Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 7: Quân Cờ Trên Bàn Tiệc

Sau buổi yến tiệc tại phủ Trưởng công chúa, cái tên Thẩm Dao và danh phận “Nhiếp chính vương phi tương lai” đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất khắp các ngõ ngách kinh thành. Người ta tò mò về xuất thân của nàng, kẻ ghen tị với vận may của nàng, nhưng không một ai biết được cơn bão ngầm đang cuộn xoáy bên trong những bức tường thành kiên cố kia.

Tại phủ Tề Vương, không khí u ám bao trùm khắp nơi.

Tiêu Dực ngồi trong thư phòng, xung quanh là những bình rượu vỡ nát, mảnh sứ vương vãi khắp sàn nhà. Hắn đã uống suốt một ngày một đêm, nhưng cơn say vẫn không thể dập tắt được sự nghi ngờ và hoảng loạn trong lòng hắn. Gương mặt của Thẩm Dao cứ liên tục hiện ra trước mắt hắn, trùng khớp hoàn toàn với gương mặt của Thẩm Nguyệt Dao trong ký ức.

“Không thể nào… Nàng ấy đã chết rồi. Chính mắt ta đã thấy nàng ấy uống cạn chén rượu độc kia mà.”

Tiêu Dực lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì rượu và sự điên cuồng. Nhưng nếu nàng đã chết, thì nữ nhân xuất hiện ở Thính Vũ Lâu kia là ai. Tại sao lại giống đến thế. Tại sao ánh mắt nàng nhìn hắn lại lạnh lùng và đầy hận thù đến thế. Có quá nhiều câu hỏi không có lời giải đáp, khiến hắn như muốn phát điên.

Hắn đứng bật dậy, loạng choạng bước ra ngoài. Hắn phải tìm gặp nàng. Hắn phải tự tay lột bỏ lớp mặt nạ của nàng để xem rốt cuộc nàng là người hay là ma.

Cùng lúc đó, tại một trà lâu thanh tịnh ở phía nam kinh thành, Thẩm Nguyệt Dao đang ngồi đối diện với Tiêu Vô Kỵ. Khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm thanh nhẹ của trà thiết quan âm, làm dịu đi phần nào bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

Tiêu Vô Kỵ đặt chén trà xuống, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng:

“Hôm qua nàng đã quá mạo hiểm rồi. Tiêu Dực không phải là kẻ ngốc, hắn nhất định sẽ nghi ngờ thân phận của nàng.”

Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, ngón tay thanh mảnh vuốt ve miệng chén trà bằng sứ thanh hoa:

“Nghi ngờ thì đã sao. Hắn nghi ngờ nhưng không có bằng chứng, lại càng không dám làm gì ta khi ta đang có sự che chở của vương gia. Ta muốn hắn phải sống trong sự lo âu, dằn vặt mỗi ngày. Đó mới là sự trừng phạt tốt nhất dành cho hắn.”

Tiêu Vô Kỵ nhìn nàng, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng nhưng cũng đầy cảnh giác. Nữ nhân này thực sự rất thông minh, cũng rất tàn nhẫn. Nàng biết cách tận dụng mọi lợi thế của mình, thậm chí là dùng chính bản thân làm mồi nhử để bẫy con mồi.

“Nàng muốn mượn tay ta để trả thù, ta có thể giúp nàng.” Tiêu Vô Kỵ chậm rãi nói, giọng nói trầm thấp đầy sức hút: “Nhưng nàng nên nhớ, giao dịch giữa chúng ta là sòng phẳng. Ta giúp nàng có được danh phận Nhiếp chính vương phi, nàng phải giúp ta có được thứ ta muốn.”

“Vương gia yên tâm.” Thẩm Nguyệt Dao ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn hắn: “Thẩm gia ở Giang Nam nắm giữ một nửa mạch máu kinh tế của Đại Càn. Chỉ cần ta gả vào vương phủ, toàn bộ tài lực của Thẩm gia sẽ là trợ thủ đắc lực nhất cho vương gia trong việc bình định biên cương, thu hồi binh quyền. Trắng đen phải rõ ràng, ta tuyệt đối không nuốt lời.”

Tiêu Vô Kỵ khẽ gật đầu, sự hợp tác này quả thực là đôi bên cùng có lợi. Hắn cần tiền tài để củng cố thế lực, nàng cần quyền lực để phục thù. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chỉ có sự lợi dụng lẫn nhau, nhưng lại vô cùng bền vững.

Đột nhiên, cửa phòng bao bị gõ dồn dập. Thuộc hạ thân tín của Tiêu Vô Kỵ bước vào, ghé tai hắn thì thầm vài câu. Chân mày Tiêu Vô Kỵ khẽ nhíu lại, hắn nhìn sang Thẩm Nguyệt Dao:

“Tiêu Dực đang ở dưới lầu. Hắn tựa hồ đã biết nàng ở đây.”

Thẩm Nguyệt Dao không hề tỏ ra hoảng sợ, ngược lại nụ cười trên môi nàng càng thêm rạng rỡ:

“Đến thật đúng lúc. Ta còn đang lo hắn không tìm tới đây đấy.”

Nàng đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi bước ra ngoài hành lang. Từ trên cao nhìn xuống, nàng thấy Tiêu Dực đang đứng ở sảnh dưới, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu đang đảo quanh tìm kiếm.

“Tề Vương điện hạ, ngài đang tìm dân nữ sao?”

Giọng nói nhẹ nhàng của nàng vang lên giữa không gian yên tĩnh của trà lâu. Tiêu Dực giật mình ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, hắn không màng đến lễ nghi phép tắc, lập tức lao thẳng lên cầu thang, đứng chắn trước mặt nàng.

“Nguyệt Dao… ta biết là nàng. Đừng gạt ta nữa. Tại sao nàng lại làm vậy. Tại sao nàng lại muốn gả cho hoàng thúc.”

Tiêu Dực nắm chặt lấy vai nàng, giọng nói run rẩy, đầy vẻ cầu xin lẫn giận dữ.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ nhíu mày, dùng quạt lụa gạt tay hắn ra một cách dứt khoát. Ánh mắt nàng nhìn hắn như nhìn một kẻ xa lạ, lạnh lùng và xa cách:

“Tề Vương điện hạ xin tự trọng. Dân nữ đã nói rồi, dân nữ là Thẩm Dao, không phải là người thê tử quá cố của ngài. Hơn nữa, hôn sự giữa dân nữ và Nhiếp chính vương đã được định đoạt, mong ngài hãy giữ khoảng cách, tránh để người ngoài dị nghị, ảnh hưởng đến danh tiếng của vương phủ.”

“Ngươi gạt người.” Tiêu Dực gầm lên, hắn không thể chấp nhận được sự thật này: “Ngươi giống nàng ấy như hai giọt nước, làm sao có thể không phải là nàng ấy được. Có phải hoàng thúc đã ép buộc ngươi không. Nói cho ta biết đi, Nguyệt Dao.”

“Là tự ta muốn gả.”

Thẩm Nguyệt Dao nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ thốt ra như những nhát dao đâm vào tim hắn:

“Nhiếp chính vương là bậc anh hùng hào kiệt, lại đối xử với ta chân thành, nâng như nâng trứng. Gả cho ngài ấy, ta mới biết thế nào là hạnh phúc thực sự. Còn hơn là gả cho một kẻ ngoài miệng thì nói tình thâm, nhưng bên trong lại đầy rẫy mưu mô gian trá, gieo gió gặt bão.”

Lời nói của nàng khiến Tiêu Dực sững sờ. Hắn nhìn nàng, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng biết. Nàng chắc chắn là Thẩm Nguyệt Dao, nàng biết tất cả những gì hắn đã làm. Nhưng tại sao nàng lại không vạch trần hắn, mà lại chọn cách tàn nhẫn này để trả thù hắn.

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

91.800đ

Xem chi tiết →

Tiêu Vô Kỵ từ trong phòng bước ra, đặt tay lên vai Thẩm Nguyệt Dao, kéo nàng vào lòng mình một cách tự nhiên. Hắn nhìn Tiêu Dực bằng ánh mắt lạnh thấu xương:

“Tề Vương, bổn vương nghĩ mình đã cảnh cáo ngươi rồi. Thẩm Dao là hoàng thẩm tương lai của ngươi. Nếu ngươi còn dám có hành vi vô lễ với nàng ấy, đừng trách bổn vương không nể tình thúc cháu.”

Tiêu Dực nhìn hai người đứng sát bên nhau, sự thân mật của họ như một cái tát nảy lửa vào mặt hắn. Hắn muốn cướp nàng lại, nhưng thế lực của Tiêu Vô Kỵ quá lớn, hắn lúc này hoàn toàn không phải là đối thủ. Hắn chỉ có thể đứng nhìn kẻ khác ôm lấy người phụ nữ từng thuộc về mình, lòng đau như cắt. Gậy ông đập lưng ông, trò chơi vương quyền này, hắn đã bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.