Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Tác giả: Vân Ngọc Hàn

Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi
Chén rượu độc ngày phong hậu vẫn còn nóng hổi trên môi, ta đã thấy hắn ôm lấy nữ nhân khác cười vang trong ngự thư phòng, mặc kệ ta quỳ chết một mình giữa tẩm cung lạnh lẽo. Sống lại vào đúng ngày đại tang của chính mình, nhìn phu quân quỳ gối khóc thương trước quan tài rỗng, diễn trọn vở kịch chung thủy trước bàn dân thiên hạ, ta chỉ lặng lẽ đứng trong bóng liễu, mở chiếc quạt lụa che nửa gương mặt lạnh lùng. Hắn muốn diễn trò chung thủy, ta liền thành toàn cho hắn. Có điều, lần này ta sẽ không còn ngây thơ dâng cả gia tộc cho một kẻ lòng lang dạ thú. Ta quay lưng bước thẳng vào Nhiếp chính vương phủ, quỳ trước mặt người đàn ông cả triều đình phải run sợ, gả cho chính hoàng thúc của hắn, kẻ nắm giữ binh quyền vạn quân, kẻ duy nhất đủ sức bẻ gãy giấc mộng đế vương của hắn. Kiếp này, món nợ máu ấy, ta sẽ bắt hắn trả bằng cả giang sơn, từng tấc từng tấc một.

Gió lạnh rít qua khe cửa, mang theo mùi của giấy tiền vàng mã cháy dở.

Khói xám bay nghi ngút. Tiếng kèn đám tang thổi lên từng chầu ai oán, nện vào màng nhĩ đau nhức. Thẩm Nguyệt Dao chậm rãi mở mắt. Cổ họng nàng khô khốc, nóng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Cảm giác đau đớn từ chén rượu độc kiếp trước vẫn còn vẹn nguyên. Nó cào xé ruột gan, khiến nàng co rúm người lại theo bản năng. Nàng thở dốc, hai tay bấu chặt lấy thành giường gỗ thô sơ.

Nhưng không có máu. Không có cung điện nguy nga lạnh lẽo. Không có tiếng cười đắc thắng của Tiêu Dực cùng ả tiện nhân kia.

Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Làn da mịn màng, trắng trẻo, không có vết sẹo do những năm tháng bôn ba phụng sự hắn nơi biên thùy. Đây là bàn tay của ba năm trước. Khi nàng vẫn là đích nữ Thẩm gia, chưa bị dồn vào đường cùng, chưa bị bức tử trong phòng tối.

Một góc ký ức hỗn độn ùa về. Ba năm trước, để giúp Tiêu Dực tranh đoạt binh quyền, nàng đã chấp nhận giả chết, mai danh ẩn tích ở Giang Nam dưới danh nghĩa một nghĩa nữ Thẩm gia để âm thầm điều động tài lực cứu viện hắn. Hắn đã thề thốt, ngày hắn đăng cơ sẽ đón nàng về bằng kiệu hoa tám người khiêng, phong nàng làm hoàng hậu duy nhất.

22/22 chương ~31K chữ ~2.5h đọc Full

Bắt đầu đọc Chương 1 →

Mục lục