Ba Năm Hầu Bệnh, Chồng Vừa Khỏi Đã Cưới Biểu Muội
Chương 1: Sính Lễ Đến Cửa
Ta mở mắt.
Trần nhà Đông viện quen thuộc, từng vệt gỗ nứt trên xà ngang ta đã nhìn không biết bao nhiêu đêm. Tay ta còn nắm một nhành kim ngân khô, cọng lá giòn tan trong lòng bàn tay. Đêm qua ta sắc thuốc đến canh ba, ngồi thiếp đi bên án lúc nào không hay.
Ngoài sân, tiếng kèn sáo vọng vào.
Không phải tiếng kèn đám cưới lớn. Là tiếng kèn nhỏ, tiếng sáo mảnh, loại người ta thổi khi rước một cỗ kiệu phụ vào cửa hông, không phải cửa chính. Ta nằm yên, nghe từng nhịp, lòng không dâng lên chút hoảng loạn nào.
Vì ta đã biết trước.
Sính lễ biểu muội đến. Hôm nay, canh giờ mão.
Ta ngồi dậy chậm rãi, nhành kim ngân trong tay chưa buông. Ba năm nay, mỗi sáng ta đều dậy giờ này để sắc thang thuốc đầu ngày cho Kính Chi. Nhưng hôm nay khác. Hôm nay ta tỉnh dậy không phải trong thân xác hai mươi hai tuổi mòn mỏi vì ba năm thức khuya của kiếp trước. Hôm nay ta tỉnh dậy đúng ngay buổi sáng này, một lần nữa, với ký ức đầy đủ của những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Trọng sinh.
Ta không rõ vì sao trời đất cho ta cơ hội này, cũng không định phí thời gian hỏi tại sao. Ta chỉ biết một điều chắc chắn: mọi thứ sắp diễn ra hôm nay, ta đã từng sống qua một lần.
“Tiểu thư!”
Nhược Vân xô cửa chạy vào, thở hổn hển, tay còn cầm dải lụa buộc tóc chưa kịp cài xong. Con bé mười tám tuổi, theo ta từ nhà mẹ đẻ, mặt còn non nhưng ánh mắt đã hoảng hốt như người lớn.
“Tiểu thư, sính lễ nhà cậu… sính lễ đưa Yên biểu tiểu thư đến rồi! Nghe nói nhập phủ làm thiếp cho Tam gia, đúng canh giờ mão sáng nay!”
Ta nhìn nó, không đáp ngay. Ánh nắng sớm chiếu qua song cửa giấy, hắt một vệt vàng nhạt lên mặt đất. Kiếp trước, đúng ngày này, ta cũng nghe tin ấy từ miệng Nhược Vân, cũng hoảng hốt y như nó bây giờ. Ta đã vội vàng gọi người sửa soạn, tự tay ra sân đón, cười gượng dẫn biểu muội vào phủ, sợ chậm trễ một khắc sẽ mất lễ nghĩa chính thất.
Ba tháng sau ngày đó, Kính Chi nạp Yên Nhi làm thiếp chính thức.
Ba năm sau, ta treo cổ trong hậu viện, bị vu tội đầu độc chồng.
“Tiểu thư?” Nhược Vân thấy ta ngồi im, sợ hãi lay nhẹ tay áo ta. “Tiểu thư có nghe nô tỳ nói không? Mình… mình có cần ra đón không ạ?”
“Không cần.”
Giọng ta bình thản đến mức chính ta cũng hơi ngạc nhiên. Nhược Vân trợn tròn mắt, môi mấp máy như muốn hỏi lại, không dám.
Ta đặt nhành kim ngân khô xuống án, đứng dậy bước đến bên cửa sổ. Ngoài sân, xa xa thấp thoáng bóng người khiêng rương gấm đỏ, tiếng chân rộn ràng của gia nhân qua lại. Phủ Trấn Bắc Vương hôm nay náo nhiệt khác thường, không phải vì hỷ sự lớn, mà vì một vị tam công tử vừa khỏi bệnh nặng ba năm, giờ có sức để cưới thêm người.
Cửa phòng lại có tiếng bước chân, chậm rãi, đều đặn. Không cần ngoảnh lại ta cũng biết là ai.
“Nhược Hàm.”
Kính Chi bước vào, tay còn cầm một quyển sách mỏng, dáng người cao gầy nhưng không còn xanh xao như những năm trước. Da mặt đã hồng hào trở lại, đôi môi thoáng ửng, khác hẳn cái sắc trắng bệch ta nhìn thấy mỗi đêm bưng thuốc vào phòng suốt ba năm qua. Bệnh phổi mãn tính đã lui hẳn. Người này giờ đây có thể đứng thẳng lưng đi lại cả buổi không thở dốc.
Giọng chàng vẫn dịu dàng như mọi khi, thứ giọng đã từng khiến ta tin rằng mình đang được yêu thương.
“Mẫu thân đã chuẩn bị hết rồi. Nàng nghỉ ngơi cho khỏe, không cần ra ngoài.” Chàng dừng một nhịp, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào ta. “Yên Nhi… tính tình thuần hậu, sẽ không phiền nàng đâu.”
Ta đứng bên cửa sổ, không quay người lại ngay. Trong lòng không có sóng gió nào lớn, chỉ có một cảm giác lành lạnh, như nhìn một vở kịch mình đã xem qua một lần, biết trước từng câu thoại sắp thốt ra.
Kiếp trước, câu này chàng cũng nói y hệt. Lúc ấy ta đã cảm động, nghĩ chàng thương ta sợ ta mệt nên mới dặn dò chu đáo vậy. Ta đã đáp “vâng”, đã tự tay ra đón, đã cười với biểu muội mình suốt cả một buổi tiệc nhỏ trong sân sau.
Bây giờ nghe lại, ta chỉ thấy rõ một điều duy nhất: chàng đang tìm cách để ta đừng xuất hiện, đừng làm hỏng không khí vui vẻ của ngày biểu muội nhập phủ.
Ta quay người, nhìn thẳng vào chàng. Ba năm nay ta chưa từng dám nhìn chàng lâu như vậy, luôn cúi đầu, luôn nhường nhịn, luôn sợ làm phật ý người đang bệnh. Giờ nhìn kỹ, ta mới để ý làn da chàng hồng hào đến mức lạ thường, đôi mắt sáng, dáng đứng vững vàng.
Ba năm bệnh, tưởng đâu phải nhờ phúc phận lớn hoặc tay nghề của Lâm đại phu. Kỳ thực là nhờ ta.
Trong thang thuốc gia truyền của Vương phủ có một vị gọi là “hồi độc thảo”, bí truyền mấy đời, Lâm đại phu tin tưởng tuyệt đối, không hề biết nó mang độc tính chậm với người thể hàn như Kính Chi. Ngoại tổ phụ ta khi còn sống là y sư có tiếng ở Giang Nam, dạy ta nhận biết dược tính từ năm mười ba tuổi. Ba năm qua, mỗi lần sắc thuốc, ta đều lặng lẽ bỏ vị ấy ra, thay bằng một chút cam thảo vô hại. Không một ai trong phủ hay biết, kể cả Lâm đại phu.
Chàng khỏi bệnh, không phải vì được chăm sóc chu đáo. Là vì ta đã âm thầm cứu chàng khỏi chính cái thang thuốc gia truyền vốn đang giết chết chàng từ từ.
Và giờ, chàng đứng đây, khỏe mạnh, hồng hào, nói với ta bằng giọng dịu dàng rằng nàng nghỉ ngơi đi, không cần ra ngoài.
“Vâng.” Ta cúi mặt, giọng nhỏ như mọi lần. “Chàng đi đi. Ta hơi mệt.”
Kính Chi có vẻ nhẹ nhõm, gật đầu một cái, xoay người bước ra. Bóng chàng khuất sau bình phong, tiếng bước chân xa dần, hòa vào tiếng kèn sáo ngoài sân đang rộn lên từng hồi.
Ta đứng lặng một lúc lâu.
Ba năm trước ngày cưới, chàng cũng mặc một chiếc áo bào màu lam như hôm nay, dáng thư sinh, giọng nói nhỏ nhẹ khiến ta tin đây là một lang quân đáng để phó thác cả đời. Ba năm sau, ta chết trong hậu viện lạnh lẽo, không một ai đứng ra minh oan, kể cả người từng khoác chiếc áo lam ấy.
“Nhược Vân.”
“Dạ, tiểu thư.”
“Ngươi đi lấy hộp gỗ đàn dưới gầm giường. Mở khóa bằng chiếc chìa trong túi lụa đỏ, ta cất ở đáy rương áo.”
Nhược Vân líu ríu bước đến gầm giường, lôi ra một chiếc hộp gỗ đàn nhỏ, mặt gỗ lên nước bóng loáng vì lâu năm không mở. Nó lay lay hộp, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Tiểu thư… hộp này chứa gì ạ? Con theo hầu tiểu thư bốn năm, chưa từng thấy tiểu thư mở nó lần nào.”
Ta bước đến, đón lấy chiếc hộp từ tay nó, đặt lên án thư. Mở khóa. Bên trong là một cuốn sổ bìa da cũ, vài tờ giấy biên nhận đã ố vàng, và một chiếc túi gấm nhỏ đựng vàng lá.
“Sổ hồi môn của ta.” Ta lật từng trang, giọng vẫn đều đều. “Tiệm lụa mẹ ta để lại trước khi qua đời, chưa từng gộp vào tài sản Vương phủ. Ba nghìn lượng bạc tiền riêng, gửi ở một hiệu buôn ngoài phố Nam.”
Nhược Vân nín thở.
“Bắt đầu từ hôm nay,” ta gấp cuốn sổ lại, đặt vào tay nó, “mỗi ngày ngươi lén chuyển một ít ra ngoài, gửi tại tiệm gạo Hoài Nhàn ở phố Nam Yên Kinh. Đừng để ai trong phủ biết, kể cả nha đầu thân cận của mẫu thân Kính Chi.”
“Tiểu thư…” Nhược Vân run run, tay ôm chặt cuốn sổ như sợ ai giật mất. “Tiểu thư định làm gì ạ? Sao đột nhiên…”
Ta không đáp ngay, quay người nhìn ra cửa sổ. Ngoài sân, kèn sáo vẫn vang từng hồi, tiếng người xôn xao chào đón, tiếng gấm lụa sột soạt khi rương sính lễ được khiêng qua cổng. Một cỗ kiệu nhỏ sơn đỏ, rèm thêu hoa mai trắng, đang từ từ tiến vào Tây viện. Bên trong kiệu ấy, là Tô Yên Nhi, biểu muội ta, con gái của cậu ruột, người mà ba tháng sau kiếp trước sẽ khiến ta mất hết vị trí chính thất, người mà ba năm sau sẽ đứng nhìn ta bị vu oan mà không nói một lời minh oan.
Kính Chi đứng ở hiên Tây viện, dáng người cao thẳng, tay chắp sau lưng đón kiệu vào. Từ xa, ta thấy chàng khẽ cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn bước xuống kiệu. Thứ ánh mắt ấy, ba năm qua chưa từng một lần chàng dành cho ta, dù ta đêm nào cũng thức trắng bưng thuốc vào phòng chàng.
Ta nhìn cảnh ấy, trong lòng không dâng lên cơn giận dữ nào lớn. Chỉ có một sự lạnh lẽo, chậm rãi lan ra từ ngực xuống tận đầu ngón tay.
“Nhược Vân.” Ta quay lại, nhìn thẳng vào nó. “Ngươi có tin ta không?”
“Tiểu thư nói gì lạ vậy. Con theo tiểu thư từ tám tuổi, đương nhiên tin.”
“Vậy làm theo lời ta, không hỏi thêm. Sổ sách này, ngươi giữ kỹ hơn giữ mạng mình.”
Nhược Vân gật đầu lia lịa, ôm cuốn sổ vào ngực, lui về góc phòng cất giấu. Ta đứng lại một mình, nhìn ra sân. Nhành kim ngân khô vẫn nằm trên án thư, cánh lá đã cong lại vì thiếu nước từ đêm qua.
Ba năm nay, mỗi khi cầm nhành kim ngân này lên, ta đều nghĩ đến việc pha nó vào thang thuốc cho Kính Chi, một vị thanh nhiệt nhẹ, giúp giấc ngủ chàng bớt trằn trọc mỗi khi trở trời. Một thói quen nhỏ, âm thầm suốt ba năm, không một ai để ý, không một ai biết ơn.
Ta cầm nhành kim ngân lên, ngón tay siết nhẹ. Cánh lá khô vỡ vụn trong lòng bàn tay, rơi lả tả xuống nền gạch.
Tiếng vỡ vụn ấy nhỏ đến mức gần như không có âm thanh. Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, ta nghe rõ từng mảnh rơi.
Nhược Vân đứng bên, nhìn ta thả tay, giọng khẽ run: “Tiểu thư… tiểu thư định làm gì?”
Ta nhìn ra sân một lần cuối. Kính Chi đã dẫn Yên Nhi vào trong Tây viện, cánh cửa khép lại, tiếng kèn sáo dần dứt. Buổi sính lễ coi như xong xuôi, không ồn ào, không phô trương, đúng như cách một vị tam công tử vừa khỏi bệnh muốn giữ kín chuyện nạp thiếp trước khi chính thức làm lễ.
Ta để những mảnh lá kim ngân cuối cùng rơi khỏi lòng bàn tay, nghe tiếng chạm đất khô khốc, nhẹ tênh.
“Chàng khỏi bệnh rồi.” Ta nói, giọng bình thản như đang kể một chuyện không liên quan đến mình. “Kiếp này, đến lượt chàng nếm mùi ba năm.”