Trọng Sinh Ta Không Còn Nhu Nhược

Chương 6: Khoản Hao Hụt Lặp Lại

Đêm đó ta không ngủ.

Bích Chi đứng cạnh án thư, tay vẫn còn hơi run vì tin vừa báo, nhìn ta lật đèn dầu lên cao thêm một mức, ánh sáng vàng vọt hắt lên chồng sổ chi lương ba tháng gần nhất ta đã cho người mượn lại từ chỗ Vệ quản gia ngay chiều nay, lấy cớ “muốn đối chiếu cho quen việc quản gia”.

“Tiểu thư, khuya vậy rồi…” Bích Chi khẽ lên tiếng, không dám khuyên thẳng, chỉ vòng vo.

“Ngươi cứ đi nghỉ trước.” Ta không ngẩng đầu, ngón tay vẫn dò theo từng dòng số. “Ta xem xong khoản này đã.”

Bích Chi không dám cãi, chỉ lặng lẽ rót thêm một chén trà đặt cạnh tay ta rồi lui ra ngồi trực ngoài cửa, không đóng hẳn, chỉ khép hờ, để còn nghe ngóng động tĩnh.

Ta mở ba cuốn sổ ra cùng lúc, xếp song song trên án thư, một cuốn tháng trước, một cuốn tháng trước nữa, và cuốn tháng này vừa chốt sổ chiều nay.

Khoản đầu tiên ta tìm, là dòng “phí vận chuyển lương thảo Nhạn Môn quan” mà ta đã khoanh mực đỏ hôm bái kiến thế tử.

Tháng trước nữa: hao hụt hai mươi lăm lượng bạc.

Tháng trước: cũng hao hụt hai mươi lăm lượng bạc.

Tháng này: ta run tay lật đến trang cuối, ngón tay dừng lại đúng dòng ấy.

Hai mươi lăm lượng bạc.

Không lệch một đồng.

Ta ngồi lặng một lúc lâu, ánh nến trước mặt chao nhẹ theo hơi thở của chính mình. Ba tháng liền, cùng một con số, cùng núp dưới một cái tên, như thể có ai đó đã định sẵn một cái khuôn, mỗi tháng chỉ việc rót đúng khuôn ấy ra mà không cần suy nghĩ thêm.

Đường xa hao hụt, không bao giờ đều đặn đến mức tàn nhẫn như vậy.

Ta nhớ lời Tạ Chiêu Dương nói trong từ đường hôm trước, giọng trầm mà chắc nịch: “Đường xa hao hụt, thường sẽ tăng giảm không đều theo mùa, theo thời tiết. Nhưng khoản này, ba tháng liền một con số gần như y hệt nhau, lại còn núp dưới cùng một cái tên. Đây không phải hao hụt tự nhiên.”

Lúc ấy hắn chỉ mới nhìn thấy hai tháng. Giờ đã là tháng thứ ba, và con số vẫn không đổi lấy nửa lượng.

Ta đặt bút, chấm mực đỏ, khoanh tròn lại cả ba dòng, rồi dùng một tờ giấy trắng riêng, chép lại nguyên văn cả ba khoản, kèm theo ngày tháng, kèm theo tên người ký sổ.

Chữ ký cuối mỗi tháng, đều là một cái tên quen thuộc: Vệ Thành, quản gia tổng quản của hầu phủ.


Sáng hôm sau, ta cho gọi Vệ quản gia đến phòng sách nhỏ cạnh viện của mình, không phải chính đường, cũng không có Hầu phu nhân ngồi cùng, chỉ có ta và hắn ta, cùng một chồng sổ sách đặt sẵn trên bàn.

Vệ Thành bước vào, tuổi đã ngoài bốn mươi, dáng người hơi khòm, mặt lúc nào cũng cúi thấp, tay áo túm chặt lấy nhau như thói quen từ lâu. Kiếp trước, ta gần như không nhớ rõ mặt hắn ta, chỉ mơ hồ biết đó là một quản gia già trung thành đã theo hầu phủ mấy chục năm, không có gì đặc biệt.

Kiếp này, ngồi đối diện hắn ta, ta mới để ý, ánh mắt Vệ Thành không dám nhìn thẳng vào ta quá ba nhịp thở, luôn lảng đi chỗ khác, ngón tay khẽ miết vào vạt áo, một cử chỉ nhỏ mà người thường ít khi chú ý, nhưng ta đã quen quan sát những chi tiết như vậy từ khi bắt đầu đối chiếu sổ sách đêm này qua đêm khác.

“Thế tử phi gọi nô tài, không biết có việc gì cần dặn?” Hắn ta cúi đầu hành lễ, giọng cung kính quá mức bình thường.

“Ta xem lại sổ chi lương ba tháng gần đây.” Ta để chồng sổ trước mặt hắn, giọng vẫn ôn hoà như đang hỏi chuyện thường ngày. “Có một khoản, ta chưa hiểu rõ, muốn hỏi Vệ quản gia cho tường tận.”

“Thế tử phi cứ hỏi.” Vệ Thành đáp, nhưng tay áo đã siết chặt hơn một chút.

“Khoản phí vận chuyển lương thảo Nhạn Môn quan.” Ta lật đến trang đã khoanh đỏ, đẩy nhẹ về phía hắn ta. “Ba tháng liền đều hao hụt đúng hai mươi lăm lượng, không hơn không kém. Vệ quản gia có thể giải thích giúp ta, vì sao lại trùng khớp đến vậy?”

Vệ Thành cúi nhìn xuống trang sổ, sắc mặt thoáng biến đổi trong một khắc rất ngắn, ngắn đến mức nếu ta không cố tình chăm chú quan sát thì đã bỏ lỡ.

“Bẩm thế tử phi…” Hắn ta lên tiếng, giọng có phần vấp váp. “Đường từ Lạc Dương đến Nhạn Môn quan xa xôi hiểm trở, phu phen vận chuyển năm nào cũng phải chi thêm khoản lo lót dọc đường, qua ải, qua trạm, chỗ nào cũng cần bôi trơn một chút, lâu dần thành lệ, khoản ấy vốn… vốn không đổi qua nhiều năm rồi, không phải riêng ba tháng nay.”

“Không đổi qua nhiều năm?” Ta hỏi lại, giọng vẫn nhẹ, nhưng để lộ ra một chút ngạc nhiên vừa đủ. “Vậy phiền Vệ quản gia cho ta xem thêm sổ sách của năm ngoái, ta muốn đối chiếu cho rõ.”

Câu hỏi này, ta cố tình đặt ra như một cái bẫy nhỏ.

Vệ Thành khựng lại, ánh mắt đảo nhanh một vòng, rồi cúi đầu thấp hơn nữa. “Sổ sách năm ngoái… đã chuyển vào kho lưu trữ phía sau viện, phải mất vài ngày mới tìm ra được, thế tử phi thứ lỗi, nô tài tuổi già trí nhớ không còn tốt, để nô tài tìm lại rồi trình lên sau.”

“Được.” Ta gật đầu, không truy vấn thêm, chỉ nhìn thẳng vào hắn ta một lúc. “Vậy ta chờ Vệ quản gia.”

Hắn ta cáo lui, bước chân có phần vội vã hơn lúc bước vào, tà áo khẽ quét qua ngưỡng cửa như đang muốn thoát khỏi căn phòng này càng nhanh càng tốt.

Ta ngồi lại một mình, tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, trong lòng đã có phần chắc chắn hơn.

Không có sổ sách năm ngoái nào cả. Hoặc có, nhưng không dám đưa ra, vì đưa ra thì con số ấy sẽ không trùng khớp với lời hắn ta vừa nói.

Một người trung thành theo hầu phủ mấy chục năm, không đến mức ấp úng trước một câu hỏi đơn giản như vậy, trừ khi có điều gì đó hắn ta đang phải che giấu, hoặc đang phải bảo vệ cho một ai khác.


Buổi chiều, ta mang chuyện này đến gặp Hầu phu nhân, không phải để tố cáo ngay, chỉ là dò ý trước, xem phản ứng của bà thế nào.

Hầu phu nhân đang ngồi thêu dở một bức tranh trong phòng khách nhỏ, nghe ta trình bày xong, tay cầm kim khựng lại giữa chừng.

“Con nói khoản ấy… ba tháng liền không đổi một đồng?” Bà hỏi lại, giọng có phần trầm xuống.

“Vâng, thưa mẫu thân.” Ta đáp, giọng vẫn giữ đúng mực khiêm nhường. “Con không dám khẳng định điều gì, chỉ là con số quá trùng hợp, nên muốn trình mẫu thân biết trước, tránh để khoản chi tiêu của phủ có chỗ sai sót mà không ai hay.”

Hầu phu nhân đặt khung thêu xuống, ánh mắt bà nhìn ra khoảng sân ngoài cửa sổ một lúc lâu, không nói gì.

“Vệ Thành theo hầu phủ này đã hai mươi năm.” Bà cuối cùng lên tiếng, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. “Từ thời tiên phu nhân còn sống, ông ấy đã là quản gia rồi. Ta vẫn tin ông ấy trung thành.”

“Con cũng không dám nghi ngờ điều gì về lòng trung thành của Vệ quản gia.” Ta chọn lời cẩn thận. “Chỉ là con số này, thật sự đáng để đối chiếu lại cho rõ ràng. Trắng đen phải rõ, mẫu thân, con nghĩ vậy sẽ tốt cho cả Vệ quản gia lẫn cho phủ mình, tránh sau này có kẻ nào đó lợi dụng danh nghĩa ông ấy mà làm bậy, ông ấy cũng mang tiếng oan.”

Câu nói cuối cùng ấy, ta cố tình để ngỏ một khả năng khác: có thể không phải Vệ Thành chủ mưu, mà chỉ là một mắt xích bị ai đó lợi dụng.

Hầu phu nhân gật đầu chậm rãi, ánh mắt bà dịu lại đôi phần. “Con nói phải. Vậy con cứ tiếp tục đối chiếu cho kỹ, có gì bất thường, báo ngay cho ta. Ta sẽ không để chuyện này chìm xuồng.”

Ta cúi đầu tạ ơn, trong lòng thầm nhẹ nhõm một phần. Ít nhất, kiếp này Hầu phu nhân không gạt phắt đi như một chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm, bà đã chịu lắng nghe, chịu để ta tiếp tục.

Kiếp trước, ta chưa từng có cơ hội ngồi nói chuyện riêng với Hầu phu nhân như thế này. Mọi lời qua tiếng lại năm xưa, đều bị Ý Nhu khéo léo chen vào trước, biến mọi chuyện thành chuyện của nàng ta, còn ta chỉ đứng bên lề, im lặng nhìn.


Ra khỏi phòng khách của Hầu phu nhân, ta đi ngang qua dãy hành lang dẫn về viện mình, bất chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng ra từ góc sân nhỏ khuất sau rặng trúc.

Là giọng Ý Nhu.

Ta khựng bước, nép sát vào một gốc cột, không cố ý nghe lén, nhưng câu chuyện lọt vào tai khiến ta không thể dứt đi ngay được.

“…đã bảo ngươi cẩn thận, sao còn để lộ ra.” Giọng Ý Nhu, lạnh hơn hẳn cái vẻ yếu đuối thường ngày nàng ta vẫn khoác lên trước mặt người khác.

“Tiểu thư, thế tử phi hỏi trực tiếp, nô tài không dám không trả lời…” Là giọng một người đàn ông, run rẩy, nghe rất giống Vệ Thành.

“Trả lời thế nào, ngươi tự biết liệu lời.” Ý Nhu ngắt lời, giọng gằn xuống. “Sổ sách năm ngoái, tuyệt đối không được đưa ra. Ngươi cứ nói đã thất lạc, hoặc đang tìm, kéo dài được ngày nào hay ngày đó.”

“Nhưng nếu thế tử phi cứ truy đến cùng…”

“Thì để ta lo.” Ý Nhu cắt ngang, giọng đã trở lại vẻ dịu dàng giả tạo quen thuộc, như đang tự trấn an chính mình hơn là trấn an đối phương. “Nàng ta chỉ là một đứa con gái mới về phủ chưa đầy nửa tháng, còn chưa nắm rõ hết các mối quan hệ trong phủ này. Ta còn nhiều cách để xoay chuyển.”

Ta đứng nép sau cột, tim đập nhanh hơn hẳn, nhưng gương mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.

Vậy là đúng. Vệ Thành và Ý Nhu, có liên hệ với nhau, và liên hệ ấy không phải chuyện nhỏ.

Ta không dám nán lại lâu hơn, sợ bị phát hiện, lặng lẽ lùi lại vài bước rồi đổi hướng đi vòng qua lối khác, tránh chạm mặt hai người kia.

Trên đường về viện, lòng ta vừa mừng vừa lo. Mừng vì đã có thêm bằng chứng, dù chỉ là nghe lỏm, chưa thể dùng làm chứng cứ chính thức. Lo vì Ý Nhu đã bắt đầu cảnh giác, đã bắt đầu tìm cách đối phó, có nghĩa là từ giờ, mọi hành động của ta phải kín kẽ hơn gấp bội.

Gậy ông đập lưng ông, ta thầm nghĩ. Nàng ta càng vội che giấu, càng để lộ thêm sơ hở. Chỉ là ta phải đủ kiên nhẫn để nhặt lấy từng mảnh sơ hở ấy, ghép lại cho đủ một bức tranh hoàn chỉnh, trước khi nàng ta kịp xoay chuyển tình thế.


Tối đó, Bích Chi giúp ta dọn lại rương của hồi môn mang từ Thẩm gia sang, chuẩn bị sắp xếp lại cho gọn vì viện chính vẫn còn ngổn ngang đồ đạc chưa kê hết kể từ ngày ta dọn vào.

Ta ngồi bên án thư, tay vẫn cầm tập giấy vừa chép lại các khoản hao hụt ban sáng, đầu óc còn vương vấn đoạn hội thoại nghe lỏm được giữa Ý Nhu và Vệ Thành.

“Tiểu thư, cái hộp này để đâu ạ?” Bích Chi hỏi, tay nâng lên một chiếc hộp khảm trai cũ, hoa văn đã hơi mờ theo thời gian, một trong số ít di vật ta mang theo từ nhà mẹ đẻ.

Ta ngẩng đầu, nhìn chiếc hộp một lúc, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp lẫn xót xa quen thuộc.

“Để lên án thư cho ta.” Ta đáp, đặt tập giấy đang cầm xuống, đưa tay đỡ lấy chiếc hộp từ tay Bích Chi.

Đây là hộp trang sức mẹ ruột để lại, thứ duy nhất bà đích thân dặn dò trước khi mất phải giữ gìn cẩn thận, đừng để lọt vào tay ai khác ngoài chính ta.

Kiếp trước, ta cũng giữ chiếc hộp này suốt tám năm, nhưng chưa từng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ coi đó là một kỷ vật để tưởng nhớ mẹ, thỉnh thoảng buồn thì lấy ra ngắm vài món trang sức cũ rồi lại cất đi.

Kiếp này, sau khi nghe được câu chuyện giữa Ý Nhu và Vệ Thành, đầu óc ta bỗng nhạy bén hơn hẳn với mọi chi tiết nhỏ, kể cả những thứ tưởng chừng đã quá quen thuộc.

Ta đặt hộp lên án thư, mở nắp ra, bên trong là vài món trang sức không quá quý giá, một chiếc trâm bạc, một đôi vòng ngọc nhỏ, và một tấm khăn lụa cũ đã hơi ố màu.

Ta cầm từng món lên ngắm nghía như mọi lần, lòng chùng xuống nhớ mẹ. Nhưng khi tay chạm đến đáy hộp, ngón tay bỗng khựng lại.

Đáy hộp, có một cạnh hơi cộm lên, khác hẳn với cảm giác phẳng lì mọi khi.

Ta ngẩng đầu nhìn Bích Chi, thấy nàng đang mải sắp xếp mấy tấm áo trong rương bên kia phòng, không để ý đến ta, liền quay lại cúi sát xuống hộp, dùng đầu ngón tay dò kỹ từng đường viền đáy hộp.

Có một khe nứt rất nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không cố tình sờ soạng kỹ, chạy dọc theo một cạnh của tấm ván đáy.

Tim ta đập nhanh hẳn lên.

Ta khẽ ấn thử vào cạnh khe nứt ấy, một tiếng “cách” rất nhỏ vang lên, tấm ván đáy hộp bật nhẹ lên một góc, để lộ ra một ngăn bí mật mỏng bên dưới, thứ mà suốt tám năm kiếp trước ta chưa từng phát hiện ra.

Ta nín thở, chậm rãi nâng tấm ván lên hẳn.

Bên trong ngăn bí mật ấy, không phải trang sức, mà là một cuốn sổ nhỏ, bìa vải màu xanh đã cũ sờn, góc bìa hơi quăn lại vì thời gian, được gói cẩn thận trong một lớp giấy dầu mỏng để tránh ẩm mốc.

Ta cầm cuốn sổ lên, tay khẽ run.

Đây là nét chữ gì, là vật gì, mẹ giấu kỹ đến vậy trong chính chiếc hộp trang sức bà để lại cho ta, mà tám năm kiếp trước ta chưa từng một lần chạm tới.

“Tiểu thư?” Bích Chi nghe tiếng động lạ, quay đầu lại, thấy ta đang ngồi lặng, tay ôm một cuốn sổ nhỏ chưa từng thấy qua, liền bước lại gần, giọng đầy tò mò. “Đó là gì vậy ạ?”

Ta không đáp ngay, chỉ khẽ lật mở trang đầu tiên dưới ánh nến.

Nét chữ hiện ra, quen thuộc đến mức khiến sống mũi ta cay xè.

Là nét chữ của mẹ.

Ánh nến trước mặt ta chao nhẹ một cái, hắt bóng cuốn sổ xanh cũ lên vách tường, kéo dài thành một hình thù mờ ảo, như thể mẹ đang đứng đâu đó ngay sau lưng ta, lặng lẽ nhìn ta mở ra thứ bà đã giấu kỹ suốt mười năm.

Ta khẽ nuốt xuống một hơi, tay run run lật sang trang kế tiếp, lòng vừa sợ hãi vừa mong chờ đến nghẹt thở.

Cuốn sổ này, hẳn không phải một cuốn sổ ghi chép bình thường.