Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 9: Đêm Động Phòng, Lửa Lạnh Đốt Tro Tàn

Đêm đã về khuya, tiếng ồn ào náo nhiệt của tiệc rượu bên ngoài Nhiếp chính vương phủ đã dần thưa thớt rồi tắt hẳn. Không gian xung quanh trở nên vô cùng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió thu xào xạc thổi qua những tán lá cây ngoài cửa sổ.

Trong tân phòng, ánh nến đỏ lung linh soi rọi khắp căn phòng được bài trí lộng lẫy và ấm áp.

Nến thơm trầm hương tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng đang bao trùm lấy không gian nơi đây. Thẩm Nguyệt Dao ngồi bên bàn trang điểm, nàng đã tháo bỏ chiếc mũ phượng nặng nề cùng những món trang sức rườm rà, chỉ còn mặc một bộ trung y màu đỏ bằng lụa mềm mại. Mái tóc đen dài như thác nước xõa tung trên vai, càng làm tôn lên làn da trắng ngần và gương mặt thanh tú không chút tì vết của nàng.

Tiếng bước chân trầm ổn từ ngoài hành lang truyền vào, mỗi lúc một gần hơn.

Cánh cửa phòng khẽ mở, Tiêu Vô Kỵ bước vào trong phòng. Hắn đã cởi bỏ bộ hỷ phục rườm rà bên ngoài, chỉ mặc một chiếc trường bào màu đen thêu chỉ vàng đơn giản nhưng vô cùng khí chất. Gương mặt tuấn mỹ của hắn hơi ửng hồng vì men rượu, nhưng đôi mắt vẫn vô cùng tỉnh táo và sắc bén như thường ngày.

Hắn đóng cửa lại, chậm rãi bước về phía Thẩm Nguyệt Dao.

Nàng đứng dậy, khẽ cúi người hành lễ với hắn:

“Vương gia.”

Tiêu Vô Kỵ đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng nàng dậy. Bàn tay hắn ấm áp bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn có chút lạnh của nàng. Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can của người con gái trước mặt:

“Hôm nay nàng đã vất vả rồi.”

“Được gả cho vương gia là phúc phận của ta, làm sao dám nói là vất vả.” Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng nhưng lại mang theo một chút xa cách khách sáo.

Tiêu Vô Kỵ không nói gì, hắn dắt nàng đến bên bàn tròn, tự tay rót hai ly rượu hợp cẩn từ chiếc bình gốm tinh xảo. Hắn đưa một ly cho nàng, ly còn lại cầm trên tay mình:

“Uống ly rượu này, từ nay về sau, nàng và ta chính là phu thê nhất thể. Trắng đen phải rõ ràng, vinh nhục cùng hưởng.”

Thẩm Nguyệt Dao nhìn ly rượu trong tay, trong lòng thoáng qua một tia phức tạp. Kiếp trước, nàng cũng từng uống rượu hợp cẩn với Tiêu Dực, khi đó nàng tin rằng đó là sự khởi đầu của một hạnh phúc viên mãn. Để rồi cuối cùng, thứ chờ đợi nàng lại là một chén rượu độc lạnh thấu xương. Còn kiếp này, ly rượu này không có tình yêu, chỉ có sự ràng buộc của lợi ích và thù hận.

Nàng nâng ly rượu lên, cùng Tiêu Vô Kỵ khoác tay nhau, uống cạn ly rượu hợp cẩn.

Vị rượu cay nồng chảy xuống cổ họng, mang theo một chút ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, nhưng lòng nàng vẫn lạnh băng như tro tàn dưới đáy lò.

Tiêu Vô Kỵ đặt ly rượu xuống, hắn nhìn nàng, đột nhiên đưa tay lên, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau tai nàng. Ngón tay hắn ấm áp chạm vào làn da nhạy bén của nàng, khiến Thẩm Nguyệt Dao khẽ run lên một chút nhưng không hề tránh né.

“Nguyệt Dao.” Hắn đột nhiên gọi tên thật của nàng, giọng nói trầm thấp đầy uy lực: “Ta biết nàng gả cho ta là vì muốn mượn thế lực của ta để trả thù Tiêu Dực. Ta có thể thành toàn cho nàng, nâng nàng như nâng trứng trước mặt thiên hạ. Nhưng ta cũng muốn nàng ghi nhớ một điều, một khi đã bước vào Nhiếp chính vương phủ, nàng chính là người của Tiêu Vô Kỵ ta. Tuyệt đối không được phép có bất kỳ sự phản bội nào.”

Thẩm Nguyệt Dao ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Vương gia yên tâm. Thẩm Nguyệt Dao ta tuy là nữ tử, nhưng cũng biết thế nào là chữ tín. Ta và ngài có chung một kẻ thù, lợi ích của chúng ta là nhất quán. Chỉ cần ngài giúp ta bắt Tiêu Dực phải trả giá, ta nguyện dùng cả Thẩm gia để làm bệ đỡ cho ngài lên ngôi cao nhất.”

Tiêu Vô Kỵ nhìn nàng một lúc lâu, rồi đột nhiên khẽ cười thành tiếng. Nụ cười của hắn mang theo sự sảng khoái và một chút tà mị hiếm thấy:

“Tốt lắm. Bản vương thích sự sòng phẳng này của nàng.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên chiếc hộp gỗ khảm trai đặt trên bàn trang điểm của nàng. Hắn khẽ mở hộp ra, lấy từ bên trong ra một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc bích, bên trong đựng một viên ngọc bội thắt lưng màu xanh biếc, vô cùng tinh xảo và quý giá.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

“Đây là ngọc bội gia truyền của mẫu thân ta để lại.” Tiêu Vô Kỵ cầm chiếc ngọc bội đặt vào tay nàng: “Hôm nay ta trao nó cho nàng, như một minh chứng cho lời hứa của ta. Từ nay về sau, tại Nhiếp chính vương phủ này, lời của nàng chính là lời của ta.”

Thẩm Nguyệt Dao nhìn chiếc ngọc bội trong tay, lòng bàn tay cảm nhận được sự mát lạnh của ngọc thạch, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp khó tả. Kẻ từng coi nàng là quân cờ thì bức tử nàng, còn kẻ vốn chỉ là đồng minh lợi ích lại trao cho nàng sự tôn trọng và quyền lực tuyệt đối này.

Thật là một sự mỉa mai lớn của số phận.

Đêm tân hôn, nến đỏ vẫn cháy sáng rực rỡ, sưởi ấm căn phòng lạnh giá. Lửa lạnh đã đốt cháy đống tro tàn của kiếp trước, để từ đó tái sinh một Thẩm Nguyệt Dao mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn. Nàng sẽ cùng người đàn ông quyền lực này bước lên con đường đầy máu và nước mắt, bắt những kẻ đã từng nợ nàng phải trả lại bằng cả mạng sống của chúng.