Nữ chính chết đi sống lại, kiếp này biết trước tương lai, vạch mặt kẻ đã hại mình. Cổ trang cung đấu, hầu môn, tướng phủ.
TS
Full 7/7 chương · 88 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta là cung nữ đưa trà cho Hoàng hậu năm năm rồi bị vu đầu độc bà, tru di ba họ. Bà ngoại bảy mươi tuổi ta chết cùng vì một chén trà ta chưa pha. Trọng sinh về sáng ta bưng chén trà đầu tiên vào Khôn Nguyên cung. Mười tám tuổi. Cung nữ hạ đẳng không có phe phái, không có ai đứng sau lưng. Ta có năm năm để đổi lại một chén. Câu đầu tiên ta nói với Hoàng hậu điện hạ: Chén trà này... nô tì xin nếm trước.
Đọc chương 1 → TS
Full 7/7 chương · 91 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước đêm tân hôn, Thất hoàng tử điên bóp cổ ta trong tân phòng. Hồn ta nán ba năm, chứng kiến đích mẫu ta đến khóc thương, sau đó thì thầm với sứ giả Bắc Địch trong nhà mồ: Kế hoạch hai mươi năm thành công. Ta trở về sáng đại hôn, mười bảy tuổi, trong kiệu hoa đỏ. Trên bàn tay ta còn ấm hơi khăn tang. Chén rượu tế trời đích mẫu đưa lên án hợp cẩn tối nay ta biết bên trong có gì. Chàng cũng không phải kẻ giết. Chỉ có chín canh giờ. Chén rượu này, ta đổi.
Đọc chương 1 →
Full 28/28 chương · 231 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Đêm ấy quý phi trốn ra ngoài chơi, sai ta thay chủ nằm trên long sàng.
Ta là nha đầu bên cạnh nương nương, không dám cãi. Long sàng thêu rồng vàng, chăn gấm lụa mềm, mùi nến thơm trầm hương ngào ngạt. Ta nằm im như chết, cố giả vờ ngủ. Không ngờ canh giữa đêm, cửa mở. Hoàng thượng bất ngờ ghé thăm.
Ba ngày sau, ta bị chém đầu ngoài Ngọ Môn vì tội mạo danh quý phi. Toàn bộ thái giám ca trực đêm ấy cùng chết. Quý phi Hạ Uyển Doanh đi chơi về không một chữ trách, vì hoàng thượng yêu.
Ta mở mắt, thấy trần điện Vĩnh Thọ cung. Đêm nay, quý phi vẫn sẽ trốn ra ngoài. Long sàng vẫn sẽ có người thay chủ nằm.
Kiếp này, ta không nằm giả ngủ nữa.
Đọc chương 1 →
Full 8/8 chương · 78 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Hoàng hôn nay ta sẽ bị phanh thây trước Ngọ Môn.
Vì công chúa Vĩnh Ninh năm tuổi uống chén rượu độc do ta pha ở tiệc sinh thần chiều nay.
Kiếp trước ta chết oan. Không kịp gọi ai. Không kịp minh oan.
Ta mở mắt, trên trần điện Tây cung. Gà mới gáy canh mão. Trong tay không còn máu chảy.
Ta còn mười hai canh giờ. Trong hộp gỗ đàn dưới gầm giường, mẹ để lại vòng cổ mười hai hạt châu đỏ. Mỗi hạt một mạng sống.
Đủ cho một ngày ta cứu mình.
Đọc chương 1 →
Full 7/7 chương · 80 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Ba năm ta hầu chồng ốm liệt giường. Đêm nào cũng thức sắc thang thuốc, tay run vì thiếu ngủ. Ngày chàng khỏi bệnh, sính lễ rước biểu muội ta vào phủ vừa tới cửa.
Chàng dịu giọng như thường: "Yên Nhi tính tình thuần hậu, sẽ không phiền nàng đâu."
Ta cúi mặt không đáp. Vì ta vừa trọng sinh về sáng nay. Kiếp trước ta treo cổ trong hậu viện ba năm sau, bị vu tội đầu độc chàng.
Kiếp này ta không báo thù. Ta chỉ rút tay. Không sắc thuốc nữa. Không hầu bệnh nữa.
Ba năm chàng khỏe là nhờ ta ngầm bỏ vị "hồi độc thảo" trong thang thuốc gia truyền, chàng không biết. Bây giờ ta không giải nữa.
Đọc chương 1 →
Full 24/24 chương · 234 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta nhường phòng chính, nhường quyền quản gia, nhường cả thế tử cho biểu muội hắn, để rồi chết uất ức ngay trên chính giường mình từng nhường. Kiếp này tỉnh lại đúng lúc kiệu hoa dừng trước cổng hầu phủ, quản sự xướng to sắp phòng chính cho biểu tiểu thư 'ở tạm ít hôm'. Ta bước xuống kiệu, đi thẳng vào phòng chính, nhận luôn cuốn sổ quản gia trước khi nàng ta kịp mở lời. Ba tháng sau, sổ chi lương biên ải cứ hao hụt đúng một khoản nhỏ lặp đi lặp lại, và trong hộp khảm trai của mẹ ta, một cuốn sổ xanh ám hiệu mười năm trước hé lộ: kẻ hại mẹ ta chết oan năm xưa, chính là biểu muội đang ở ngay trong phủ.
Đọc chương 1 →
Full 22/22 chương · 157 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Chén rượu độc ngày phong hậu vẫn còn nóng hổi trên môi, ta đã thấy hắn ôm lấy nữ nhân khác cười vang trong ngự thư phòng, mặc kệ ta quỳ chết một mình giữa tẩm cung lạnh lẽo. Sống lại vào đúng ngày đại tang của chính mình, nhìn phu quân quỳ gối khóc thương trước quan tài rỗng, diễn trọn vở kịch chung thủy trước bàn dân thiên hạ, ta chỉ lặng lẽ đứng trong bóng liễu, mở chiếc quạt lụa che nửa gương mặt lạnh lùng. Hắn muốn diễn trò chung thủy, ta liền thành toàn cho hắn. Có điều, lần này ta sẽ không còn ngây thơ dâng cả gia tộc cho một kẻ lòng lang dạ thú. Ta quay lưng bước thẳng vào Nhiếp chính vương phủ, quỳ trước mặt người đàn ông cả triều đình phải run sợ, gả cho chính hoàng thúc của hắn, kẻ nắm giữ binh quyền vạn quân, kẻ duy nhất đủ sức bẻ gãy giấc mộng đế vương của hắn. Kiếp này, món nợ máu ấy, ta sẽ bắt hắn trả bằng cả giang sơn, từng tấc từng tấc một.
Đọc chương 1 →
Full 40/40 chương · 598 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta chết cháy trong áo cưới đỏ, trong tay chồng vừa lấy được vài canh giờ. Kiếp này ta lại được gả cho hắn. Ba canh giờ nữa ngọn lửa sẽ liếm lên giường tân hôn. Ta có bấy nhiêu thời gian để tìm ra kẻ nào đã gài phong thư vu ta, và ném ngược nó vào mặt hắn trước khi hắn kịp châm đuốc.
Đọc chương 1 →
Full 45/45 chương · 829 phút đọc
Tác giả: Bạch Vô Y
Ta là pháp y hiện đại, bị đâm chết trong phòng giải phẫu vì tử thi ta đang khám chính là con của kẻ cầm dao. Mở mắt ra, ta đã thành thiếu niên nghèo Đại Tống, giả nam từ năm lên bảy tuổi. Cha ruột ta, Thẩm Cát, ngỗ tác cũ của Đại lý tự, chết bất minh hai năm trước, để lại một di vật duy nhất: chiếc quạt lụa khắc hai chữ mờ "chờ ta", và một cái tên viết dở trên di thư: T. Nguyên C. Ta không biết chờ ai, chờ điều gì. Ta chỉ biết mình phải phá cho ra kẻ đứng sau ba chữ ấy, dù phải giấu thân phận nữ nhi dưới lớp vải ngực giữa chốn quan trường toàn nam nhân. Sáng mai ta bước vào cửa Đại lý tự, khoác áo ngỗ tác của cha, tay cầm dao mổ thay vì đũa. Lục Vô Ngạn, đại lý tự thiếu khanh, mắt sắc như dao khắc, tay trái đeo hộ oản gỗ đen không rời, đã đứng chờ sẵn. Hắn nhìn ta một cái, như đã đọc được cả ba chữ giấu dưới lớp vải ngực ta lẫn cái tên T. Nguyên C. giấu trong tay áo. Kiếp này, ta không chỉ đi tìm hung thủ giết cha. Ta còn phải sống sót bên cạnh người đàn ông nhìn thấu mọi bí mật của ta, mà vẫn chưa từng nói ra.
Đọc chương 1 →
Full 15/15 chương · 250 phút đọc
Tác giả: Vân Ngọc Hàn
Kiếp trước ta uống chén rượu độc trong lãnh cung, tay đưa chén còn ấm. Ba năm ta khóc trong Trấn Bắc vương phủ, ba tháng ta gào rát cổ họng, một canh giờ ta van xin trước chén rượu. Kiếp này ta cầm hoà ly thư ra khỏi vương phủ trước khi hắn kịp mở miệng, ngước đầu cười với tuyết trắng. Hoàng hậu năm nay, ta muốn tự tay đội vương miện. Còn bàn tay đưa chén rượu độc kiếp trước, ta chưa quên.
Đọc chương 1 →