Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Nơi Bóng Tối
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Nước mưa xối xả dội xuống mái ngói lưu ly của Nhiếp chính vương phủ, tạo nên những tiếng động rầm rập như trống trận.
Thẩm Nguyệt Dao đứng dưới mái hiên rộng lớn của vương phủ, tà áo xanh nhạt đã bị nước mưa thấm ướt một mảng lớn. Nàng không vội vã, cũng không biểu lộ sự lo lắng. Gương mặt nàng bình thản như mặt nước hồ thu, tay vẫn cầm chiếc quạt lụa gấp, kiên nhẫn chờ đợi thông truyền.
Kẻ canh cổng nhìn nàng với ánh mắt dò xét và khinh thường. Một nữ nhân xa lạ, không có bái thiếp, lại dám đến gõ cửa Nhiếp chính vương phủ vào giữa ngày mưa gió thế này. Nếu không phải nàng tự xưng là người nắm giữ tung tích của mật bản phòng thủ biên giới phía Bắc, có lẽ nàng đã bị ném ra đường từ lâu.
“Vương gia cho gọi cô nương vào.” Một hộ vệ thân tín bước ra, giọng nói lạnh lùng, không chút độ ấm.
“Đa tạ.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ cúi đầu, bước theo sau hắn.
Vương phủ được bài trí vô cùng trang nghiêm, không có những hoa văn chạm khắc cầu kỳ hay những chậu cây cảnh quý hiếm như Tề Vương phủ. Nơi đây chỉ có sự tối giản, lạnh lẽo và uy nghiêm. Mỗi bước đi của nàng đều vang vọng trong hành lang dài.
Nàng được dẫn vào thư phòng.
Trong phòng không thắp nhiều nến, không gian tối sáng nhập nhèm. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện với mùi sách cũ tạo nên một bầu không khí áp bách. Phía sau chiếc bàn thư án bằng gỗ mun lớn, một nam tử đang ngồi thẳng lưng. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen thêu chỉ bạc hình mãng xà, mái tóc đen được búi gọn bằng một dải lụa tối màu.
Đó chính là Tiêu Vô Kỵ. Kẻ nắm giữ nửa giang sơn của Đại Càn.
Hắn không ngẩng đầu lên, tay vẫn cầm bút phê duyệt tấu chương. Gương mặt hắn như được tạc từ đá lạnh, các đường nét góc cạnh, sắc sảo. Sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn khiến người bình thường nhìn vào liền muốn quỳ sụp xuống vì sợ hãi.
Thẩm Nguyệt Dao đứng yên tại chỗ, không hành lễ, cũng không lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Nàng dùng ánh mắt bình thản để quan sát hắn. Kiếp trước, nàng chỉ được gặp người này vài lần trong các buổi đại yến cung đình, khi đó hắn luôn ngồi ở vị trí cao nhất, lạnh nhạt nhìn thế sự xoay vần.
“Nói.” Tiêu Vô Kỵ thốt ra một chữ. Giọng nói trầm thấp, sắc bén như lưỡi đao vừa tuốt vỏ.
“Dân nữ Thẩm Dao, bái kiến Nhiếp chính vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ khom người, giọng nói trong trẻo nhưng kiên định vang lên.
“Ngươi nói ngươi biết mật bản phòng thủ biên giới phía Bắc ở đâu?” Tiêu Vô Kỵ lúc này mới chậm rãi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt hắn hẹp và dài, con ngươi đen sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện. “Nếu dám lừa dối bổn vương, cái đầu trên cổ ngươi sẽ không giữ được đến ngày mai.”
Thẩm Nguyệt Dao tiến lên một bước. Nàng không hề run sợ trước lời đe dọa của hắn. “Trắng đen phải rõ, dân nữ dại gì mang mạng sống của mình ra làm trò đùa. Mật bản ấy hiện đang nằm trong tay Tề Vương Tiêu Dực, được giấu ở mật thất dưới thư phòng của hắn. Hắn định dùng nó để giao dịch với bộ tộc khương bên ngoài biên ải, đổi lấy sự ủng hộ bằng binh lực của họ.”
Ánh mắt Tiêu Vô Kỵ tối sầm lại. Luồng uy áp bỗng chốc tăng lên gấp bội. “Tin tức này, ngay cả tình báo của bổn vương cũng chưa tra ra được. Một nữ nhân Giang Nam như ngươi, làm sao biết?”
Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai dành cho kẻ thù. “Bởi vì dân nữ từng là người cận kề bên hắn. Dân nữ biết từng ngóc ngách trong Tề Vương phủ, biết cả những dã tâm đen tối nhất của hắn.”
Tiêu Vô Kỵ đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt nàng. Thân hình cao lớn của hắn hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng nhỏ nhắn của nàng. Hắn cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi hương trầm lạnh lẽo trên người hắn.
“Ngươi phản bội hắn?” Hắn hỏi, giọng điệu mang theo sự khinh miệt. “Một kẻ phản chủ, bổn vương làm sao tin được?”
“Không phải phản bội, mà là đòi nợ máu.” Ánh mắt nàng lóe lên một tia lửa hận thù dữ dội. “Tiêu Dực là kẻ vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ thú. Hắn lợi dụng Thẩm gia, rồi lại muốn diệt môn Thẩm gia để diệt khẩu. Dân nữ chỉ là muốn gậy ông đập lưng ông, bắt hắn phải trả giá cho những gì đã làm.”
Tiêu Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào mắt nàng. Hắn đã gặp qua vô số nữ nhân, có kẻ dịu dàng, có kẻ quyến rũ, có kẻ đầy mưu mô. Nhưng chưa từng thấy ai có đôi mắt chứa đựng sự thù hận sâu sắc và lạnh lùng như nữ nhân trước mặt. Nó giống như một đống tro tàn, chỉ chờ một cơn gió để bùng lên thiêu rụi tất cả.
Hắn khẽ nâng tay, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên chiếc quạt lụa gấp nàng đang cầm trong tay.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →“Ngươi muốn gì ở bổn vương?” Hắn hỏi thẳng vào vấn đề. Hắn biết, một nữ nhân dám liều mạng tìm đến đây chắc chắn không chỉ để dâng hiến một tin tức.
Thẩm Nguyệt Dao thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt hắn, dõng dạc nói: “Dân nữ muốn gả cho vương gia.”
Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.
Tên hộ vệ đứng ngoài cửa suýt nữa thì đánh rơi thanh kiếm trong tay. Hắn chưa từng nghe thấy nữ nhân nào gan to bằng trời như vậy, dám trực tiếp cầu hôn Nhiếp chính vương, người nổi tiếng là khắc thê, lạnh lùng tàn nhẫn.
Tiêu Vô Kỵ hơi nheo mắt lại, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. “Gả cho bổn vương? Ngươi nghĩ mình có tư cách gì? Thẩm gia ở Giang Nam tuy giàu có, nhưng trong mắt bổn vương, tiền bạc chỉ là thứ tầm thường.”
“Dân nữ không chỉ mang theo của cải của Thẩm gia làm của hồi môn, mà còn mang theo cả mạng mạng của Tiêu Dực dâng lên cho vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao không hề lùi bước. “Tiêu Dực luôn coi vương gia là cái gai trong mắt, hắn đang tìm mọi cách để tước đoạt binh quyền của người. Nếu vương gia cưới dân nữ, dân nữ sẽ giúp người nhổ tận gốc cái gai này. Hơn nữa…”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo. “Chẳng phải vương gia đang cần một vương phi để đối phó với những lời thúc giục hôn sự từ hoàng cung sao? Dân nữ là lựa chọn thích hợp nhất. Chúng ta chỉ là đồng minh, không có tình cảm, vương gia sẽ không phải lo lắng về việc bị nữ nhân làm vướng chân.”
Tiêu Vô Kỵ im lặng nhìn nàng rất lâu. Sự liều lĩnh và thông minh của nàng thực sự đã khơi dậy sự hứng thú của hắn. Một quân cờ thú vị, lại có thể tự tìm đến cửa.
“Ngươi không sợ bổn vương giết ngươi sao?” Hắn khẽ hỏi, giọng nói đầy tính đe dọa.
“Nếu sợ, dân nữ đã không đến đây.” Nàng trả lời, giọng nói không một chút run rẩy.
Tiêu Vô Kỵ đột ngột xoay người, bước lại về phía bàn thư án. “Vải thưa không che được mắt thánh, lời ngươi nói có bao nhiêu phần sự thật, bổn vương sẽ tự mình kiểm chứng. Nếu mật bản kia thực sự ở đó… bổn vương sẽ thành toàn cho dã tâm của ngươi.”
“Dân nữ cung kính chờ đợi tin tốt của vương gia.”
Thẩm Nguyệt Dao khẽ cúi đầu hành lễ, rồi xoay người bước ra ngoài. Khi bóng dáng nàng khuất sau cánh cửa, Tiêu Vô Kỵ nhìn vết nước mưa còn đọng lại trên sàn nhà, ánh mắt sâu thẳm.
“Vương gia, có cần…” Tên hộ vệ tiến vào, làm động tác cứa cổ.
“Không cần.” Tiêu Vô Kỵ nhàn nhạt nói. “Cho người giám sát nàng ta. Đồng thời, lẻn vào mật thất của Tề Vương phủ tra xét.”
“Rõ.”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi rã rích. Thẩm Nguyệt Dao bước đi trong mưa, chiếc quạt lụa trong tay siết chặt. Nàng biết, nước cờ đầu tiên đã đi đúng hướng. Tiêu Vô Kỵ là một con hổ đói, và nàng vừa mới dâng lên cho hắn một miếng mồi ngon nhất. Tiêu Dực, ngày tàn của ngươi không còn xa nữa.