Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 1: Trở Về Ngày Đại Tang
Gió lạnh rít qua khe cửa, mang theo mùi của giấy tiền vàng mã cháy dở.
Khói xám bay nghi ngút. Tiếng kèn đám tang thổi lên từng chầu ai oán, nện vào màng nhĩ đau nhức. Thẩm Nguyệt Dao chậm rãi mở mắt. Cổ họng nàng khô khốc, nóng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Cảm giác đau đớn từ chén rượu độc kiếp trước vẫn còn vẹn nguyên. Nó cào xé ruột gan, khiến nàng co rúm người lại theo bản năng. Nàng thở dốc, hai tay bấu chặt lấy thành giường gỗ thô sơ.
Nhưng không có máu. Không có cung điện nguy nga lạnh lẽo. Không có tiếng cười đắc thắng của Tiêu Dực cùng ả tiện nhân kia.
Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Làn da mịn màng, trắng trẻo, không có vết sẹo do những năm tháng bôn ba phụng sự hắn nơi biên thùy. Đây là bàn tay của ba năm trước. Khi nàng vẫn là đích nữ Thẩm gia, chưa bị dồn vào đường cùng, chưa bị bức tử trong phòng tối.
Một góc ký ức hỗn độn ùa về. Ba năm trước, để giúp Tiêu Dực tranh đoạt binh quyền, nàng đã chấp nhận giả chết, mai danh ẩn tích ở Giang Nam dưới danh nghĩa một nghĩa nữ Thẩm gia để âm thầm điều động tài lực cứu viện hắn. Hắn đã thề thốt, ngày hắn đăng cơ sẽ đón nàng về bằng kiệu hoa tám người khiêng, phong nàng làm hoàng hậu duy nhất.
Thế nhưng, thứ nàng nhận được lại là một chén rượu độc ngày đại điển phong hậu. Hắn mỉm cười nói nàng đã biết quá nhiều bí mật của hắn. Thẩm gia giàu có cũng trở thành cái gai trong mắt hắn, bị gán tội mưu phản, cả nhà già trẻ không một ai sống sót.
Nước mắt nóng hổi trào ra, nhưng lập tức bị nàng lau sạch. Nàng không khóc vì đau thương, nàng khóc vì hận.
“Tiêu Dực.” Nàng nghiến răng, hai chữ ấy thốt ra từ kẽ môi lạnh buốt, tựa như độc dược ngấm vào xương tủy. “Kiếp này, món nợ máu ấy, ta bắt ngươi phải trả bằng cả giang sơn.”
Nàng đứng dậy, bước đến bên chiếc gương đồng cũ kỹ. Gương mặt trong gương vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt đã không còn vẻ ngây thơ, dịu dàng của ngày xưa. Thay vào đó là một hồ nước sâu không thấy đáy, lạnh lẽo đến đáng sợ. Nàng thay một bộ y phục thanh nhã màu xanh nhạt, mái tóc chỉ cài một chiếc trâm gỗ đơn giản.
Hôm nay là ngày giỗ đầu của Thẩm Nguyệt Dao. Hoặc đúng hơn, là ngày Tiêu Dực lập mộ gió, tổ chức một buổi đại tang long trọng tại kinh thành để phô diễn sự chung thủy của mình trước mặt thiên hạ. Hắn muốn cho cả triều đình thấy rằng, Tề Vương Tiêu Dực là kẻ trọng tình trọng nghĩa, cả đời chỉ chung thủy với một người vợ đã khuất. Nhờ cái danh nghĩa ấy, hắn mới lấy lòng được những lão thần chính trực, từng bước leo lên ngai vàng.
Nàng bước ra ngoài. Trời kinh thành đang đổ mưa phùn, không khí ẩm ướt pha lẫn mùi tro bụi tẻ ngắt. Nàng ngồi trên chiếc xe ngựa đơn sơ, tiến về phía ngoại ô, nơi đang diễn ra buổi tế lễ.
Từ xa, nàng đã nghe thấy tiếng khóc than vang trời.
Tiêu Dực đứng trước ngôi mộ đá mới dựng, y phục tang trắng muốt, gương mặt tiều tụy, hốc hác. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy bia mộ khắc tên “Vợ hiền Thẩm thị Nguyệt Dao”, nước mắt giàn giụa. Nhìn qua, ai cũng nghĩ hắn đang đau đớn đến đứt từng khúc ruột. Các quan viên đứng xung quanh đều cúi đầu thở dài, không ít kẻ tiến lên khuyên nhủ hắn nén đau thương.
“Nguyệt Dao, nàng bỏ ta đi tròn một năm rồi.” Tiêu Dực khóc khan, giọng nói khàn đặc. “Trời đất chứng giám, lòng ta đối với nàng trước sau như một. Cả đời này, ngoài nàng ra, ta sẽ không lập ai làm vương phi nữa.”
Nàng đứng trong bóng râm của hàng liễu rũ bên đường, nhìn màn kịch nực cười ấy.
Thật là một vở kịch hoàn hảo. Khóc mướn thương vay, diễn sâu đến mức cả trời đất cũng phải cảm động. Ai có thể ngờ được, chính kẻ đang khóc lóc thảm thiết kia, ba năm sau sẽ đích thân bưng chén rượu độc đến trước mặt nàng, ánh mắt không một chút gợn sóng? Ai có thể ngờ, hắn sẽ đứng nhìn Thẩm gia trăm mạng người đầu rơi máu chảy mà vẫn cười nói vui vẻ?
Nàng khẽ nâng tay, mở chiếc quạt lụa gấp trong tay ra che nửa mặt. Chiếc quạt lụa vẽ cảnh hoa mai nở trong tuyết, sắc đỏ rực rỡ như máu, tương phản hoàn toàn với khung cảnh tang tóc xung quanh.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →Tiếng gió xào xạc thổi qua tà áo nàng. Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn kẻ thù. Lòng nàng thanh thản lạ kỳ. Sự căm hận tột cùng đã hóa thành một loại sức mạnh đông cứng, giúp nàng tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn muốn diễn trò chung thủy, nàng liền thành toàn cho hắn. Hắn muốn lấy cái chết của nàng để đổi lấy danh tiếng, nàng sẽ khiến cái danh tiếng ấy trở thành chiếc thòng lọng siết chặt cổ hắn.
“Vương gia, người nên giữ gìn long thể.” Một tên thuộc hạ thân tín tiến lên nâng hắn dậy. “Thẩm cô nương ở dưới suối vàng chắc chắn không muốn thấy người hủy hoại bản thân thế này.”
Tiêu Dực run rẩy đứng dậy, dường như không còn chút sức lực nào. Hắn nhìn chăm chặp vào bia mộ, khẽ lẩm bẩm những lời thề nguyền hẹn ước kiếp sau.
Nàng khẽ khép quạt lại, phát ra một tiếng “tạch” giòn giã. Tiếng động nhỏ nhoi ấy giữa tiếng gió mưa vốn không đáng kể, nhưng không hiểu sao Tiêu Dực lại đột ngột quay đầu về phía nàng đang đứng.
Ánh mắt hắn quét qua hàng liễu.
Nàng không tránh né, chỉ khẽ nghiêng đầu, để chiếc nón che khuất nửa khuôn mặt, rồi xoay người bước lên xe ngựa. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi trên con đường đất ẩm ướt, để lại sau lưng những tiếng khóc than giả tạo và một kẻ đang hoang mang nhìn theo bóng xe khuất dần trong làn sương mù.
“Vương gia, có chuyện gì vậy?” Tên thuộc hạ hỏi.
Tiêu Dực nhíu mày, tay siết chặt vạt áo tang. “Ta vừa thấy… một bóng dáng rất quen thuộc.”
“Người lại nghĩ đến Thẩm cô nương rồi. Người đã đi một năm, xin vương gia hãy nghĩ đến đại nghiệp phía trước.”
Tiêu Dực thu hồi ánh mắt, vẻ mặt đau khổ lại hiện lên, nhưng sâu trong đáy mắt hắn, một tia dã tâm lạnh lùng đã sớm trỗi dậy. Đúng vậy, đại nghiệp. Hắn cần danh tiếng này để thu phục lòng người. Hắn cần sự thương hại của hoàng đế để củng cố địa vị. Cái chết của Thẩm Nguyệt Dao là quân cờ tốt nhất mà hắn từng có, nàng biết quá nhiều bí mật của hắn, lại thêm Thẩm gia công cao chấn chủ, ngày nào thế lực ấy còn tồn tại, ngai vàng hắn nhắm tới ngày ấy còn chưa thể yên ổn.
Ngồi trong xe ngựa, Thẩm Nguyệt Dao nhắm mắt lại.
Nàng biết rõ, muốn lật đổ Tiêu Dực, chỉ dựa vào một mình nàng và tiền tài của Thẩm gia ở Giang Nam là chưa đủ. Hắn là hoàng tử, dưới trướng có không ít mưu sĩ và binh lính. Nàng cần một chỗ dựa vững chắc hơn. Một kẻ có quyền lực tuyệt đối, kẻ mà ngay cả hoàng đế cũng phải kiêng dè vài phần.
Nhiếp chính vương, Tiêu Vô Kỵ.
Hoàng thúc ruột của Tiêu Dực. Người đàn ông nắm giữ binh quyền vạn quân, tính tình tàn nhẫn, lạnh lùng, chưa từng để bất kỳ nữ nhân nào vào mắt. Kiếp trước, Tiêu Dực sợ hãi người chú này nhất, luôn tìm cách tránh né và hãm hại hắn. Kiếp này, nàng sẽ dâng hiến tất cả để đứng cạnh người đàn ông ấy.
Nàng gõ nhẹ vào thành xe. “Đến Nhiếp chính vương phủ.”
Gió mưa ngoài kia vẫn rơi tầm tã. Cuộc chơi này, chỉ vừa mới bắt đầu. Gieo gió gặt bão, Tiêu Dực, ngươi hãy chuẩn bị nhận lấy cơn bão mà ngươi đã tự tay tạo ra đi.