Ba Năm Tang Chồng Đủ Rồi

Chương 11: Trà Lạnh Cung Yến

Gió thu tràn qua ngõ hẻm kinh kỳ. Tiếng chuông đồng từ phía hoàng cung vọng lại, trầm đục, xa xăm. Hôm nay là ngày đại yến lập thu, một buổi tiệc xa hoa bậc nhất được tổ chức tại điện Hàm Chương. Khắp nơi giăng đèn kết hoa, sắc đỏ sắc vàng rực rỡ cả một góc trời Nam. Thế nhưng, trong lòng những kẻ tham dự, không khí lại lạnh lẽo hơn cả sương đêm.

Thẩm Nguyệt Dao ngồi trong cỗ xe ngựa chạm khắc hoa văn mây cuốn của Nhiếp chính vương phủ. Tiếng bánh xe lăn đều trên mặt đường lát đá thanh vang lên cộc cộc. Nàng khẽ vén bức rèm che bằng lụa mỏng, nhìn ra ngoài. Kinh thành vẫn phồn hoa như thế. Những ánh đèn lồng lung linh phản chiếu xuống mặt sông hộ thành, tạo nên những vệt sáng dài loang lổ. Kiếp trước, nàng cũng từng ngồi trên xe ngựa tiến vào hoàng cung này. Khi ấy, lòng nàng tràn đầy hy vọng, tay nắm chặt vạt áo thêu chỉ vàng, nghĩ rằng mình đang đi về phía hạnh phúc. Nhưng kết cục lại là một chén rượu độc lạnh ngắt, một cái chết không toàn thây nơi điện lạnh.

Nghĩ đến đây, ngón tay nàng siết chặt chiếc quạt lụa trong tay. Khớp xương ngón tay trắng bệch, lộ rõ vẻ căm hận ẩn giấu dưới lớp da thịt mịn màng.

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười nhác quen thuộc vang lên bên tai. Thẩm Nguyệt Dao giật mình, thu hồi tầm mắt. Đối diện nàng, Tiêu Vô Kỵ đang ngồi tựa lưng vào thành xe. Hắn mặc một thân triều phục màu đen tuyền thêu mãng xà bằng chỉ bạc, mái tóc đen được cố định bằng một chiếc mũ ngọc giản dị nhưng trang nghiêm. Ánh mắt hắn sâu thẳm, tựa như đầm nước lạnh không đáy, có thể nhìn thấu mọi tâm tư của người đối diện.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng rất nhạt, không chạm tới đáy mắt.

Tiêu Vô Kỵ nhướng mày. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài, ấm áp khẽ chạm vào mu bàn tay lạnh buốt của nàng. Sự đụng chạm này rất nhẹ, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Xe ngựa dừng lại trước cửa cung. Tiếng hô vang của thái giám truyền vào trong xe, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng. Thẩm Nguyệt Dao hít một hơi thật sâu. Nàng chỉnh lại nếp áo, khẽ gật đầu với Tiêu Vô Kỵ. Hắn bước xuống xe trước, sau đó xoay người, tự nhiên đưa tay ra đón nàng. Trước ánh mắt kinh ngạc của hàng chục quan viên và gia quyến đang đi vào cung, Thẩm Nguyệt Dao đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay hắn.

Đám đông xì xào bàn tán. Những lời thì thầm to nhỏ vang lên như tiếng muỗi kêu trong đêm thu.

Những lời bàn tán ấy không thoát khỏi tai Thẩm Nguyệt Dao. Nàng bước đi khoan thai, đầu ngẩng cao, tà áo lụa quét nhẹ trên bậc thềm đá cẩm thạch. Gương mặt nàng được trang điểm tỉ mỉ, đôi lông mày lá liễu thanh tú, đôi mắt phượng khẽ cong lên, mang theo vẻ kiêu kỳ, xa cách.

Bước vào điện Hàm Chương, hương rượu nồng nặc cùng mùi phấn son quý phái xộc thẳng vào mũi. Tiêu Vô Kỵ dắt tay nàng bước thẳng lên vị trí cao nhất ở phía bên trái, ngay dưới ngai vàng của hoàng đế. Đây là vị trí dành riêng cho Nhiếp chính vương, người nắm giữ một nửa binh quyền của Đại Càn.

Ở phía đối diện, trên hàng ghế của các hoàng tử, một ánh mắt nóng rực như lửa đốt đang khóa chặt lấy hình bóng của Thẩm Nguyệt Dao.

Tiêu Dực ngồi đó. Hắn mặc một bộ cựu y màu xanh xám, gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm không được cạo sạch sẽ. Dưới quầng mắt hắn là những vệt thâm đen rõ rệt, minh chứng cho những đêm dài mất ngủ dằn vặt. Trong tay hắn cầm một chén rượu, nhưng ngón tay đang run rẩy kịch liệt. Rượu trong chén sóng sánh, tràn ra cả ngoài mu bàn tay hắn.

Khi nhìn thấy Thẩm Nguyệt Dao bước vào điện, Tiêu Dực như bị sét đánh ngang tai. Hắn đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị đẩy ra, tạo nên một tiếng động chói tai giữa điện rồng.

Tiếng gọi nhỏ nhẹ, nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng hắn. Hắn không tin vào mắt mình. Người nữ nhân đang đi bên cạnh hoàng thúc của hắn, người đang khoác tay kẻ thù lớn nhất của hắn, lại có gương mặt giống hệt người vợ mà hắn đã tự tay bức tử ba năm trước. Không, không chỉ là giống. Ánh mắt kia, cái ngẩng đầu kiêu hãnh kia, chính là nàng.

Thẩm Nguyệt Dao cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Dực. Nàng không hề né tránh. Nàng xoay người, đối diện với hắn, rồi khẽ nâng chiếc quạt lụa gấp trong tay lên, che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh ý cười lạnh lẽo.

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa

91.800đ

Xem chi tiết →

Chiếc quạt lụa vẽ cảnh hoa mẫu đơn tàn úa trong sương thu, những cánh hoa đỏ sẫm như những giọt máu khô. Cử chỉ che mặt của nàng vừa đoan trang, lại vừa mang theo sự khinh bỉ tột cùng. Nàng dùng chiếc quạt ấy như một bức tường ngăn cách, biến Tiêu Dực thành một kẻ hề thảm hại trước mặt bá quan văn võ.

Tiêu Dực bước lên một bước, định lao về phía nàng. Nhưng chưa kịp hành động, một thân ảnh cao lớn đã chắn ngang tầm mắt hắn.

Tiêu Vô Kỵ đứng đó. Ánh mắt hắn sắc lạnh như đao, quét qua gương mặt nhợt nhạt của Tiêu Dực. Sát khí vô hình từ người hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Giọng nói của Tiêu Vô Kỵ không lớn, nhưng đầy uy nghiêm, vang vọng khắp điện Hàm Chương. Hoàng đế ngồi trên ngai vàng khẽ nhíu mày, ho nhẹ một tiếng tỏ ý không hài lòng.

Tiêu Dực run lên. Hắn nhìn Tiêu Vô Kỵ, rồi lại nhìn Thẩm Nguyệt Dao đang đứng phía sau hắn, khẽ cười mỉa mai qua làn quạt lụa. Đầu óc hắn quay cuồng. Sự hối hận, đau đớn xen lẫn ghen tị bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can hắn. Kiếp trước, nàng là của hắn. Nàng dâng hiến cả gia tộc, dâng hiến cả tấm lòng chân thành nhất cho hắn. Nhưng giờ đây, nàng lại đứng bên cạnh người đàn ông khác, dùng ánh mắt xa lạ và lạnh lùng nhất để nhìn hắn.

Thẩm Nguyệt Dao khẽ hạ quạt xuống. Gương mặt nàng hoàn toàn lộ ra dưới ánh nến sáng rực của hoàng cung. Nàng nhìn Tiêu Dực, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau.

Lời nói của nàng như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào lồng ngực Tiêu Dực. Hắn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Tình sâu nghĩa nặng sao? Nàng đang mỉa mai hắn. Hắn biết rõ cái chết của nàng là do chính tay hắn ban tặng. Chén rượu độc ngày ấy vẫn còn nóng hổi trên môi nàng, nay lại biến thành những lời nói sắc nhọn này găm vào tim hắn.

Nàng ngồi xuống vị trí của mình, thản nhiên rót một chén trà lạnh. Trà đã nguội, vị đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi. Nàng nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn nến đang cháy rực rồi từ từ chảy nước mắt sáp màu đỏ. Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu. Kẻ gieo gió chắc chắn phải gặt bão. Kiếp này, nàng sẽ bắt hắn phải nếm trải cảm giác đau đớn gấp trăm ngàn lần những gì nàng đã từng chịu đựng.