Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 12: Đêm Lạnh Thử Lòng

Cung yến nửa chừng, tiếng tơ trúc réo rắt vẫn vang lên bên tai nhưng Thẩm Nguyệt Dao cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Nàng khẽ nói với Tiêu Vô Kỵ một tiếng, rồi mượn cớ đi thay y phục để rời khỏi điện Hàm Chương. Không khí bên ngoài mát mẻ hơn nhiều. Gió đêm thu mơn man da thịt, thổi bay đi mùi rượu nồng nặc và hương phấn son giả tạo trong điện.

Nàng đi dạo dọc theo hành lang lát đá hướng về phía ngự hoa viên hoang vắng. Nơi này trồng nhiều hoa cúc vàng, dưới ánh trăng mờ ảo, những đóa hoa như những đốm lửa nhỏ đang âm thầm cháy. Thẩm Nguyệt Dao dừng bước bên một hồ nước nhỏ. Mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu vầng trăng khuyết cô độc trên cao.

Một giọng nói khàn khàn, mang theo sự run rẩy kịch liệt vang lên từ phía sau.

Thẩm Nguyệt Dao không quay đầu lại. Nàng đã biết trước hắn sẽ bám theo. Tiêu Dực, kẻ luôn tự phụ và nghi ngờ mọi thứ, làm sao có thể bỏ qua một cơ hội như thế này. Nàng khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để đè nén sự ghê tởm đang cuộn trào trong lòng. Khi mở mắt ra, đôi mắt nàng đã trở lại vẻ lạnh lùng, tĩnh lặng như nước mùa thu.

Tiêu Dực lao đến. Bước chân hắn lảo đảo, dường như đã ngấm men rượu, nhưng ánh mắt lại sáng rực một cách điên cuồng. Hắn vươn tay, định nắm lấy vai nàng, nhưng Thẩm Nguyệt Dao đã nhanh chóng xoay người, lùi lại một bước, tránh khỏi sự đụng chạm của hắn.

Hắn liên tục đặt ra những câu hỏi, bước chân dồn dập tiến về phía nàng. Ánh trăng chiếu rọi lên gương mặt hắn, để lộ vẻ tiều tụy và hối hận tột cùng. Hắn nhớ lại những ngày tháng sau khi nàng chết. Cung điện rộng lớn nhưng lạnh lẽo, không còn bóng dáng nàng dịu dàng đón hắn mỗi tối. Hắn có được giang sơn, có được quyền lực, nhưng mỗi đêm nhắm mắt lại, hắn đều nhìn thấy chén rượu độc cùng ánh mắt tuyệt vọng của nàng trước khi tắt thở. Hắn hối hận rồi. Hắn thật sự hối hận rồi.

Hắn chỉ vào chiếc vòng cổ bằng hạt châu đỏ lấp lánh trên cổ nàng. Những hạt châu màu đỏ sẫm như những giọt máu đông, dưới ánh trăng phát ra thứ ánh sáng ma mị, quỷ dị.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Đó là di vật của mẫu thân nàng, chiếc vòng hạt châu đỏ mà kiếp trước nàng luôn trân trọng đeo trên người. Khi nàng chết, chính tay hắn đã giật chiếc vòng này ra khỏi cổ nàng, ném xuống đất vỡ vụn. Nhưng hắn không biết rằng, chiếc vòng nàng đeo hôm nay là do nàng tự tay tìm kiếm những hạt châu đỏ quý hiếm nhất ở Giang Nam, phục dựng lại giống hệt chiếc vòng năm xưa. Nàng đeo nó, chính là để nhắc nhở bản thân về mối thâm thù đại hận này, và cũng là để đâm một nhát dao thật sâu vào lòng Tiêu Dực mỗi khi hắn nhìn thấy.

Thẩm Nguyệt Dao nhìn gương mặt cầu xin hèn hạ của hắn. Cơn giận dữ tích tụ từ kiếp trước bùng lên như lửa gặp dầu. Nàng dồn hết sức lực, giơ tay lên, tát một cái thật mạnh vào mặt Tiêu Dực.

“Chát.”

Tiếng tát vang dội, phá tan sự tĩnh lặng của ngự hoa viên. Gương mặt Tiêu Dực bị đánh lệch sang một bên, trên má hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ ửng. Hắn sững sờ, nhìn nàng đầy kinh ngạc.

Nàng không còn giả vờ nữa. Sự căm hận trong mắt nàng sáng rực như đuốc, thiêu rụi mọi lớp ngụy trang.

Tiêu Dực run rẩy. Hắn nhìn nàng, vừa sợ hãi lại vừa mừng rỡ. Nàng thừa nhận rồi. Nàng chính là Nguyệt Dao của hắn.

Nhưng một bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của binh đao đã đột ngột vươn ra từ trong bóng tối, nắm lấy cổ áo Tiêu Dực, nhấc bổng hắn lên rồi ném mạnh xuống đất.

Tiêu Vô Kỵ bước ra từ bụi hoa cúc vàng. Gương mặt hắn lạnh lùng như sương thu phủ đầy sát khí. Hắn đứng chắn trước mặt Thẩm Nguyệt Dao, nhìn Tiêu Dực đang lồm cồm bò dậy dưới đất bằng ánh mắt nhìn một món đồ chết.

Thanh kiếm bên hông Tiêu Vô Kỵ khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu rợn người. Tiêu Dực nhìn hoàng thúc của mình, lòng đầy căm phẫn nhưng không dám cử động. Hắn biết, Tiêu Vô Kỵ nói được làm được. Kẻ điên này thật sự có thể giết hắn ngay tại đây mà không cần chớp mắt.

Thẩm Nguyệt Dao bước lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo Tiêu Vô Kỵ. Giọng nàng đã trở lại vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn.

Tiêu Vô Kỵ cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt sát khí lúc nãy lập tức tan biến, thay vào đó là sự sủng ái vô bờ bến. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Hai người xoay người bước đi, để lại một mình Tiêu Dực quỳ gối giữa ngự hoa viên lạnh lẽo. Hắn nhìn bóng lưng hai người rời đi, nắm đấm siết chặt đập mạnh xuống đất, máu tươi rỉ ra hòa vào đất cát lạnh buốt.