Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 8: Hỷ Phục Đỏ Rực, Lòng Người Lạnh Băng

Ngày đại hôn của Nhiếp chính vương và nghĩa nữ Thẩm gia Giang Nam cuối cùng cũng đến.

Cả kinh thành chìm trong một sắc đỏ rực rỡ và náo nhiệt chưa từng có. Tiếng kèn trống vang trời, pháo hoa nổ rộn rã suốt từ sáng sớm, trải dài từ Thẩm phủ tạm thời cho đến tận cửa Nhiếp chính vương phủ. Người dân đổ ra đường đông như trẩy hội, ai nấy đều muốn chứng kiến hôn lễ thế kỷ của vị vương gia quyền lực nhất triều đình.

Trong khuê phòng, Thẩm Nguyệt Dao ngồi trước gương trang điểm.

Nàng nhìn vào gương, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ, đôi môi tô son đỏ thắm, rực rỡ và lộng lẫy như một đóa mẫu đơn đang kỳ nở rộ. Nhưng đôi mắt nàng lại tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng, không có một chút niềm vui hay sự háo hức của một tân nương tử.

Nàng đang khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực, thêu phượng tung cánh bằng chỉ vàng lấp lánh.

Từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng tinh xảo, thể hiện sự tôn quý và xa hoa tột bực. Kiếp trước, khi gả cho Tiêu Dực, nàng cũng từng mặc hỷ phục đỏ, nhưng lúc đó trong lòng nàng ngập tràn hạnh phúc và hy vọng về một tương lai tươi sáng. Để rồi cuối cùng, bộ hỷ phục ấy lại biến thành tấm vải liệm tiễn đưa nàng vào cõi chết. Kiếp này, nàng lại một lần nữa khoác lên sắc đỏ này, nhưng không phải vì tình yêu, mà là vì sự phục thù.

Nàng sẽ dùng sắc đỏ này để nhuộm đỏ cả con đường thăng tiến của Tiêu Dực, bắt hắn phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả.

“Tiểu thư, giờ lành đã đến, kiệu hoa của vương phủ đã đợi sẵn ở ngoài cửa rồi ạ.”

Nha hoàn thân cận khẽ nhắc nhở, bàn tay run run vì vừa mừng vừa lo.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ gật đầu, nàng đứng dậy, để lộ thân hình mảnh mai nhưng đầy kiêu sa trong bộ hỷ phục lộng lẫy. Nàng tự tay cầm lấy chiếc khăn trùm đầu màu đỏ thêu đôi chim hỷ tước, từ từ che đi gương mặt xinh đẹp của mình.

Mọi thứ đã sẵn sàng. Sân khấu đã dựng lên, và nàng chính là nhân vật chính của vở kịch ngày hôm nay.

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Bên ngoài Nhiếp chính vương phủ, kiệu hoa tám người khiêng dừng lại trước cửa lớn.

Tiêu Vô Kỵ hôm nay mặc một bộ hỷ phục cùng màu, gương mặt tuấn mỹ không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà mang theo một chút nhu hòa hiếm thấy. Hắn bước tới trước kiệu, tự tay vén màn che, chìa bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra trước mặt Thẩm Nguyệt Dao.

Nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay hắn.

Khi hai bàn tay chạm vào nhau, một luồng hơi ấm truyền qua, khiến Thẩm Nguyệt Dao khẽ run lên. Tiêu Vô Kỵ siết nhẹ tay nàng, như một lời hứa hẹn thầm lặng rằng hắn sẽ bảo vệ nàng trong suốt hành trình sắp tới. Hắn dắt nàng bước qua chậu than hồng, tiến vào đại đường trước sự chứng kiến của hàng trăm quan khách quyền quý.

Trong số những khách mời tham dự hôn lễ, có một ánh mắt chứa đầy sự oán hận và đau khổ đang nhìn chằm chằm vào hai người.

Đó là Tiêu Dực.

Hôm nay hắn mặc một bộ y phục màu lam sẫm, đứng ở một góc khuất trong đại đường. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Dao bước đi bên cạnh Tiêu Vô Kỵ, nhìn hai người họ cùng nhau bái đường thành thân. Từng cái cúi đầu của họ như một nhát búa nện thẳng vào ngực hắn, khiến hắn đau đớn đến mức nghẹt thở.

Hỷ phục kia đáng lẽ phải thuộc về hắn. Nữ nhân kia đáng lẽ phải quỳ bên cạnh hắn. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này.

“Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Phu thê giao bái.”

Tiếng xướng lễ vang lên lặp đi lặp lại bên tai Tiêu Dực, như một trò đùa dai dẳng của số phận. Hắn siết chặt ly rượu trong tay, lực mạnh đến mức chiếc ly bằng sứ mỏng nứt ra một đường dài, rượu đỏ tràn ra ngoài kẽ tay, trông giống như máu tươi đang chảy. Hắn muốn lao ra, muốn ngăn cản hôn lễ này, nhưng lý trí cuối cùng đã giữ hắn lại. Nếu hắn làm vậy, hắn sẽ mất tất cả. Sự nghiệp, binh quyền, và cả cái mạng này nữa. Hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng, ăn miếng trả miếng, tự hứa với lòng mình sẽ có ngày bắt Tiêu Vô Kỵ phải trả lại tất cả cho hắn.

Hôn lễ kết thúc, Thẩm Nguyệt Dao được đưa vào tân phòng.

Nàng ngồi trên giường hỷ, xung quanh là tiếng ồn ào náo nhiệt của tiệc rượu bên ngoài vọng vào. Nàng khẽ thở phào một hơi, tự tay vén chiếc khăn trùm đầu lên. Căn phòng tân hôn được bài trí vô cùng xa hoa, nến đỏ cháy sáng rực, tỏa ra hương trầm nhẹ nhàng và ấm áp.

Nàng đứng dậy bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân rộng lớn của vương phủ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, làm lay động những dải lụa đỏ treo trên cây. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười lạnh.

Tiêu Dực, ngươi nhìn thấy chưa. Ta đã chính thức trở thành hoàng thẩm của ngươi rồi. Từ nay về sau, mỗi lần gặp ta, ngươi đều phải cúi đầu hành lễ. Đây mới chỉ là món khai vị thôi, món chính còn ở phía sau, ta sẽ từ từ dâng lên cho ngươi thưởng thức.