Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 4: Gặp Lại Kẻ Thù

Để chuẩn bị cho hôn lễ của Nhiếp chính vương, Thẩm gia ở kinh thành đã dọn dẹp một phủ đệ lớn. Thẩm Nguyệt Dao tạm thời ở đó dưới danh nghĩa đại tiểu thư Thẩm gia Giang Nam.

Hôm nay, phủ đệ náo nhiệt lạ thường. Các phu nhân, tiểu thư đài các trong kinh thành nườm nượp kéo đến chúc mừng, thực chất là để dò xét vị vương phi tương lai này có dung mạo ra sao mà lại lọt vào mắt xanh của Nhiếp chính vương sắt đá.

Thẩm Nguyệt Dao ngồi ở đình đài giữa hồ, mặc một bộ váy lụa màu trắng ngà thêu hoa mẫu đơn nhạt, trang điểm thanh nhã. Nàng khéo léo ứng phó với những lời hỏi han đầy ẩn ý của các vị phu nhân. Sự chừng mực, lễ phép nhưng không kém phần kiêu sa của nàng khiến không ít người phải thầm khâm phục.

“Tề Vương gia đến bái phỏng!” Tiếng gia đinh thông báo vang lên phá vỡ bầu không khí náo nhiệt.

Cả đình đài bỗng chốc im lặng. Các vị phu nhân nhìn nhau, ai cũng biết mối quan hệ căng thẳng giữa Tề Vương và Nhiếp chính vương. Việc Tiêu Dực xuất hiện ở đây hôm nay chắc chắn không đơn giản là để chúc mừng.

Thẩm Nguyệt Dao đặt ly trà xuống, ngón tay khẽ siết chặt.

Nàng chậm rãi đứng dậy. Từ phía hành lang gấp khúc, Tiêu Dực bước đến. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh đậm, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú vốn là thứ đã từng lừa gạt trái tim nàng kiếp trước. Giờ đây nhìn lại, nàng chỉ thấy buồn nôn.

“Thẩm cô nương.” Tiêu Dực đi vào đình, chắp tay chào hỏi, ánh mắt lập tức khóa chặt trên gương mặt nàng.

Hắn nhìn nàng rất kỹ. Từ vầng trán, đôi mắt, sống mũi cho đến khóe môi. Sự tương đồng kỳ lạ với Thẩm Nguyệt Dao khiến tim hắn đập chệch một nhịp. Nhưng khí chất của nàng lại quá lạnh lùng, xa cách, không có vẻ dịu dàng, phục tùng như Thẩm Nguyệt Dao ngày trước.

“Bái kiến Tề Vương gia.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ cúi đầu hành lễ, giọng nói không một chút gợn sóng.

“Thẩm cô nương miễn lễ.” Tiêu Dực bước lên một bước, cố ý hạ thấp giọng. “Bổn vương nghe danh Thẩm cô nương đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến. Nhìn cô nương… quả thật khiến bổn vương nhớ đến một người cố nhân.”

Nàng khẽ nâng chiếc quạt lụa gấp lên che nửa mặt, để lộ đôi mắt lấp lánh tia giễu cợt.

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

91.800đ

Xem chi tiết →

“Ồ? Cố nhân của vương gia chắc hẳn là một nữ tử vô cùng xuất chúng.” Nàng nhàn nhạt nói. “Chỉ tiếc dân nữ xuất thân thô dã ở Giang Nam, e là không dám sánh bằng cố nhân của người.”

“Nàng ấy quả thật rất xuất chúng, cũng rất yêu bổn vương.” Ánh mắt Tiêu Dực tối lại, giọng nói mang theo một chút ưu thương giả tạo. “Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh, nàng ấy đã đi trước bổn vương một bước. Nhìn thấy cô nương, bổn vương cứ ngỡ như nàng ấy quay về.”

Thẩm Nguyệt Dao trong lòng cười lạnh. Yêu hắn? Đúng vậy, kiếp trước nàng đã yêu hắn đến mức ngu muội, dâng hiến cả gia tộc để rồi nhận lấy cái chết đau đớn. Nhưng kẻ đang bày ra vẻ mặt tình thâm nghĩa trọng này lại chính là kẻ đã hạ độc nàng. Sự giả tạo của hắn khiến nàng ghê tởm đến tận cùng.

“Vương gia thật là người trọng tình nghĩa.” Nàng khẽ nói, giọng điệu mang theo sự châm biếm sâu cay. “Nhưng dân nữ sắp sửa gả vào Nhiếp chính vương phủ, trở thành hoàng thẩm của vương gia. Những lời này của người, nếu để Nhiếp chính vương nghe thấy, e là không được hay cho lắm.”

Hai chữ “hoàng thẩm” như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiêu Dực.

Gương mặt hắn cứng đờ, nụ cười trên môi tắt ngấm. Hắn nhìn nữ nhân trước mặt, cảm giác khó chịu và nhục nhã dâng lên trong lòng. Một nữ nhân có dung mạo giống hệt người vợ quá cố của hắn, giờ đây lại sắp trở thành bề trên của hắn, bắt hắn phải cúi đầu gọi một tiếng hoàng thẩm. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một hoàng tử kiêu ngạo như hắn.

“Thẩm cô nương quả là người sắc sảo.” Tiêu Dực nghiến răng, cố giữ vẻ bình tĩnh. “Nhưng hoàng thúc của bổn vương tính tình nghiêm khắc, tàn nhẫn, người gả cho hắn chưa chắc đã là phúc.”

“Phúc hay họa, đều do bản thân tự định đoạt.” Thẩm Nguyệt Dao nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt sắc bén như dao. “Dân nữ tin tưởng vào sự lựa chọn của mình. Ít nhất, Nhiếp chính vương là người quang minh chính đại, không giống như một số kẻ, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, ngoài mặt thì thâm tình nhưng sau lưng lại ra tay tàn độc.”

Tiêu Dực giật mình. Câu nói của nàng dường như ám chỉ điều gì đó. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác. “Ngươi có ý gì?”

“Dân nữ chỉ là nói đùa thôi, vương gia cần gì phải căng thẳng thế?” Thẩm Nguyệt Dao khẽ khép quạt lại, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo. “Trời không còn sớm nữa, dân nữ còn phải chuẩn bị cho hôn lễ, xin phép không thể tiếp đón vương gia chu đáo.”

Nàng trực tiếp hạ lệnh tiễn khách.

Tiêu Dực lồng ngực phập phồng vì tức giận. Hắn là Tề Vương cao quý, chưa từng bị một nữ nhân nào đối xử lạnh nhạt như vậy. Hắn hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm tay dưới tà áo rộng.

“Được, vậy bổn vương xin chúc hoàng thẩm tương lai… hỷ sự viên mãn.” Hắn gằn mạnh từng chữ, rồi xoay người bước đi với vẻ mặt vô cùng âm trầm.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, Thẩm Nguyệt Dao thu lại nụ cười. Ánh mắt nàng lạnh thấu xương.

Bắt phong trần phải phong trần, Tiêu Dực, trò chơi này mới chỉ bắt đầu thôi. Ngươi muốn thăm dò ta? Ta sẽ khiến ngươi mỗi ngày đều phải sống trong sự nghi ngờ và lo sợ, cho đến khi ngươi tự tay hủy hoại bản thân mình.

Nàng khẽ nâng ly trà lạnh ngắt trên bàn lên, đổ xuống đất. Nước trà thấm vào kẽ đất, nhanh chóng biến mất, giống như cuộc đời kiếp trước của nàng, đã hoàn toàn bị chôn vùi. Kiếp này, nàng là Thẩm Dao, là Nhiếp chính vương phi, là cơn ác mộng lớn nhất của cuộc đời hắn.