Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 13: Sóng Ngầm Phủ Vương

Sau đêm cung yến đầy giông bão, không khí kinh thành ngày càng trở nên ngột ngạt. Tiêu Dực phát điên điều tra về Thẩm gia ở Giang Nam. Hắn không tin một nữ nhân giống hệt Thẩm Nguyệt Dao lại có thể xuất hiện một cách trùng hợp như vậy. Hắn phái vô số mật thám, sát thủ đi về phía Nam, hòng tìm ra sơ hở trong thân phận của nàng.

Thế nhưng, mọi hành động của hắn đều nằm trong tầm kiểm soát của Nhiếp chính vương phủ.

Tại thư phòng của Tiêu Vô Kỵ, nến trầm hương đang cháy lặng lẽ, tỏa ra làn khói mỏng nhẹ nhàng, khử đi cái lạnh lẽo của đêm thu. Thẩm Nguyệt Dao ngồi bên bàn trà, tay cầm một bức thư mật vừa mới nhận được từ Giang Nam. Nàng khẽ thở dài, đặt bức thư xuống.

Tiêu Vô Kỵ từ sau bàn án bước tới. Hắn rót cho nàng một chén trà ấm, giọng nói trầm tĩnh, trấn an.

Thẩm Nguyệt Dao nhìn hắn. Ánh mắt hai người gặp nhau trong không gian yên tĩnh của thư phòng. Nàng cảm nhận được sự bảo vệ chu toàn của người đàn ông này. Kiếp trước, nàng luôn phải tự mình gánh vác mọi thứ, lo toan cho tiền đồ của Tiêu Dực, cuối cùng lại nhận về sự phản bội. Kiếp này, đứng sau lưng Tiêu Vô Kỵ, nàng lần đầu tiên biết được cảm giác được che chở, được nâng niu là thế nào.

Tuy nhiên, vết thương lòng quá lớn khiến nàng vẫn luôn giữ một sự cảnh giác vô hình. Nàng không muốn bản thân lại một lần nữa chìm đắm vào tình cảm để rồi nhận lấy đau thương.

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

Chiếc hộp gỗ khảm trai tinh xảo, những vân xà cừ lấp lánh dưới ánh nến tạo nên những màu sắc huyền ảo. Đây vốn là chiếc hộp nàng dùng để đựng trang sức, nhưng giờ đây, nó lại chứa đựng những bí mật có thể dìm chết Tiêu Dực xuống vực sâu không đáy. Trong đó có danh sách những quan viên nhận hối lộ của Tề Vương phủ, những khế ước đất đai lén lút thu mua, và cả những mật thư liên lạc với ngoại bang.

Tiêu Vô Kỵ mở chiếc hộp, khẽ lướt qua những tờ giấy bên trong. Đôi mắt hắn híp lại, hiện lên một tia tán thưởng.

Hắn tiến lại gần nàng, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Thẩm Nguyệt Dao có thể ngửi thấy mùi hương trầm ấm áp tỏa ra từ cơ thể hắn. Tim nàng khẽ chệch một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Tiêu Vô Kỵ khẽ cười. Nụ cười của hắn mang theo sự cưng chiều vô hạn. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai xõa trên vai nàng.

Đúng lúc đó, thuộc hạ thân tín của Tiêu Vô Kỵ là Ám Ảnh gõ cửa bước vào. Gương mặt hắn nghiêm trọng, khẽ liếc nhìn Thẩm Nguyệt Dao rồi bẩm báo.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ nhướng mày, đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười lạnh.

“Rầm!”

Tiêu Vô Kỵ đập mạnh tay xuống bàn. Chiếc bàn gỗ lim dày dặn nứt ra một vệt dài. Sát khí bùng lên từ người hắn khiến Ám Ảnh phải lùi lại một bước, cúi đầu không dám thở mạnh.

Thẩm Nguyệt Dao lại rất bình tĩnh. Nàng đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh của Tiêu Vô Kỵ, khẽ cười nói.

Nàng đứng dậy, ánh mắt nhìn ra cửa sổ tối đen. Gió thu vẫn thổi mạnh, rặng tre ngoài sân xào xạc như tiếng cười mỉa mai của số phận. Tiêu Dực, ngươi cho rằng ta vẫn là Thẩm Nguyệt Dao ngu muội của ngày xưa sao? Ngày mai, ta sẽ đưa ngươi và nữ nhân ngươi yêu quý vào một màn kịch hay nhất đời này.