như vừa khóc suốt đêm, tay áo còn ẩm một vệt nhỏ nơi lau nước mắt.

Ta bước vào, hành lễ đúng khuôn phép: “Nhi tức bái kiến mẫu thân.”

“Miễn lễ, ngồi đi.” Hầu phu nhân chỉ vào chiếc ghế đối diện Ý Nhu, giọng ôn hoà nhưng có chút gì đó dè dặt hiếm thấy ở một người vốn quen quyết đoán trong ngoài. “Gọi con đến sớm thế này, là có chuyện muốn bàn.”

Ta ngồi xuống, hai tay đặt gọn trên đầu gối, chờ đợi.

Ánh mắt Hầu phu nhân lướt qua cuốn sổ bìa xanh trên bàn, rồi lại lướt sang Ý Nhu, cuối cùng mới dừng lại ở ta. Trong khoảnh khắc ấy ta nhận ra, bà đang tìm cách mở lời sao cho vừa lòng cả hai phía, một việc mà bất kỳ ai từng đứng giữa hai người đàn bà trẻ trong cùng một nhà đều hiểu là gần như không thể.

“Đây là sổ tay quản gia của hầu phủ.” Bà cất tiếng, tay khẽ đẩy cuốn sổ về phía giữa bàn, không hẳn về phía ta, cũng không hẳn về phía Ý Nhu. “Mọi khoản chi tiêu trong ngoài, từ bổng lộc gia nhân đến vật liệu sửa sang phủ đệ, đều ghi chép trong này. Con là thế tử phi, theo lệ, sổ này phải giao cho con.”

Một câu mở đầu tưởng như thuận lý, không có gì để bắt bẻ.

Nhưng Hầu phu nhân chưa dừng lại đó.

“Chỉ là…” Bà hắng giọng nhẹ, mắt lại liếc sang Ý Nhu đang cúi đầu, vai hơi run run như đang cố nén một điều gì. “Con mới về phủ, còn lạ nếp nhà, nhiều việc chưa quen tay. Ý Nhu tuy là phận biểu muội, nhưng đã ở phủ tám năm, thông thạo hết mọi ngóc ngách, từ chuyện bổng lộc gia nhân đến chuyện vật liệu mua sắm, nó đều biết rõ hơn ai hết. Ta nghĩ, để nó phụ con một tay, san sẻ bớt gánh nặng ban đầu, cũng là chuyện nên làm.”

Đúng như ta đã đoán.

Kiếp trước, câu nói này của Hầu phu nhân, ta nghe xong chỉ thấy nhẹ nhõm. Ta còn nhớ mình đã cảm kích, đã nghĩ “biểu muội tốt bụng thật, sẵn lòng giúp ta những ngày đầu bỡ ngỡ”, đã gật đầu ngay không chút do dự, coi đó là một cách để tránh làm mất lòng ai, tránh gây thêm sóng gió trong nhà chồng chỉ vì tranh một cuốn sổ.

Chỉ là ta không ngờ, “phụ một tay” ấy, chưa đầy nửa năm sau đã biến thành toàn quyền. Ý Nhu cầm cuốn sổ này quản lý toàn bộ hầu phủ suốt bảy năm rưỡi còn lại, còn ta, tiếng là thế tử phi, lại chẳng khác nào một người khách trọ im lặng trong chính nhà mình.

Ý Nhu ngồi bên cạnh, đầu vẫn cúi thấp, nhưng ta liếc thấy khoé mắt nàng ta hơi động đậy, đang lén nhìn phản ứng của ta qua khoé mắt.

Nàng ta đang chờ ta gật đầu.

Y hệt tám năm trước.

Ta đứng dậy khỏi ghế, chầm chậm bước đến trước bàn, cúi người hành lễ với Hầu phu nhân, rồi đưa cả hai tay ra, nhận lấy cuốn sổ bìa vải xanh trước khi Ý Nhu kịp mở miệng nói thêm một chữ nào.

“Mẫu thân dạy phải.” Ta ôm cuốn sổ vào lòng, giọng vẫn giữ vẻ ôn nhu quen thuộc, từng chữ rành rọt không chút vấp váp. “Nhi tức từ nhỏ đã được phụ thân dạy trông nom sổ sách gia trạch, không đến mức bỡ ngỡ như mẫu thân lo lắng. Nay được giữ sổ này, chính là dịp để nhi tức thử sức, học thêm nếp nhà Cảnh Dương hầu phủ cho quen. Biểu muội mới đến còn lạ việc lớn của một gia trạch to như thế này, để nàng lo chuyện lớn e vất vả cho nàng, chi bằng nhi tức tự mình gánh lấy, có gì chưa rõ sẽ thỉnh giáo mẫu thân sau.”

Một câu nói, nghe qua chỉ toàn ý tốt: tốt cho Ý Nhu đỡ vất vả, tốt cho bản thân ta được học hỏi, tốt cho cả nhà không ai phải tranh giành gì cả.

Nhưng thực chất, từng chữ đều khoá chặt một cánh cửa.

Hầu phu nhân sững lại một thoáng, rõ ràng không lường trước ta lại đáp nhanh và gọn đến vậy, càng không lường trước ta lại đưa tay nhận sổ ngay giữa câu nói còn dang dở của mình. Bà liếc sang Ý Nhu, thấy nàng ta vẫn cúi đầu, vai càng run mạnh hơn, như sắp bật khóc đến nơi.

Nếu là ở chốn riêng tư, có lẽ Hầu phu nhân sẽ tìm cách khuyên nhủ thêm vài câu, ép ta nhường lại đôi phần cho phải đạo. Nhưng đây là chính đường, ngoài cửa còn hai gia nhân đứng hầu, tai mắt trong phủ nhiều không đếm xuể. Một lời của thế tử phi vừa nói ra, đã viện cả phụ thân dạy dỗ, đã viện cả đạo lý “để biểu muội đỡ vất vả”, nếu bà ép ta trả lại sổ ngay lúc này, chẳng khác nào công khai nói với cả phủ rằng bà tin tưởng đứa cháu gái ngoại tộc hơn con dâu chính thất mới cưới.

Bà không thể làm vậy. Không phải vì bà không muốn, mà vì làm vậy sẽ tổn hại chính thể diện của hầu phủ.

“Con nói… cũng có lý.” Cuối cùng Hầu phu nhân buông một câu, giọng chậm rãi, có chút miễn cưỡng nhưng vẫn phải gật đầu. “Vậy sổ sách cứ để con giữ trước. Có gì chưa quen, con cứ hỏi Ý Nhu, nó ở phủ lâu, biết nhiều chuyện.”

“Nhi tức xin ghi nhớ.” Ta cúi đầu tạ ơn, ôm chặt cuốn sổ trong tay như thể đó là một vật báu, kỳ thực trong lòng đã thở phào một hơi dài.

Bước đầu tiên, giữ được.


Ra khỏi chính đường, nắng sớm đã lên cao hơn, rọi xuống dãy hành lang lát đá xanh, từng đợt gió nhẹ mang theo mùi hoa mộc lan còn vương sương đêm. Ta bước đi, trong lòng còn chưa kịp nhẹ nhõm được bao lâu, đã nghe tiếng bước chân gấp gáp phía sau.

“Tỷ tỷ.” Ý Nhu gọi, giọng vẫn còn vương chút nghẹn ngào của lúc nãy, nhưng bước chân lại nhanh và dứt khoát hơn hẳn dáng vẻ yếu đuối trong chính đường.

Ta dừng bước, quay lại nhìn nàng ta.

Ý Nhu đến gần, đứng sát bên ta hơn mức cần thiết, đủ gần để không ai đứng xa nghe thấy, nhưng cũng đủ gần để ta thấy rõ đôi mắt kia, tuy còn đỏ hoe nhưng đã ráo hoảnh, không còn một giọt nước mắt nào đọng lại.

“Tỷ tỷ hôm nay thật giỏi.” Nàng ta nói, giọng nhỏ, cố ý dịu dàng như đang khen thật lòng. “Một câu đã khiến mẫu thân không tiện nói thêm nửa lời, ngay cả muội cũng phải bái phục.”

“Biểu muội quá khen.” Ta đáp, giọng vẫn điềm đạm. “Ta chỉ nói đúng phận sự của mình.”

Ý Nhu khẽ cười, một nụ cười rất mỏng, không còn dấu vết gì của người con gái yếu đuối ngồi khóc trong chính đường vừa nãy.

“Phận sự…” Nàng ta lặp lại hai chữ ấy, giọng kéo dài có chút mỉa mai. Nàng ta ghé sát tai ta hơn, giọng hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe, lạnh tanh không còn chút hơi ấm nào của lúc nãy trong chính đường. “Muội tưởng giữ được cuốn sổ là giữ được tất cả sao?”

Ta khựng lại một nhịp.

Câu nói ấy, ngắn gọn, nhưng đủ để ta hiểu: Ý Nhu không hề nao núng vì thua một hiệp đầu. Ngược lại, nàng ta đang nói cho ta biết, cuốn sổ tay quản gia này, dù ta có giữ trong tay, cũng chưa chắc đã nắm được thứ thật sự quan trọng.

Kiếp trước, ta chưa từng nghe được câu này, vì kiếp trước ta chưa từng giữ sổ đủ lâu để Ý Nhu phải nói ra một câu cảnh cáo như vậy. Kiếp này, mọi thứ đã khác. Nàng ta biết ta không còn dễ nhân nhượng như tám năm về sau, nên chọn cách ra tay sớm hơn, nói thẳng hơn, để dò xem ta phản ứng thế nào trước một lời thách thức trực diện.

Ta quay đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng ta, không né tránh, không hoảng loạn.

“Biểu muội nói đúng.” Ta đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang trò chuyện thường ngày, nhưng từng chữ đều có trọng lượng riêng. “Một cuốn sổ, tự nó không giữ được gì cả. Phải có người biết đọc nó, biết soi từng con số trong đó, mới giữ được thứ cần giữ.”

Ý Nhu hơi nhíu mày, có lẽ không ngờ ta lại đáp trả một câu vừa nghe qua có vẻ khiêm nhường, nhưng ngẫm lại lại mang ý dò xét ngược.

“Tỷ tỷ nói vậy là có ý gì?” Nàng ta hỏi, giọng đã bớt phần lạnh tanh, thay vào đó là một tia cảnh giác thoáng qua rất nhanh trong mắt.

“Không có ý gì cả.” Ta khẽ mỉm cười, giọng trở lại vẻ ôn hoà thường thấy. “Chỉ là một câu nói suông, giống như câu biểu muội vừa nói với ta vậy.”

Ta không đợi nàng ta đáp lại, khẽ gật đầu chào rồi xoay người bước đi trước, để lại Ý Nhu đứng sững giữa hành lang, ánh mắt dõi theo bóng lưng ta, không rõ đang tức giận hay đang cân nhắc điều gì.

Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Ta vừa bước vừa nghĩ, lòng bàn tay ôm chặt cuốn sổ tay quản gia đến mức các đầu ngón tay hơi trắng bệch. Ta vốn chỉ muốn giữ lấy phần của mình, không tranh không đoạt thêm bất cứ điều gì không thuộc về mình. Nhưng xem ra, chỉ riêng việc giữ đúng phần của mình thôi, cũng đã đủ khiến người khác không thể ngồi yên.


Về đến phòng, Bích Chi đang lau dọn án thư, thấy ta bước vào tay còn ôm chặt cuốn sổ bìa vải xanh, vội buông khăn lau, chạy đến đỡ lấy.

“Tiểu thư giữ được sổ rồi sao?” Nàng hỏi, giọng có chút mừng rỡ không giấu giếm.

“Giữ được.” Ta đáp, đặt cuốn sổ lên án thư, ngồi xuống, tay khẽ vuốt phẳng bìa sổ đã hơi nhàu vì bị ôm chặt suốt đường về. “Nhưng chưa chắc đã yên.”

Ta kể lại cho Bích Chi nghe câu nói của Ý Nhu ngoài hành lang, không giấu giếm chi tiết nào. Bích Chi nghe xong, gương mặt tối sầm lại, tay siết chặt góc khăn lau.

“Con nha đầu đó thật sự không phải người đơn giản như vẻ ngoài.” Nàng bực bội nói, rồi vội cúi đầu xin lỗi vì lỡ lời gọi Ý Nhu bằng giọng bất kính.

“Không sao.” Ta khoát tay, lòng không để tâm chuyện xưng hô nhỏ nhặt ấy. “Nàng nói không sai.”

Ta mở cuốn sổ tay quản gia ra, lật từng trang. Bên trong là những dòng ghi chép về bổng lộc gia nhân, chi phí sửa sang, mua sắm vật dụng trong ngoài phủ, nét chữ ngay ngắn, rõ ràng là do một người có kinh nghiệm lâu năm ghi lại, hẳn là bàn tay của chính Vệ quản gia hoặc người dưới quyền hắn ta.

Kiếp trước ta chưa từng đọc kỹ một trang nào trong loại sổ sách này. Kiếp này, từng dòng chữ trước mắt ta đều mang một ý nghĩa khác: đây không chỉ là chuyện cơm áo trong ngoài phủ, mà còn là cánh cửa đầu tiên dẫn đến những khoản chi tiêu lớn hơn, trong đó có phần liên quan đến việc vận chuyển lương thảo cho quân đội nơi biên ải, thứ mà mẹ ruột ta năm xưa từng phụ trách, thứ đã khiến bà phải trả giá bằng cả mạng sống.

Ta chưa vội tìm ngay trong cuốn sổ này. Ta biết, muốn tìm ra thứ ẩn giấu bên dưới những con số tưởng như bình thường, cần thời gian, cần sự cẩn trọng, không thể nóng vội.

Nhưng ít nhất, hôm nay ta đã giữ được chiếc chìa khoá đầu tiên.

“Tiểu thư…” Bích Chi ngập ngừng lên tiếng, tay vẫn xếp lại chỗ khăn lau trên án thư. “Biểu tiểu thư đã nói thẳng như vậy, liệu có phải… nàng ta sẽ tìm cách khác để lấy lại sổ sách không?”

“Chắc chắn sẽ tìm.” Ta gấp cuốn sổ lại, đặt tay lên bìa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nơi nắng sớm đang rọi từng vệt dài trên nền gạch. “Nhưng lần này, ta sẽ không đợi nàng ta ra tay rồi mới tìm cách đối phó.”

Bích Chi không hiểu hết ý ta, chỉ khẽ gật đầu, không dám hỏi thêm.

Ta ngồi lặng một lúc, nghĩ đến ánh mắt của Ý Nhu ngoài hành lang lúc nãy, cái cách nàng ta buông từng chữ lạnh lùng rồi ngay sau đó có thể khoác lại lớp vỏ yếu đuối bất cứ lúc nào tuỳ ý. Một người có thể thay đổi vẻ mặt nhanh đến vậy, hẳn không phải chỉ đơn thuần vì tranh giành sự thương yêu của Hầu phu nhân.

Đằng sau nàng ta, phải có một thứ gì đó lớn hơn, đáng để đánh đổi cả tám năm đóng vai một đứa cháu mồ côi đáng thương.

Ta chưa biết đó là gì. Nhưng ta biết, câu trả lời, có lẽ đang nằm đâu đó trong những cuốn sổ sách của hầu phủ này, chờ ta từng chút một lật ra.

Ngoài sân, tiếng chim hót lảnh lót vọng vào, nắng đã lên cao hơn hẳn, chiếu rọi lên cuốn sổ bìa vải xanh nằm yên trên án thư, như đang chờ đợi một đêm nào đó không xa, ta sẽ ngồi xuống, tự tay lật mở từng trang, đối diện với những con số mà kiếp trước ta chưa từng đủ can đảm để nhìn thẳng vào.