Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chương 6: Chân Tướng Dưới Lớp Mặt Nạ
Gió mùa thu ở kinh thành thổi qua những tán lá ngô đồng xào xạc, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày đầu đông sắp tới. Tại Thính Vũ Lâu, buổi yến tiệc ngắm hoa cúc do phủ Trưởng công chúa tổ chức đang ở độ náo nhiệt nhất. Tiếng tơ trúc réo rắt vang lên, hòa cùng tiếng cười nói giả lả của những phu nhân, tiểu thư khuê các. Ai nấy đều vận gấm vóc lụa là, trang điểm lộng lẫy, cố gắng phô diễn chút phong thái tao nhã của mình trước mắt những quý nhân tôn quý nhất triều đình.
Thẩm Nguyệt Dao ngồi ở một góc khuất trong đình tạ, trên tay cầm chiếc quạt lụa khẽ lay động. Nàng hôm nay mặc một bộ y phục màu xanh nhạt như nước hồ thu, đơn giản nhưng thanh tao thoát tục. Gương mặt nàng che sau lớp lụa mỏng của chiếc nón rộng vành, chỉ để lộ đôi mắt trong vắt như sương mai, nhưng ẩn chứa bên trong là cả một bầu trời lạnh lẽo.
Mọi người xung quanh đang thì thầm bàn tán về Tề Vương Tiêu Dực.
Kẻ được mệnh danh là tình thâm nghĩa trọng nhất kinh thành. Kẻ đã lập mộ gió cho người vợ quá cố, ngày ngày ăn chay niệm phật để tỏ lòng thương tiếc.
Thẩm Nguyệt Dao nghe những lời ca tụng đó, khóe môi dưới lớp khăn che khẽ cong lên thành một nụ cười giễu cợt. Tình thâm sao. Nghĩa trọng sao. Chỉ có nàng mới biết, đằng sau cái danh hiệu mỹ miều ấy là một con dã thú khát máu, sẵn sàng dẫm lên xác của nhạc gia để đoạt lấy ngai vàng. Kiếp trước, nàng đã ngu muội tin vào những lời thề non hẹn biển của hắn, để rồi nhận lấy một chén rượu độc ngày phong hậu. Kiếp này, nàng sẽ bóc trần từng lớp da giả tạo của hắn, bắt hắn phải trả giá gấp trăm ngàn lần.
“Tề Vương điện hạ đến.”
Tiếng xướng danh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Thẩm Nguyệt Dao. Nàng ngước mắt nhìn lên. Từ phía hành lang lát đá cẩm thạch, Tiêu Dực đang chậm rãi bước đi. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, gương mặt tuấn tú thoảng nét u buồn, đúng chuẩn một phu quân đang chịu tang vợ. Sự xuất hiện của hắn ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của các tiểu thư có mặt trong buổi tiệc. Ánh mắt họ nhìn hắn đầy vẻ ngưỡng mộ, thậm chí là có cả sự thèm khát. Một vương gia chung tình, lại nắm giữ binh quyền, ai mà không muốn gả cho hắn cơ chứ.
Tiêu Dực đi tới trước mặt Trưởng công chúa, khẽ khom người hành lễ:
“Thưa cô mẫu, mẫu thân bảo con mang đến cho cô mẫu mấy vò rượu hoa cúc mới ủ từ Giang Nam.”
Trưởng công chúa mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ thương cảm:
“Dực Nhi có lòng rồi. Con dạo này gầy đi nhiều quá, người chết thì cũng đã chết rồi, con cũng nên nghĩ cho bản thân mình một chút. Đừng mãi chìm đắm trong đau thương như vậy.”
Tiêu Dực cúi đầu, giọng nói trầm buồn chứa đựng sự thống khổ chân thực đến mức đáng sợ:
“Cảm ơn cô mẫu đã quan tâm. Nhưng vong hồn của Nguyệt Dao vẫn chưa được siêu thoát, lòng con làm sao có thể an yên. Kiếp này, con chỉ hận không thể đi cùng nàng ấy.”
Nghe những lời này, Thẩm Nguyệt Dao suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Hắn hận không thể đi cùng nàng sao. Vậy tại sao kiếp trước, khi nàng uống chén rượu độc kia, hắn lại ôm lấy thứ muội của nàng mà cười đùa vui vẻ. Đúng là vải thưa che mắt thánh, hắn nghĩ cả thiên hạ này đều là kẻ ngốc để hắn xoay như chong chóng chắc.
Nàng khẽ nâng chiếc quạt lụa lên, che nửa gương mặt, rồi từ từ đứng dậy, bước ra khỏi góc khuất.
Sự di chuyển của nàng rất nhẹ nhàng, nhưng lại thu hút sự chú ý của Tiêu Vô Kỵ đang ngồi ở phía đối diện. Ánh mắt Nhiếp chính vương sâu thẳm như đầm nước lạnh, nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh mảnh của nàng. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý. Trò hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Thẩm Nguyệt Dao bước từng bước uyển chuyển về phía trung tâm buổi tiệc. Nàng cúi người hành lễ với Trưởng công chúa, giọng nói thanh tao như tiếng khánh ngọc va vào nhau:
“Dân nữ Thẩm Dao, tham kiến Trưởng công chúa, tham kiến Tề Vương điện hạ.”
Cái tên “Thẩm Dao” vừa thốt ra, toàn bộ không gian như đông cứng lại. Tiêu Dực đang cúi đầu bỗng nhiên ngẩng phắt dậy. Đôi mắt hắn trừng lớn, nhìn chằm chằm vào nữ nhân đang đứng trước mặt. Giọng nói này, dáng người này, và cả cái họ “Thẩm” kia nữa. Tất cả đều quá đỗi quen thuộc. Hắn tiến lên một bước, hơi thở dồn dập:
“Ngươi… ngươi vừa nói ngươi tên là gì?”
Thẩm Nguyệt Dao không hề nao núng, nàng khẽ nâng nón rộng vành lên một chút, để lộ nửa gương mặt thanh tú dưới ánh nắng thu. Đôi mắt nàng chạm thẳng vào ánh mắt kinh hoàng của Tiêu Dực. Nàng mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
“Dân nữ là Thẩm Dao, nghĩa nữ của Thẩm gia ở Giang Nam. Mới đến kinh thành chưa lâu, có điều gì thất lễ, mong Tề Vương điện hạ lượng thứ.”
Tiêu Dực lùi lại một bước, gương mặt tuấn tú trong nháy mắt trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Giống quá. Quá giống. Từ ánh mắt, nụ cười cho đến nốt ruồi lệ nhỏ xíu dưới khóe mắt trái kia. Không thể nào có sự trùng hợp đến mức này được. Thẩm Nguyệt Dao đã chết rồi, chính tay hắn đã sai người chôn cất nàng, làm sao nàng có thể đứng ở đây được.
Hắn lắp bắp, đưa tay định vén bức màn che trên nón của nàng:
“Nguyệt Dao… là nàng phải không? Nàng chưa chết đúng không?”
“Tề Vương điện hạ tự trọng.”
Một giọng nói lạnh lầm như băng tuyết từ phía sau vang lên, cắt đứt hành động của Tiêu Dực. Tiêu Vô Kỵ từ lúc nào đã đứng dậy, sải bước đi tới bên cạnh Thẩm Nguyệt Dao. Thân hình cao lớn của hắn như một ngọn núi vững chãi, hoàn toàn che chở nàng phía sau. Đôi mắt sắc lẹm như chim ưng của hắn nhìn xoáy vào Tiêu Dực, mang theo áp lực ngàn cân của một kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát:
“Thẩm cô nương là khách quý của bổn vương, cũng là vương phi tương lai của Nhiếp chính vương phủ. Tề Vương hành xử như vậy, có phải là quá mức thất lễ rồi không?”
Lời nói của Tiêu Vô Kỵ như một tiếng sấm giữa trời quang, oanh tạc vào tai tất cả mọi người có mặt tại đó.
Nhiếp chính vương phi tương lai.
Nữ nhân Giang Nam xuất thân bình dân này, vậy mà lại là người thống lĩnh hậu viện của Nhiếp chính vương phủ sao.
Tiêu Dực lờ đờ nhìn Tiêu Vô Kỵ, rồi lại nhìn Thẩm Nguyệt Dao đang đứng nép sau lưng hắn. Đầu óc hắn như muốn nổ tung. Hắn không tin. Hắn tuyệt đối không tin trên đời này lại có hai người giống nhau đến thế. Nhưng khí thế của hoàng thúc quá mức cường đại, khiến hắn không thể không thu hồi bàn tay đang run rẩy của mình lại.
“Hoàng thúc… người nói nàng ấy là…”
“Nàng ấy là Thẩm Dao.” Tiêu Vô Kỵ lạnh lùng ngắt lời hắn, âm thanh trầm thấp đầy uy lực vang vọng khắp Thính Vũ Lâu: “Là thê tử duy nhất mà Tiêu Vô Kỵ ta thừa nhận trong đời này. Sau này gặp nàng, ngươi phải gọi một tiếng hoàng thẩm. Tề Vương, ngươi đã nhớ rõ chưa?”
Tiêu Dực siết chặt nắm tay dưới tay áo, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Hoàng thẩm sao. Nữ nhân có gương mặt giống hệt thê tử đã khuất của hắn, giờ đây lại sắp trở thành hoàng thẩm của hắn sao. Đây rõ ràng là một sự sỉ nhục, một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt hắn.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →Thẩm Nguyệt Dao đứng sau lưng Tiêu Vô Kỵ, khẽ dùng chiếc quạt lụa gấp che đi nửa gương mặt đang ngập tràn sát ý. Nàng nhìn thấy sự đau đớn, sự hoang mang và cả sự bất lực trong mắt Tiêu Dực.
Đúng vậy, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Tiêu Dực.
Ngươi đã từng dùng danh nghĩa tình thâm để lừa gạt ta, thì kiếp này, ta sẽ dùng chính danh phận này để dẫm nát tôn nghiêm của ngươi. Gậy ông đập lưng ông, trò chơi này, ta sẽ cùng ngươi chơi đến cùng.