Ba Năm Hầu Bệnh, Chồng Vừa Khỏi Đã Cưới Biểu Muội
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ba năm ta hầu chồng ốm liệt giường. Đêm nào cũng thức sắc thang thuốc, tay run vì thiếu ngủ. Ngày chàng khỏi bệnh, sính lễ rước biểu muội ta vào phủ vừa tới cửa. Chàng dịu giọng như thường: "Yên Nhi tính tình thuần hậu, sẽ không phiền nàng đâu." Ta cúi mặt không đáp. Vì ta vừa trọng sinh về sáng nay. Kiếp trước ta treo cổ trong hậu viện ba năm sau, bị vu tội đầu độc chàng. Kiếp này ta không báo thù. Ta chỉ rút tay. Không sắc thuốc nữa. Không hầu bệnh nữa. Ba năm chàng khỏe là nhờ ta ngầm bỏ vị "hồi độc thảo" trong thang thuốc gia truyền, chàng không biết. Bây giờ ta không giải nữa.
Ta mở mắt.
Trần nhà Đông viện quen thuộc, từng vệt gỗ nứt trên xà ngang ta đã nhìn không biết bao nhiêu đêm. Tay ta còn nắm một nhành kim ngân khô, cọng lá giòn tan trong lòng bàn tay. Đêm qua ta sắc thuốc đến canh ba, ngồi thiếp đi bên án lúc nào không hay.
Ngoài sân, tiếng kèn sáo vọng vào.
Không phải tiếng kèn đám cưới lớn. Là tiếng kèn nhỏ, tiếng sáo mảnh, loại người ta thổi khi rước một cỗ kiệu phụ vào cửa hông, không phải cửa chính. Ta nằm yên, nghe từng nhịp, lòng không dâng lên chút hoảng loạn nào.
Vì ta đã biết trước.
Truyện ngắn cổ trang
7/7 chương • ~16K chữ • ~1.5h đọc • — Full