Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 5: Sắc Đỏ Tân Hôn

Ngày mười sáu tháng bảy. Kinh thành chìm trong sắc đỏ rực rỡ.

Hôm nay là ngày đại hỷ của Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ và nghĩa nữ Thẩm gia Thẩm Dao. Tiếng pháo nổ vang trời từ sáng sớm, khói đỏ nghi ngút bay khắp các ngả đường. Người dân kinh thành đổ xô ra đường để xem lễ cưới xa hoa chưa từng có này. Mười dặm hồng trang, sính lễ và của hồi môn kéo dài từ đầu phố đến cuối phố, thể hiện sự giàu có tột bậc của Thẩm gia Giang Nam và sự sủng ái của Nhiếp chính vương dành cho tân vương phi.

Trong phòng tân nương, Thẩm Nguyệt Dao ngồi trước gương đồng.

Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng lấp lánh. Từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng tinh xảo, tà áo rộng quét đất, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy kiêu sa của nàng. Gương mặt nàng được trang điểm lộng lẫy, đôi môi tô son đỏ nhung rực rỡ như hoa hồng nở rộ trong đêm tối.

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Bà mối tiến lên, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn trùm đầu màu đỏ bằng lụa mỏng lên đầu nàng. Qua lớp lụa đỏ mờ ảo, Thẩm Nguyệt Dao nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

Kiếp trước, nàng chết trong phòng tối lạnh lẽo, không có hỷ phục, không có kiệu hoa, chỉ có sự phản bội và chén rượu độc. Kiếp này, nàng khoác lên mình bộ hỷ phục lộng lẫy nhất, gả cho người đàn ông quyền lực nhất, để bắt đầu cuộc hành trình đòi lại nợ máu.

“Giờ lành đã đến, mời vương phi lên kiệu!” Tiếng bà mối vang lên bên tai.

Thẩm Nguyệt Dao đứng dậy, tà áo cưới đỏ rực lay động theo từng bước chân. Nàng được đỡ bước ra ngoài, tiến về phía kiệu hoa tám người khiêng đang chờ sẵn.

Tiếng nhạc hỷ thổi lên rộn rã. Kiệu hoa di chuyển chậm rãi qua các con phố chính của kinh thành, hướng về phía Nhiếp chính vương phủ.

Tại vương phủ, quan khách đã đông đủ. Tiêu Vô Kỵ mặc một bộ hỷ phục màu đỏ sẫm thêu mãng xà vàng, đứng ở sảnh chính. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị như thường ngày, nhưng bộ y phục màu đỏ khiến hắn bớt đi vài phần sát khí, thêm vào đó là sự vương giả, uy nghiêm tột bực.

Tiêu Dực đứng trong đám đông quan khách, tay siết chặt ly rượu.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc kiệu hoa đang tiến vào vương phủ. Lòng ngực hắn thắt lại một cách vô cớ. Ký ức về ngày hắn hứa hẹn cưới Thẩm Nguyệt Dao bỗng chốc ùa về, rõ mồn một như mới xảy ra ngày hôm qua. Hắn tự nhủ bản thân chỉ là đang tiếc nuối tài lực của Thẩm gia, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác mất mát khó tả đang gặm nhấm tâm can hắn.

Kiệu hoa hạ xuống.

Nhiếp chính vương bước lên, tự tay vén rèm kiệu. Hắn đưa bàn tay to lớn, có vài vết chai sần do cầm kiếm ra trước mặt nàng. Qua lớp khăn trùm đầu màu đỏ, Thẩm Nguyệt Dao nhìn thấy bàn tay của hắn. Nàng không ngần ngại, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay hắn.

Cảm giác ấm áp và mạnh mẽ từ tay hắn truyền qua, khiến nàng khẽ run nhẹ. Tiêu Vô Kỵ siết nhẹ tay nàng, như một lời trấn an, rồi dắt nàng bước vào sảnh chính.

“Nhất bái thiên địa!”

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê đối bái!”

Từng nghi thức diễn ra trong sự trang nghiêm và chúc tụng của quan khách. Thẩm Nguyệt Dao thực hiện từng động tác một cách hoàn hảo, không một chút sai sót.

Sau khi nghi lễ hoàn thành, nàng được đưa vào tân phòng. Tiêu Vô Kỵ phải ở lại sảnh chính để tiếp rượu quan khách.

Trong phòng tân hôn thắp đầy nến đỏ, ánh sáng lung linh ấm áp. Thẩm Nguyệt Dao ngồi trên giường hỷ, kiên nhẫn chờ đợi. Nàng khẽ thở ra một hơi dài, đưa tay nâng chiếc khăn trùm đầu lên một chút để hít thở bầu không khí trong lành.

Cánh cửa khẽ mở.

Nàng giật mình, vội vàng hạ khăn trùm đầu xuống. Nhưng bước vào không phải là Tiêu Vô Kỵ, mà là một bóng người mà nàng không ngờ tới.

Tiêu Dực.

Hắn nhân lúc mọi người đang bận rộn chúc rượu ở sảnh chính, đã lén lút đi đến tân phòng. Gương mặt hắn đỏ gay vì men rượu, ánh mắt đờ đẫn nhưng đầy sự u uất và nghi ngờ.

“Thẩm Dao… hay ta nên gọi nàng là Nguyệt Dao?” Tiêu Dực bước đến gần giường hỷ, giọng nói khàn đặc vì say rượu và đau đớn.

Thẩm Nguyệt Dao ngồi im trên giường, tay siết chặt tà áo cưới đỏ rực. Nàng không ngờ hắn lại dám liều lĩnh đến mức này, lẻn vào tân phòng của Nhiếp chính vương ngay trong đêm tân hôn. Sự căm hận trong lòng nàng bùng lên dữ dội, nhưng nàng nhanh chóng đè nén xuống, giữ cho giọng nói của mình hoàn toàn bình tĩnh.

“Tề Vương gia, người say rồi.” Nàng lạnh lùng nói từ sau lớp khăn trùm đầu. “Đây là tân phòng của Nhiếp chính vương, xin người hãy tự trọng và rời đi cho.”

“Nàng gạt ta!” Tiêu Dực đột ngột xông lên, vươn tay muốn giật chiếc khăn trùm đầu của nàng ra. “Nàng chính là Nguyệt Dao đúng không? Ánh mắt ấy, giọng nói ấy, làm sao có thể sai được? Tại sao nàng không chết? Tại sao nàng lại gả cho hoàng thúc của ta?”

Nàng nhanh chóng nghiêng đầu né tránh bàn tay của hắn. Đúng lúc đó, cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài.

Một luồng gió lạnh ùa vào phòng, thổi tắt vài ngọn nến hỷ.

Tiêu Vô Kỵ đứng ở cửa, gương mặt lạnh lùng như băng sương, sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ người hắn khiến nhiệt độ trong phòng bỗng chốc giảm xuống điểm đóng băng.

“Tiêu Dực, ngươi đang làm cái gì ở đây?” Giọng nói của Tiêu Vô Kỵ trầm thấp, chứa đựng sự tức giận tột cùng của một con dã thú bị xâm phạm lãnh thổ.

Tiêu Dực giật mình, men rượu tỉnh đi phân nửa. Hắn quay lại nhìn người chú ruột đang đứng sừng sững ở cửa, lòng dâng lên sự sợ hãi tột cùng. Hắn biết mình vừa phạm vào một sai lầm chết người.

“Hoàng… hoàng thúc…” Tiêu Dực lắp bắp, không biết phải giải thích thế nào.

“Cút ra ngoài.” Tiêu Vô Kỵ không thèm nghe hắn giải thích, chỉ thốt ra ba chữ lạnh lùng. “Tự mình đến tông nhân phủ lĩnh phạt ba mươi roi. Nếu còn có lần sau, cái mạng của ngươi bổn vương sẽ tự tay thu hồi.”

Tiêu Dực mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Dao vẫn ngồi im trên giường hỷ, rồi nhìn vẻ mặt đáng sợ của Tiêu Vô Kỵ, cuối cùng chỉ biết cúi đầu run rẩy bước ra ngoài.

Khi cửa phòng đóng lại, không gian trở lại sự yên tĩnh lạnh lẽo.

Tiêu Vô Kỵ chậm rãi đi đến trước giường hỷ. Hắn cầm chiếc gậy nâng khăn hỷ bằng vàng đặt trên bàn, nhẹ nhàng nâng chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của nàng lên.

Dưới ánh nến lung linh, gương mặt lộng lẫy cùng đôi môi đỏ rực của Thẩm Nguyệt Dao hiện ra trước mắt hắn. Nàng nhìn hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có sự bình thản và một chút ý vị sâu xa.

Tiêu Vô Kỵ vứt chiếc gậy xuống đất, cúi người nhìn nàng. “Ngươi quả thật là một rắc rối lớn.”

“Nhưng dân nữ cũng là đồng minh tốt nhất của vương gia, không phải sao?” Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, đôi môi đỏ rực cong lên một đường cong quyến rũ nhưng lạnh lùng.

Tiêu Vô Kỵ nhìn đôi môi đỏ của nàng, ánh mắt tối sầm lại. Hắn đột ngột cúi xuống, nụ hôn lạnh lùng nhưng đầy tính chiếm hữu rơi xuống môi nàng. Thẩm Nguyệt Dao khẽ nhắm mắt, tay bấu chặt lấy vai áo hỷ của hắn.

Đêm tân hôn này, không có tình yêu, chỉ có sự liên thủ của hai kẻ đầy dã tâm và thù hận. Một sắc đỏ rực rỡ che giấu những âm mưu đen tối nhất của hoàng cung.