Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 5: Quyền Trong Tay

Ngày thứ ba, cũng là ngày cuối cùng trước khi Tạ Chiêu Dương trở lại Nhạn Môn quan, cả hầu phủ được triệu tập giữa sân chính đường từ sáng sớm.

Ta đứng bên cạnh Hầu phu nhân, nhìn hàng gia nhân xếp thành hai bên, kẻ trên người dưới, quản sự, nha hoàn, bà vú, đến cả bếp trưởng cũng có mặt đủ. Không khí lạ thường, khác hẳn mọi buổi điểm danh gia nhân bình thường.

Ý Nhu đứng trong đám người, cách ta không xa, dáng vẻ vẫn yếu đuối quen thuộc, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi thế tử một khắc nào.

Tạ Chiêu Dương bước ra từ chính sảnh, áo giáp nhẹ đã được thay bằng một bộ trường bào màu lam thẫm, dáng đi vẫn thẳng tắp, mang theo cái uy nghiêm quen thuộc của một người thường đứng đầu ba quân.

“Ta sắp trở lại Nhạn Môn quan.” Hắn cất tiếng, giọng trầm vang khắp sân, không lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ từng chữ. “Trước khi đi, có một việc cần nói rõ trước toàn phủ, để sau này không ai còn thắc mắc hay bàn tán.”

Ta khẽ siết tay trong tay áo. Không biết hắn định nói gì, nhưng linh cảm mách bảo ta, đây không phải chuyện nhỏ.

“Quyền quản gia hầu phủ.” Hắn nói tiếp, ánh mắt lướt một vòng qua đám gia nhân, rồi dừng lại trên người ta. “Từ nay giao trọn cho thế tử phi. Mọi việc trong ngoài phủ, từ chi tiêu, sổ sách, đến điều động gia nhân, đều theo lệnh thế tử phi mà làm, không cần thông qua ai khác.”

Cả sân im phăng phắc một nhịp.

“Ai có ý kiến khác,” hắn nói tiếp, giọng lạnh hẳn xuống, “cứ trình thẳng lên ta. Ta ở biên ải, thư từ vẫn thông suốt.”

Câu nói cuối cùng ấy, tuy nhẹ, nhưng ta nghe ra rõ một tầng ý nghĩa khác: ai muốn tranh giành, cứ việc, nhưng phải qua được cửa hắn trước.

Ta cúi đầu hành lễ, giọng giữ đúng mực khiêm nhường. “Thiếp xin tuân mệnh thế tử, nhất định không phụ lòng tin của thế tử và mẫu thân.”

Hầu phu nhân đứng bên cạnh, gật đầu, ánh mắt bà nhìn ta có chút gì đó phức tạp, vừa yên tâm vừa dò xét, nhưng không nói thêm lời nào phản đối.

Ta liếc mắt sang phía Ý Nhu.

Nàng ta đứng lặng, sắc mặt trắng bệch như vừa bị tát một cái không ai nhìn thấy, hai tay siết chặt vạt áo đến mức các đốt ngón tay hơi trắng ra. Đôi mắt cụp xuống, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào thế tử, cũng không dám nhìn ta.

Kiếp trước, không có buổi tuyên bố nào như thế này. Kiếp trước, quyền quản gia cứ âm thầm trôi dần từ tay ta sang tay nàng ta, không một lời tuyên bố rõ ràng, không một ai đứng ra phân định, chỉ có ta tự nguyện lùi bước hết lần này đến lần khác, cho đến khi không còn gì để lùi nữa.

Kiếp này, hắn đã tự tay đóng chặt cánh cửa ấy lại, ngay trước mặt tất cả mọi người.


Buổi tuyên bố kết thúc, gia nhân giải tán dần, mỗi người về lại vị trí của mình. Ta định quay về phòng, thì Ý Nhu bất ngờ bước đến, đứng chắn ngay trước mặt ta, giọng nhỏ nhưng đủ nghe.

“Muội chúc mừng tỷ tỷ.” Nàng ta nói, khoé miệng cong lên một nụ cười gượng gạo, ánh mắt lại lạnh tanh không giấu nổi. “Tỷ tỷ quả nhiên có phúc, được thế tử tin tưởng đến vậy.”

“Đa tạ biểu muội.” Ta đáp, giọng vẫn ôn hoà, không để lộ chút gì khác thường. “Ta chỉ làm đúng phận sự của mình.”

“Phận sự.” Ý Nhu khẽ nhắc lại hai chữ ấy, giọng nhàn nhạt như đang nhấm nháp một điều gì đó chua chát. “Tỷ tỷ nói đúng lắm. Ai cũng có phận sự riêng của mình, chỉ là có người phận sự lớn, có người phận sự nhỏ mà thôi.”

Nói xong, nàng ta khẽ nghiêng người hành lễ, xoay lưng rời đi, dáng vẻ yếu đuối như cũ, tựa hồ câu chuyện vừa rồi chưa từng khiến nàng ta chút bận lòng nào.

Nhưng ta nhìn rõ, trước khi quay hẳn người đi, khoé mắt nàng ta thoáng liếc lại phía ta một cái, sắc lạnh không thể lẫn vào đâu được.

Ta đứng nhìn theo bóng lưng ấy khuất dần sau dãy hành lang, lòng không hề nhẹ nhõm như lẽ ra nên có sau một buổi tuyên bố thuận lợi thế này.

Giữ được quyền, không có nghĩa là giữ được yên ổn. Ta hiểu rõ điều đó hơn ai hết, vì kiếp trước ta đã từng ngây thơ nghĩ ngược lại, nhường hết mọi thứ đi để đổi lấy chữ yên, cuối cùng vẫn chết trong uất ức.

Một mất một còn. Nàng ta đã lộ rõ ý ấy ngay từ câu nói vừa rồi, dù cố che giấu bằng vẻ ngoài yếu đuối quen thuộc.


Chiều hôm đó, Tạ Chiêu Dương thu xếp hành trang chuẩn bị lên đường vào sáng sớm hôm sau. Ta đích thân mang đến phòng hắn một tráp thuốc dự phòng đường xa, theo đúng lệ thường của một người vợ tiễn chồng ra trận tuyến.

“Đa tạ.” Hắn nhận lấy tráp thuốc, ánh mắt nhìn ta một lúc, rồi nói thêm, giọng có phần trầm hơn thường ngày. “Chuyện quản gia, nàng cứ yên tâm mà làm. Ta đã dặn Vệ quản gia, mọi sổ sách phải trình qua nàng trước, không được tự ý quyết định gì.”

“Thiếp hiểu.” Ta đáp, rồi khẽ do dự một thoáng, cuối cùng vẫn quyết định nói thêm. “Thế tử, khoản hao hụt trong sổ chi lương hôm trước, thiếp sẽ tiếp tục để ý, có gì bất thường sẽ biên thư báo ngay.”

“Được.” Hắn gật đầu, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. “Nếu có gì khẩn cấp, cứ cho người phi ngựa báo thẳng đến quân doanh, đừng chờ thư từ chậm trễ.”

Câu nói ấy, tuy ngắn, nhưng ta nghe ra một sự tin tưởng nhất định, khác hẳn với sự dò xét cẩn trọng của buổi bái kiến ba ngày trước.

Ta cáo lui, trên đường về phòng, lòng vẫn còn vương lại chút cảm giác ấm áp lạ lẫm từ câu nói cuối cùng ấy của hắn.


Tối đó, Bích Chi giúp ta chuẩn bị đồ đạc, dọn dẹp lại án thư sau một ngày dài. Ta ngồi trước gương đồng, ánh nến lay động hắt lên gương mặt mình một quầng sáng ấm.

Ta nhìn mình trong gương một lúc lâu.

Gương mặt này, tám năm sau ở kiếp trước, đã trở nên xanh xao, hốc hác, đôi mắt lúc nào cũng cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào ai, kể cả chính mình trong gương. Ta của khi ấy, đã quen với việc thu mình lại đến mức quên mất bản thân từng có gương mặt như thế nào lúc còn mười sáu tuổi, còn chưa bị bào mòn bởi tám năm nhường nhịn.

Ta mở hộp trang điểm, lấy ra một thỏi son đỏ, loại đậm màu ta chưa từng dùng đến kể từ ngày về nhà chồng.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Kiếp trước, ta chỉ dùng những màu son nhạt, thanh đạm, sợ mình nổi bật quá sẽ chướng mắt người khác, sợ mình rực rỡ quá sẽ khiến biểu muội của thế tử phải tủi thân. Ta đã sợ đủ thứ, đến mức quên mất mình có quyền được rực rỡ.

Ta chấm đầu ngón tay vào thỏi son, tô từng chút một lên môi, chậm rãi, tỉ mỉ, như đang làm một nghi thức quan trọng hơn cả việc trang điểm thường ngày.

Sắc đỏ đậm dần hiện lên trên môi, tương phản rõ với làn da hơi tái vì mấy đêm liền thức khuya đối chiếu sổ sách. Nhưng lạ thay, gương mặt trong gương lúc này lại có thần sắc hơn hẳn, ánh mắt cũng sắc hơn, không còn cái vẻ cam chịu nhàn nhạt của kiếp trước.

“Tiểu thư hôm nay điểm trang đậm hơn mọi khi.” Bích Chi đứng sau lưng ta, khẽ nhận xét, giọng có chút ngạc nhiên.

“Ừ.” Ta khẽ đáp, mắt vẫn không rời khỏi gương. “Ta muốn nhìn rõ mình một chút.”

Bích Chi không hiểu hết ý trong câu nói ấy, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đứng bên, sắp lại mấy món trang sức trên án thư.

Ta ngắm mình trong gương, một người con gái mười sáu tuổi, môi đỏ, ánh mắt không còn né tránh, vừa được chồng mình tuyên bố trao trọn quyền quản gia trước toàn phủ.

Không còn là kẻ cúi đầu nhu nhược của tám năm về sau. Ít nhất, kiếp này, ngay từ ngày đầu tiên, ta đã không lặp lại sai lầm ấy.

Nhưng ta cũng hiểu, đây chỉ mới là bước đầu. Giữ được sổ sách trong tay, không có nghĩa là đã giữ được yên ổn. Ánh mắt lạnh tanh của Ý Nhu lúc chiều, câu nói bóng gió của nàng ta, đều là những tín hiệu ta không thể xem nhẹ.

Trắng đen phải rõ. Ta tự nhủ, một ngày nào đó, mọi chuyện rồi sẽ phải phơi bày ra ánh sáng, chỉ là ngày đó chưa đến, và trước khi nó đến, ta phải giữ vững được vị trí của mình.


Ta đang định tắt bớt một ngọn nến, chuẩn bị nghỉ ngơi sớm để mai còn dậy tiễn thế tử lên đường, thì Bích Chi bất ngờ hớt hải bước vào, khép cửa lại sau lưng, giọng hạ thấp hẳn xuống.

“Tiểu thư.” Nàng gọi, hơi thở còn chưa ổn định hẳn, như vừa đi rất vội từ đâu đó về. “Nô tỳ vừa ở nhà bếp nghe được chuyện, không dám chậm trễ nên chạy về báo ngay.”

Ta quay lại nhìn nàng, linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. “Chuyện gì?”

“Là chuyện sổ chi lương.” Bích Chi ghé sát hơn, giọng gần như thì thầm. “Nô tỳ nghe hai gia nhân phụ trách sổ sách bàn tán với nhau, nói khoản chi lương biên ải tháng này lại thiếu, đúng bằng cái khoản đã thiếu hồi hai tháng trước, không hơn không kém một đồng.”

Ta khựng lại, tay đang cầm que gạt bấc nến bỗng dừng hẳn giữa chừng.

Cùng một con số. Cùng một khoản. Lặp lại lần thứ hai.

Ánh nến trước mặt ta chao nhẹ một cái, hắt bóng khuôn mặt vừa điểm son đỏ của ta lên vách tường, kéo dài thành một cái bóng gầy guộc, cứng cỏi hơn hẳn bóng dáng nhu nhược của tám năm về sau.

Ta nhìn xuống đôi tay mình, môi vừa tô đỏ đậm, vừa nãy còn cảm thấy mình đã bước được một bước dài ra khỏi cái bóng của kiếp trước.

Nhưng hoá ra, con đường phía trước, còn dài hơn ta tưởng rất nhiều.