Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 14: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Biệt viện ngoại ô kinh thành hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường. Các tiểu thư khuê các, công tử thế gia tụ họp đông đủ dưới danh nghĩa thưởng trà ngắm hoa cúc thu. Không khí thanh nhã, tiếng cười nói ríu rít vang lên khắp các lối đi trải sỏi.

Thẩm Nguyệt Dao đến khá muộn. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc giản dị nhưng trang nhã, mái tóc búi đơn giản, chỉ cài một chiếc trâm bạc nhỏ. Sự xuất hiện của nàng ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Gương mặt thanh thuần không tì vết, đôi mắt trong veo như nước hồ thu khiến nhiều công tử phải ngẩn ngơ.

Tần Thanh Vy đứng trong góc khuất, nhìn Thẩm Nguyệt Dao bằng ánh mắt tràn đầy ghen tị và căm hận. Kiếp trước, ả ta là kẻ đứng sau hiến kế cho Tiêu Dực để hại chết nàng. Kiếp này, thấy nàng quay trở lại với thân phận cao quý hơn, lại sắp gả cho Nhiếp chính vương quyền lực, Tần Thanh Vy làm sao có thể cam lòng.

Ả ta khẽ gật đầu với một tỳ nữ thân cận. Người tỳ nữ nhanh chóng bưng một khay trà đi về phía Thẩm Nguyệt Dao.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ liếc nhìn chén trà. Nàng ngửi thấy một mùi hương lạ, cực kỳ nhạt, nếu không phải là người thông thạo y lý thì không thể nào phát hiện ra. Đó là mị dược “Hồng Phấn Giai Nhân”, thứ thuốc có thể khiến nữ nhân mất đi lý trí, khát khao nam nhân điên cuồng trong vòng một canh giờ.

Nàng khẽ mỉm cười, nhận lấy chén trà nhưng không uống. Nàng dùng tay áo che khuất tầm mắt của mọi người, nhanh chóng đổ chén trà vào một chậu cây cảnh bên cạnh, rồi giả vờ đưa chén không lên miệng nhấp một ngụm.

Tần Thanh Vy đứng xa nhìn thấy cảnh này, trong lòng mừng rỡ vô cùng. Ả ta ra hiệu cho kế hoạch bắt đầu.

Một lát sau, Thẩm Nguyệt Dao giả vờ đỡ trán, tỏ vẻ chóng mặt khó chịu. Nàng nói với tỳ nữ bên cạnh muốn tìm một căn phòng để nghỉ ngơi. Tỳ nữ của biệt viện lập tức dẫn nàng đến một căn sương phòng hẻo lánh ở phía sau hoa viên.

Ngay khi Thẩm Nguyệt Dao bước vào phòng và đóng cửa lại, một bóng đen đã nhanh chóng lẻn vào từ cửa sổ phía sau. Đó là một gã sai dịch lếch thếch, mặt mũi bẩn thỉu, toàn thân tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Gã nhìn thấy nữ nhân đang nằm trên giường, mắt sáng rực lên vì thèm khát, định lao tới.

Nhưng gã chưa kịp chạm vào chéo áo của nàng, một bóng người từ trong bóng tối đã xuất hiện. Ám Ảnh ra tay nhanh như chớp, đánh ngất gã sai dịch, rồi lôi gã sang một căn phòng trống bên cạnh.

Cùng lúc đó, Thẩm Nguyệt Dao mở mắt ra, hoàn toàn tỉnh táo. Nàng đứng dậy, phủi bụi trên y phục, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

Chỉ vài phút sau, Tần Thanh Vy, kẻ đang hí hửng đứng ngoài hành lang chờ đợi màn kịch hay, đã bị Ám Ảnh âm thầm khống chế, đánh thuốc mê rồi ném vào căn sương phòng cùng với gã sai dịch lếch thếch kia. Cánh cửa phòng bị khóa chặt từ bên ngoài.

Thẩm Nguyệt Dao đứng ngoài hành lang, lấy từ trong người ra một hộp son nhỏ. Nàng mở nắp hộp, dùng ngón tay thon dài lấy một chút son đỏ nhung, nhẹ nhàng tô lên đôi môi của mình.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Sắc son đỏ nhung rực rỡ, như một vệt máu tươi đọng lại trên đôi môi mỏng của nàng. Nó tôn lên làn da trắng sứ và ánh mắt sắc lạnh như dao của nàng. Nàng mỉm cười, nụ cười đầy mỉa mai và khinh bỉ. Trò chơi này, Tần Thanh Vy tự mình bày ra, thì tự mình gánh chịu hậu quả đi.

Một canh giờ sau, Tiêu Dực cùng một nhóm đông các quan viên và phu nhân cố ý đi ngang qua khu vực sương phòng phía sau.

Khi cả nhóm người đi đến trước cửa sương phòng, bên trong đột nhiên truyền ra những tiếng rên rỉ, thở dốc đầy ám muội. Tiếng động lớn đến mức tất cả mọi người đều nghe thấy rõ mồn một. sắc mặt Tiêu Dực biến đổi, trong lòng mừng rỡ. Hắn nghĩ kế hoạch đã thành công.

Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Tất cả mọi người ùa vào, định chứng kiến cảnh tượng nhục nhã của vị hôn thê Nhiếp chính vương.

Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người đều chết lặng.

Trên chiếc giường hỗn loạn, Tần Thanh Vy y phục xộc xệch, đang ôm chặt lấy gã sai dịch bẩn thỉu kia, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời lăng loàn. Gã sai dịch cũng đang điên cuồng đáp lại. Cảnh tượng dơ bẩn, dung tục đến cực điểm.

Hắn không hiểu tại sao người nằm trên giường lại là Tần Thanh Vy, nữ nhân của hắn, kẻ đáng lẽ phải đứng ngoài cùng hắn chứng kiến Thẩm Nguyệt Dao bị hủy hoại.

Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, mang theo chút kinh ngạc vang lên từ phía sau đám đông.

Thẩm Nguyệt Dao bước vào phòng. Nàng đứng bên cạnh Tiêu Vô Kỵ vừa mới xuất hiện. Đôi môi đỏ nhung của nàng khẽ cong lên, ánh mắt nhìn Tiêu Dực đầy mỉa mai. Tiêu Vô Kỵ ôm lấy eo nàng, lạnh lùng nhìn Tiêu Dực.

Tiêu Dực tức đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, một ngụm máu tươi dâng lên tận cổ họng nhưng phải nuốt ngược vào trong. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Dao đứng đó, rạng rỡ và sạch sẽ, rồi nhìn Tần Thanh Vy đang điên cuồng trên giường. Hắn biết, mình đã thua hoàn toàn trong ván bài này. Gậy ông đã đập lưng ông, và hắn chính là kẻ phải nhận lấy sự sỉ nhục lớn nhất đời này.