Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược
Chương 2: Không Nhường Nữa
Rèm kiệu vén lên, ánh nắng chiều hắt vào mắt ta một thoáng chói loà.
Có bàn tay đỡ lấy khuỷu tay ta, giọng một bà vú quen việc vang lên bên tai: “Thế tử phi, mời theo lão nô vào phòng khách.”
Ta không đưa tay ra.
Ta bước xuống kiệu, hai chân chạm đất, gấu váy cưới đỏ rực quét qua nền gạch xanh rêu phong. Trước mặt ta, hai hàng gia nhân đứng nghiêm, đèn lồng đỏ treo dọc lối đi dẫn về phía chính đường. Bên trái là lối rẽ vào phòng khách nhỏ hẹp phía sau viện, nơi kiếp trước ta đã sống suốt tám năm. Bên phải, xa hơn một chút, là phòng chính, cửa sơn son còn thơm mùi gỗ mới.
Ta rẽ phải.
“Thế tử phi…” Bà vú đứng khựng lại, giọng có chút hoảng hốt. “Phòng chính giờ đang…”
“Ta biết.” Ta đáp, không quay đầu, bước chân vẫn đều đặn. “Đang tạm sắp cho biểu tiểu thư. Chính vì vậy ta mới phải đến xem.”
Không ai dám cản ta giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu gia nhân đang nhìn. Ta biết rõ điều đó. Kiếp trước ta cũng biết, nhưng kiếp trước ta chọn không dùng đến cái quyền ấy, chỉ vì cha dặn một câu “đừng gây thêm chuyện”. Kiếp này, ta bước thẳng đến trước cửa phòng chính, đẩy cửa bước vào.
Bên trong, ánh nến đã thắp, mùi trầm hương nhè nhẹ lẫn trong mùi gỗ đàn hương mới. Rương hòm chưa dọn hết, vài bộ y phục màu phấn nhạt vắt trên giá, một chiếc gương đồng đặt trên án thư, cạnh đó là bình hoa lê mới cắm, cánh hoa trắng muốt còn ướt sương.
Trịnh Ý Nhu đứng giữa phòng, tay đang cầm một chiếc trâm ngọc, dáng vẻ như vừa sắp xếp đồ đạc dở dang. Nghe tiếng cửa mở, nàng ta quay lại, đôi mắt tròn xoe hơi ngỡ ngàng, rồi rất nhanh chuyển thành vẻ ấm ức quen thuộc.
Gương mặt ấy. Ta nhớ rõ.
Tám năm kiếp trước, gương mặt ấy đã khiến ta mềm lòng không biết bao nhiêu lần. Đôi mắt to tròn ầng ậng nước, đôi môi mím lại như đang cố nén một nỗi tủi thân không dám nói ra, cả dáng đứng khép nép như một cành hoa yếu ớt trước gió. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ấy, ta lại tự nhủ: thôi thì nhường một chút, nàng ta đáng thương, mất cha mất mẹ từ nhỏ, sống nhờ cửa người.
Kiếp này nhìn lại, ta chỉ thấy lạnh.
“Tỷ tỷ…” Ý Nhu cất tiếng trước, giọng nghẹn nghẹn, cúi đầu hành lễ run rẩy. “Muội… muội chỉ tạm ở đây vài hôm thôi, đợi phòng viện phía sau dọn xong là muội dọn đi ngay, không dám chiếm chỗ của tỷ tỷ lâu đâu.”
Đúng câu ấy. Y hệt câu ấy, tám năm trước nàng ta cũng nói với ta bằng chất giọng này, đôi mắt này, dáng vẻ khép nép này.
Và tám năm sau, “vài hôm” ấy đã kéo dài thành cả một quãng đời.
Ta đứng ngay giữa cửa, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng, dừng lại ở chiếc rương gỗ đàn hương kê sát vách, chính chiếc rương kiếp trước cất giữ không biết bao nhiêu áo xiêm trang sức của nàng ta, tích luỹ dần theo năm tháng nàng ta ở lại phòng này.
“Biểu muội.” Ta cất tiếng, giọng vẫn ôn hoà như thường ngày, không cao không thấp, nhưng từng chữ rành rọt. “Phòng chính là của thế tử phi. Từ nay biểu muội tạm lui về viện phía sau, đợi lúc nào tiện, ta sẽ đích thân sắp xếp cho biểu muội một chỗ ở khác thoải mái hơn.”
Cả gian phòng chợt lặng đi.
Ý Nhu ngẩng phắt đầu lên, trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt tròn xoe kia loé lên một tia gì đó rất lạ, không còn vẻ ấm ức yếu đuối nữa, mà là một thứ dò xét sắc lẹm, như đang cân nhắc xem câu vừa rồi ta nói thật hay chỉ là khách sáo. Nhưng chỉ một thoáng thôi, tia sáng ấy đã biến mất, thay vào đó lại là đôi mắt ầng ậng nước quen thuộc.
“Tỷ tỷ…” Giọng nàng ta run lên, “muội không có ý gì cả, thật sự chỉ là dì thương muội mồ côi nên mới sắp cho muội ở tạm đây, muội đâu dám tranh giành gì với tỷ tỷ…”
“Ta không nói biểu muội tranh giành.” Ta ngắt lời, giọng vẫn nhẹ, nhưng không để nàng ta có cơ hội kéo dài câu chuyện theo hướng khác. “Ta chỉ nói rõ một điều, để sau này khỏi phải nhắc lại lần hai. Phòng chính, ai ở, ai không, là quyền của thế tử phi quyết định. Không phải chuyện ‘tạm sắp’ của bất kỳ ai khác.”
Ta bước đến gần án thư, đưa mắt nhìn chiếc gương đồng, thấy bóng mình phản chiếu trong đó, gương mặt còn non, đôi mắt còn chưa quen với việc nhìn thẳng vào ai đó mà không cúi xuống trước.
Kiếp trước, ta chưa từng dám nhìn thẳng vào mắt Ý Nhu như thế này. Luôn là ta cúi đầu trước, luôn là ta nhường lời trước, luôn là ta tự nhủ rằng nhịn một chút thì có sao, dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Chuyện nhỏ. Ta đã tự lừa mình bằng hai chữ ấy suốt tám năm.
“Được rồi.” Ý Nhu cúi đầu, giọng nghẹn ngào lui vào một bước. “Muội xin lỗi tỷ tỷ, muội dọn đi ngay bây giờ.”
Nàng ta cúi người hành lễ, dáng vẻ nhu thuận đến mức không ai nhìn vào có thể nghi ngờ được nửa phần. Nhưng khi nàng ta xoay người bước ngang qua ta để ra cửa, khoảng cách gần đến mức ta ngửi thấy mùi phấn hương nhàn nhạt trên áo nàng ta, khoé miệng nàng ta khẽ nhếch lên một nét cong rất mỏng, rất nhanh, lạnh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là ảo giác.
Chỉ có ta nhìn thấy.
Chỉ có ta, người đã sống qua tám năm bị chính nét cong ấy giấu sau lớp mặt nạ yếu đuối, mới nhận ra được.
Ta đứng yên, nhìn theo bóng lưng Ý Nhu khuất sau cánh cửa, lòng bàn tay vô thức siết lại. Vết thương do móng tay cắm vào lúc nãy trên kiệu hoa vẫn còn rát, nhắc ta nhớ: đây không phải giấc mộng. Đây là một cơ hội thứ hai thật sự, và ta không được phép lãng phí nó bằng sự mềm lòng cũ.
“Thế tử phi thật sự…” Giọng Hầu phu nhân Trịnh Uyển vang lên sau lưng ta, có chút ngỡ ngàng lẫn dò xét.
Ta quay lại, thấy bà đang đứng ngay ngoài cửa, không biết đã đứng đó từ lúc nào. Dáng người bà đoan trang, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc sảo không hề kém cạnh, đúng là mẫu người quản gia một hầu phủ lớn suốt bao năm.
Ta vội hành lễ, cúi đầu đúng khuôn phép: “Nhi tức bái kiến mẫu thân.”
“Miễn lễ.” Hầu phu nhân bước vào, ánh mắt lướt quanh phòng, dừng lại ở chỗ Ý Nhu vừa đứng, rồi lại nhìn ta, dò xét không giấu giếm. “Ta vừa nghe gia nhân bẩm báo, con vừa về đến cổng phủ đã đòi vào thẳng phòng chính, không theo quản sự dẫn vào phòng khách.”
Ta cúi đầu, giọng vẫn giữ vẻ ôn nhu cố hữu, nhưng không né tránh câu hỏi: “Nhi tức không dám trái lệnh mẫu thân. Chỉ là nhi tức nghĩ, thân là thế tử phi, việc đầu tiên bước chân vào phủ nên đến đúng nơi ở của thế tử phi trước, sau đó mọi việc còn lại đều theo sự sắp xếp của mẫu thân.”
Một câu nói, vừa giữ được lễ nghĩa, vừa không nhường một tấc nào.
Hầu phu nhân im lặng một thoáng, ánh mắt bà nhìn ta lâu hơn một chút so với bình thường, như đang cố nhìn xuyên qua lớp vỏ ôn hoà bên ngoài để dò thứ gì đó ẩn giấu bên trong. Ta đứng yên, để bà nhìn, không cúi tránh, cũng không thách thức, chỉ giữ một tư thế điềm tĩnh vừa đủ.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ ra: kiếp trước, đây chính là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong nhiều năm sau đó, Hầu phu nhân thật sự nhìn kỹ ta như vậy. Chỉ tiếc là kiếp trước, ánh mắt ấy chỉ lướt qua một dáng vẻ cúi đầu nhu thuận tuyệt đối, chẳng có gì đáng để bà bận tâm thêm.
“Con nói cũng có lý.” Cuối cùng bà lên tiếng, giọng đã dịu hơn, thậm chí thoáng một tia gì đó gần như tán thưởng. “Ý Nhu tính tình yếu đuối, từ nhỏ mất cha mất mẹ, nương nhờ cửa ta tám năm nay, ta thương nó như con ruột, có phần nuông chiều quá đà, để nó nghĩ phòng ốc trong phủ này muốn ở đâu thì ở. Là ta sơ suất.”
Bà nói câu ấy, ánh mắt vẫn không rời khỏi ta, như đang chờ xem phản ứng của ta thế nào, liệu có nhân cơ hội này mà lộ ra chút đắc ý, chút cao ngạo của một tân phi vừa giành lại được phần thắng đầu tiên hay không.
Ta không để lộ gì cả.
“Mẫu thân thương biểu muội, nhi tức hiểu.” Ta đáp, giọng nhẹ nhàng. “Chỉ là phòng chính dù sao cũng có quy củ riêng của nó, nhi tức mong mẫu thân đừng trách nhi tức đường đột.”
“Ta không trách.” Hầu phu nhân khẽ lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt nữa, dường như đang cân nhắc điều gì đó trong lòng. “Con nói đúng. Quy củ là quy củ.”
Bà quay người định bước ra, nhưng đến gần cửa lại dừng chân, không quay đầu lại, chỉ buông một câu nhẹ như gió thoảng: “Con vừa về phủ đã dám nói thẳng như vậy, không phải cô dâu nào cũng làm được. Ta thấy… con khác với những gì ta tưởng tượng trước khi con gả vào đây.”
Câu nói ấy khiến sống lưng ta lạnh đi một chút.
Bà không nói là khác theo hướng tốt hay xấu. Chỉ là khác.
Kiếp này, mọi thứ đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác ngay từ giờ phút đầu tiên. Ta không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, chỉ biết mình không thể quay lại con đường cũ được nữa.
Đêm đó, khi gia nhân đã lui hết, phòng chính chỉ còn lại ánh nến đơn độc và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, ta mới có thời gian ngồi xuống trước rương hòm mang theo từ nhà mẹ đẻ.
Bích Chi bận rộn sắp xếp lại từng món đồ, thi thoảng liếc nhìn ta, có vẻ như còn chưa hết kinh ngạc về chuyện ban chiều.
“Tiểu thư…” Nàng khẽ lên tiếng, giọng vẫn còn chút rụt rè. “Lúc nãy tiểu thư đối đáp với biểu tiểu thư, nô tỳ đứng ngoài nghe mà tim đập thình thịch, cứ sợ biểu tiểu thư khóc lóc trước mặt Hầu phu nhân thì phiền.”
“Nàng ta không khóc trước mặt mẫu thân đâu.” Ta đáp, tay vẫn đang lục tìm trong rương. “Nàng ta khóc trước mặt mẫu thân để làm gì, khi người mẫu thân thương nàng ta vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Nàng ta chỉ khóc khi cần tranh thủ lòng thương hại của người khác thôi.”
Bích Chi hơi sững lại, không hiểu hết ý trong lời ta, nhưng cũng không dám hỏi thêm.
Ta lần tay xuống đáy rương, chạm phải một vật cứng bọc trong lớp lụa mềm, chiếc hộp khảm trai cũ của mẹ ruột, thứ duy nhất ta nhất quyết mang theo bên mình khi xuất giá, dù cha từng khuyên nên để lại nhà cho yên ổn, đừng mang thứ “gợi chuyện cũ” vào nhà chồng.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Ta lấy chiếc hộp ra, đặt lên án thư, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt khảm những mảnh xà cừ lấp lánh dưới ánh nến, hình hoa sen nở quanh viền hộp đã có vài chỗ sứt mẻ theo năm tháng. Đây là món đồ mẹ để lại, kiếp trước ta cất kỹ trong rương suốt tám năm, chưa từng mở ra lần nào vì mỗi lần chạm vào lại nhớ đến gương mặt mẹ xanh xao trên giường bệnh, nhớ đến tiếng người ngoài xì xào “con gái nhà có gián điệp”.
Kiếp này, ta nhìn chiếc hộp bằng một ánh mắt khác.
Mẹ từng phụ trách sổ sách quân lương cho ngoại tổ phủ, giỏi tính toán, giỏi nhìn ra những con số không khớp. Một người như vậy, để lại một chiếc hộp riêng mang theo suốt những năm cuối đời, hẳn không đơn giản chỉ là để cất vài món trang sức.
Ta thử mở nắp hộp, bên trong là vài món trang sức cũ, một chiếc trâm bạc, một đôi khuyên tai ngọc nhỏ. Ta lật qua lật lại, chưa tìm thấy gì khác lạ. Có lẽ là ta nghĩ nhiều. Có lẽ đây chỉ đơn thuần là kỷ vật một người mẹ để lại cho con gái, không có gì bí ẩn cả.
Nhưng ta vẫn đặt chiếc hộp ngay ngắn trên án thư, không cất vào rương như những món đồ khác.
“Tiểu thư định để hộp này ở đây sao?” Bích Chi hỏi, có chút ngạc nhiên. “Để trong rương cất kỹ không phải tốt hơn sao, lỡ có ai…”
“Không sao.” Ta ngắt lời, mắt vẫn nhìn chiếc hộp. “Để đây, ta muốn nhìn thấy nó mỗi ngày.”
Ta không nói rõ lý do thật sự. Kiếp trước, mẹ chết mang theo nỗi oan không ai rửa sạch, để lại cho ta và cha một Thẩm gia mang tiếng xấu suốt mười năm. Kiếp này, ta không biết mình có thể làm được gì hơn tám năm về sau đã từng làm, nhưng ít nhất, ta sẽ không để chiếc hộp này ngủ yên trong góc rương như một kỷ vật buồn không ai động đến nữa.
Trắng đen phải rõ. Câu ấy ta tự nhắc mình từ lúc còn ngồi trong kiệu hoa, giờ lại một lần nữa vang lên trong đầu, khi ngón tay ta khẽ chạm vào mặt hộp khảm trai lấp lánh dưới ánh nến.
Ngoài sân, tiếng bước chân khe khẽ vọng lại từ phía hành lang, rồi im bặt.
Ta không để ý, mải suy nghĩ về những gì vừa xảy ra trong ngày. Nhưng nếu ta bước ra cửa lúc ấy, có lẽ sẽ thấy một bóng người đứng nép sau cột hành lang, ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào khung cửa sổ phòng chính còn hắt ánh nến ra ngoài, rồi lặng lẽ quay gót, không một tiếng động.
Đêm đầu tiên trở về Cảnh Dương hầu phủ, ta đã giữ được phòng chính. Nhưng ta biết, đây mới chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình còn rất dài, và Trịnh Ý Nhu, người đã khiến ta phải trả giá bằng cả một kiếp sống nhu nhược, sẽ không dễ dàng buông tay chỉ sau một lần thất thế nhỏ như vậy.