Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 3: Hôn Ước Từ Đống Tro Tàn
Ba ngày sau, kinh thành nổ ra một tin tức động trời.
Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ, người suốt ba mươi năm qua chưa từng gần gũi nữ sắc, nay lại dâng sớ lên hoàng đế xin cưới nghĩa nữ của Thẩm gia Giang Nam làm chính phi. Tin tức này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào chảo dầu đang sôi, khiến cả triều đình xôn xao bàn tán.
Tại Tề Vương phủ, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên từ thư phòng.
“Ngươi nói cái gì? Tiêu Vô Kỵ muốn cưới ai?” Tiêu Dực đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt vặn vẹo vì tức giận và kinh ngạc.
“Khởi bẩm vương gia, là… là nghĩa nữ của Thẩm gia ở Giang Nam, tên là Thẩm Dao.” Tên thuộc hạ quỳ dưới đất, run rẩy trả lời. “Nghe nói Thẩm gia dâng lên phân nửa gia sản làm của hồi môn, hoàng thượng đã phê chuẩn hôn sự, thánh chỉ đã ban xuống.”
Tiêu Dực đứng bật dậy, đi qua đi lại trong phòng.
Thẩm gia Giang Nam. Đó là huyết mạch kinh tế của cả vùng phía Nam. Kiếp trước, hắn phải tốn bao công sức, dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt Thẩm Nguyệt Dao mới có được sự ủng hộ của Thẩm gia. Giờ đây, Thẩm Nguyệt Dao đã chết một năm, hắn vẫn chưa kịp hoàn toàn thu phục chi nhánh Thẩm gia ở Giang Nam thì Tiêu Vô Kỵ đã nhanh tay nẫng tay trên.
Hơn nữa, cái tên Thẩm Dao này… khiến hắn cảm thấy bất an một cách vô cớ.
“Thẩm Dao… Thẩm Nguyệt Dao…” Hắn lẩm bẩm hai cái tên này, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. “Có khi nào…”
“Vương gia yên tâm, thuộc hạ đã tra xét kỹ lưỡng.” Tên thuộc hạ vội vàng nói. “Thẩm Dao này là con gái nuôi được Thẩm gia nhận về từ hai năm trước, diện mạo tuy có vài phần thanh tú giống Thẩm cô nương quá cố, nhưng khí chất lạnh lùng, hoàn toàn khác biệt. Hơn nữa, Thẩm cô nương đã mất một năm trước, mộ xanh cỏ đã xanh, không thể nào là một người được.”
Tiêu Dực nhắm mắt lại, cố gắng đè nén sự hoang mang trong lòng. Đúng vậy, Thẩm Nguyệt Dao đã chết. Chính tay hắn đã lo liệu tang lễ cho nàng. Một người đã chết làm sao có thể sống lại? Nhưng sự trùng hợp này vẫn khiến hắn cảm thấy như có một cái gai đâm vào da thịt, nhức nhối không thôi.
Hắn nghiến răng. “Tiêu Vô Kỵ cưới nàng ta, rõ ràng là muốn nhắm vào tài lực của Thẩm gia để nuôi dưỡng quân đội. Hắn vốn dĩ đã nắm giữ binh quyền, nay lại có thêm tiền bạc của Thẩm gia, chẳng phải giang sơn này sớm muộn gì cũng rơi vào tay hắn sao?”
Đục nước béo cò, Tiêu Dực biết mình không thể ngồi yên nhìn Tiêu Vô Kỵ ngày càng lớn mạnh. Hắn cần phải hành động.
Cùng lúc đó, tại một trang viện yên tĩnh ngoại ô kinh thành.
Thẩm Nguyệt Dao ngồi bên cửa sổ, thong thả thưởng trà. Trên bàn đặt bức thánh chỉ màu vàng rực rỡ, nét chữ rồng bay phượng múa của hoàng đế phong nàng làm Nhiếp chính vương phi.
Nàng khẽ nâng ly trà, nhìn làn khói nghi ngút bốc lên. Mọi thứ diễn ra đúng như nàng dự đoán. Tiêu Vô Kỵ sau khi tìm thấy mật bản phòng thủ trong mật thất của Tiêu Dực đã lập tức hành động. Hắn không những tước đi quân cờ bí mật của Tiêu Dực mà còn dùng nó để uy hiếp hoàng đế, ép ngài phải đồng ý ban hôn.
Cánh cửa khẽ mở, một bóng người cao lớn bước vào.
Tiêu Vô Kỵ không mặc vương bào, chỉ khoác một chiếc áo choàng đen đơn giản, nhưng khí chất vương giả vẫn không hề giảm bớt. Hắn đi đến trước mặt nàng, nhìn bức thánh chỉ trên bàn rồi nhìn nàng bằng ánh mắt sâu xa.
“Ngươi đã toại nguyện.” Hắn nói, giọng trầm thấp.
“Là chúng ta cùng toại nguyện, vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, rót cho hắn một ly trà. “Có tiền tài của Thẩm gia, lại có danh nghĩa vương phi che mắt thiên hạ, người có thể danh chính ngôn thuận củng cố thế lực mà không bị hoàng thượng nghi ngờ.”
Tiêu Vô Kỵ ngồi xuống đối diện nàng. Hắn cầm ly trà lên nhưng không uống, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy gương mặt nàng. “Bổn vương đã thực hiện lời hứa. Nhưng bổn vương không thích đồng minh có quá nhiều bí mật. Thẩm Dao, rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao ngươi lại hiểu rõ Tiêu Dực đến thế?”
Nàng khẽ khép chiếc quạt lụa cầm tay lại, đặt nhẹ lên bàn.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →“Vương gia có tin vào chuyện luân hồi chuyển kiếp không?” Nàng hỏi ngược lại, giọng nói nhẹ tênh như gió thoảng. “Có những người, dù có hóa thành tro bụi, cũng không thể quên được mối thù bị phản bội. Dân nữ chỉ là một linh hồn trở về từ địa ngục, đòi lại những gì thuộc về mình mà thôi.”
Tiêu Vô Kỵ nhíu mày. Hắn là kẻ chinh chiến sa trường, chưa bao giờ tin vào chuyện thần quỷ. Nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu nhưng ẩn chứa bão giông của nàng, hắn bỗng có một cảm giác kỳ lạ. Nữ nhân này, dường như thực sự đã trải qua một kiếp người đầy đau thương.
“Bổn vương không quan tâm ngươi là người hay quỷ.” Tiêu Vô Kỵ lạnh lùng nói. “Chỉ cần ngươi không phản bội bổn vương, bổn vương sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của ngươi. Nhưng nếu ngươi dám dùng bổn vương làm quân cờ để đạt được mục đích riêng rồi quay lưng…”
Hắn đột ngột vươn tay, bóp nhẹ lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Bổn vương sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sống lại.”
Lực tay của hắn rất mạnh, khiến cằm nàng đau nhói, nhưng Thẩm Nguyệt Dao không hề né tránh hay kêu rên. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm đầy sát khí của hắn, khẽ cười.
“Vương gia yên tâm. Nước chảy đá mòn, lòng trung thành của dân nữ đối với người sẽ được chứng minh qua thời gian. Mục tiêu của chúng ta là một. Tiêu Dực không chết, dân nữ tuyệt đối không dừng lại.”
Tiêu Vô Kỵ nhìn nàng một lúc lâu, rồi chậm rãi buông tay ra. Hắn đứng dậy, tà áo đen khẽ lay động trong gió.
“Mười ngày sau là ngày đại hỷ. Chuẩn bị cho tốt.”
“Dân nữ cung tiễn vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao cúi đầu.
Khi hắn đi rồi, nàng đưa tay lên xoa nhẹ chiếc cằm bị bóp đỏ. Một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi nàng. Tiêu Vô Kỵ, ngươi là một con dã thú nguy hiểm, nhưng kiếp này, ta thà đồng hành cùng dã thú còn hơn là tin vào một kẻ ngụy quân tử như Tiêu Dực.
Cuộc hôn nhân này được dựng lên từ đống tro tàn của kiếp trước. Và từ đống tro tàn ấy, nàng sẽ thiêu rụi tất cả những kẻ đã từng làm tổn thương nàng.